Đêm Ấy...! Anh Không Còn Là Chính Mình
Chương 3: Người săn mồi… cũng đang bị săn
Màn hình vẫn sáng.
Dòng chữ “ĐÃ CHẾT 5 NĂM TRƯỚC” nằm đó.
Im lặng.
Nhưng lại giống như một cú đ.ấ.m thẳng vào nhận thức.
kh chớp mắt.
Chỉ .
lâu.
“Xác nhận lại.”
Giọng trầm xuống.
“Đã kiểm tra 3 nguồn.” Trợ lý đáp nh. “Kh sai. Cô ”
“C.h.ế.t như thế nào?”
“Tai nạn cháy nổ.”
Một khoảng dừng.
“Kh tìm th t.h.i t.h.ể nguyên vẹn.”
Ngón tay dừng lại trên bàn.
Nhịp gõbiến mất.
Kh thi thể.
Kh xác nhận tuyệt đối.
bật cười.
Nhẹ.
Nhưng lạnh.
“Vậy mà dám kết luận là c.h.ế.t.”
Trợ lý im lặng.
hiểu rõkhi đàn trước mặt bắt đầu cười như vậy…
nghĩa là
Ai đó sắp gặp chuyện.
“Điều tra lại toàn bộ vụ nổ đó.”
nói.
“D sách nạn nhân. sống sót. Và”
dừng một nhịp.
Ánh mắt tối lại.
“Những biến mất sau vụ đó.”
“Rõ.”
Cúp máy.
dựa lưng vào ghế.
Nhắm mắt.
Hình ảnh đêm đó
Tự động quay lại.
Cách cô .
Kh kiểu sợ hãi th thường.
Mà là
Kiềm chế.
Cách cô nắm áo .
Kh cầu cứu.
Mà là
Xác nhận.
Và ánh mắt cuối cùng trước khi cô biến mất
Kh hoảng loạn.
Mà là
Bình tĩnh đến đáng sợ.
mở mắt.
“Em là ai…?”
Kh câu hỏi.
Mà là
Lời khẳng định nhất định tìm ra.
Cùng lúc đó.
Ở một căn phòng khác.
Kh cửa sổ.
Chỉ ánh đèn trắng lạnh lẽo.
An Nhiên ngồi trước màn hình.
Trên đó
Là hình ảnh của .
Rõ nét.
Từng cử động.
Từng biểu cảm.
Đều đang bị theo dõi.
“ ta nh hơn dự đoán.”
đàn đứng phía sau lên tiếng.
“Kh.”
Cô trả lời.
Giọng nhẹ.
Nhưng chắc.
“ ta chưa nh.”
Cô tua lại đoạn video.
Dừng ở khoảnh khắc
vào camera.
Ánh mắt đó
Kh ngẫu nhiên.
“ ta biết.”
phía sau khựng lại.
“Biết cái gì?”
An Nhiên kh trả lời ngay.
Chỉ là
Ngón tay khẽ chạm vào màn hình.
Đúng vị trí ánh mắt .
“ đang ta.”
Kh khí
Đột nhiên trở nên căng.
“Vậy kế hoạch”
“Tiếp tục.”
Cô đứng dậy.
Bước về phía cửa.
“Đã bắt đầu … thì kh dừng được nữa.”
“ ta càng tiến gần… càng khó quay đầu.”
phía sau cô.
Một chút do dự.
“Cô chắc… kiểm soát được kh?”
An Nhiên dừng lại.
Kh quay đầu.
Chỉ nói một câu
khẽ.
“ chưa từng thua.”
Đêm.
Mưa lại rơi.
đứng trong bóng tối.
Kh bật đèn.
Căn phòng yên tĩnh đến mức
thể nghe th nhịp tim.
Điện thoại rung.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Một trong những sống sót… đã mất tích sau vụ nổ.”
Trợ lý báo cáo.
“Nhưng một ểm lạ.”
“Nói.”
“ đó… từng làm việc cho một tổ chức.”
kh cần nghe hết.
“Bóng Ảnh.”
“Vâng.”
Một nụ cười hiện lên nơi khóe môi .
Kh vui.
Mà là
Hứng thú.
“Cuối cùng… cũng lộ diện .”
đứng dậy.
Khoác áo.
“Chuẩn bị.”
“Thiếu gia, lần này”
“Kh cần .”
Trợ lý sững lại.
“Ngài định một ?”
kh trả lời.
Chỉ mở cửa.
Trước khi rời
nói một câu.
“Con mồi thú vị… tự tay săn.”
Cánh cửa đóng lại.
Một nhà kho bỏ hoang.
Ánh đèn chập chờn.
đàn bị trói trên ghế.
Mồ hôi chảy ròng.
Cánh cửa mở.
bước vào.
Chậm.
Bình tĩnh.
“Đừng… đừng g.i.ế.c …”
kh nói gì.
Chỉ kéo ghế.
Ngồi xuống đối diện.
“5 năm trước.”
lên tiếng.
“Vụ nổ đó.”
kia run rẩy.
“ kh biết”
đưa sợi dây chuyền ra.
Đặt lên bàn.
“Cô .”
đàn .
Sắc mặt tái .
“Kh thể…”
“Cô ta c.h.ế.t mà…”
Ánh mắt đột ngột sắc lại.
“Vậy thì”
nghiêng .
Gần hơn.
“ gặp tối đó… là ai?”
Kh khí
Ngột ngạt đến nghẹt thở.
kia run rẩy.
Môi mấp máy.
“Là”
ĐÈN TẮT.
Tất cả chìm vào bóng tối.
Một giây.
Hai giây.
Tiếng kim loại va chạm.
đứng bật dậy.
Ánh mắt lạnh đến cực ểm.
“Ra đây.”
Kh tiếng trả lời.
Chỉ
Một tiếng cười khẽ.
Quen thuộc.
quen.
Ánh đèn bật lại.
Chiếc ghế
Trống kh.
bị trói
Biến mất.
Trên bàn
Chỉ còn lại một thứ.
Một mảnh gi.
cầm lên.
Mở ra.
Nét chữ mềm.
Rõ ràng.
“ tìm … hay đang dẫn ?”
Ngón tay siết chặt.
Ở góc gi
Một dấu son.
Và mùi hương
nhẹ.
Giống hệt
Đêm đó.
nhắm mắt một giây.
mở ra.
Ánh
Kh còn là truy tìm.
Mà là
Xác định mục tiêu.
“Chơi đến cùng .”
Cliffhanger 🔥
Ở phía bên kia thành phố
An Nhiên đứng trên sân thượng.
Gió thổi tung mái tóc.
Điện thoại rung.
Cô tin n.
Chỉ một dòng:
“ th em .”
Nụ cười trên môi cô
Đột ngột biến mất. 💔🔥
Chưa có bình luận nào cho chương này.