Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đêm Đó, Tôi Đổi Vai Người Bị Hại

Chương 3

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Lục Thiệu Uyên chặn ở cửa, cả tỏa thở đáng sợ.

lấy điện thoại , ném đoạn video mặt .

Trong video, Uẩn Điềm đến cùng hoảng sợ.

trói ghế, mặt còn dấu bàn tay.

“Chị, em xin chị. Em cầu xin chị,đừng để bọn họ đánh em nữa, hu hu…”

lập tứchiểu .

Đây trò quỷ .

Cơ thể nhịn run lên.

Đột nhiên, bố cũng vội vàngchạy đến.

lập tức thấy hy vọng, run giọng :

, con. mau giúp con làm rõ…”

“Bốp!”

Một cái tát cắt ngang bộ lời .

Cổhọng khô khốc.

đỏ mắt chậmrãi bà.

Trong mắt căm ghét.

Cứ như con gái bà, kẻ thù giết cha.

“Bọn tao đón mày về nhà , rốt cuộc mày còn thế nào nữa? Nếu Điềm Điềm xảy chuyện gì, mày lấy mạng đền cho nó!”

còn mong chờ tình yêu họ nữa, nước mắt vẫn nhịn mà lăn xuống.

Sắc mặt bố cũng khó coi, ông bực bội gầm lên với :

“Mày còn mặt mũi mà ? Em gái mày sống chết rõ. Hôm quacòn vì chọc mày giận nên áy náy, bọn tao bù đắp cho mày. mà mày đối xử với nó như thế!”

Bọn họ ngừngmắng chửi .

Ánh mắt từ bố chậm rãi chuyển sang chồng .

mặt mỗi đều sự căm ghét dành cho .

Nếu như , còn gì lưu luyến nữa?

“Nếu tin, thì báo cảnh sát!”

lấy điện thoại .

Ba bàn tay cùng lúc lao đếngiật mất.

Lục Thiệu Uyên trực tiếp bẻ tay , trói ghế.

kinh hãi vùng vẫy dữdội.

làm? Thả ! Lục Thiệu Uyên, thật sự !”

“Đừng dối nữa. Ngay cả chuyện thai cô còn dám lừa, còn chuyện gì cô dám làm?”

Ánh mắtLụcThiệu Uyên tối .

lùivàibước.

đó hai .

“Đánh cho . Tiểu Điềm chịu tội gì, cũng chịu như , cho đến khi cô chịu giao .”

trói chặt ghế.

Tóc tai rốiche kín mặt.

ngơngác bố đang lạnh lùng đó.

“Bố,, hai định trơ mắt con đánh ? Rốt cuộc con làm điều gì? Hai từng tin con, a…”

Một cái tát nặng nề giángxuống mặt .

Khóe miệng lậptức rách .

nếm mùi máu tanh trong khoang miệng.

Nước mắt ào ạtchảyxuống.

bật .

Đáy mắt Lục Thiệu Uyên thoáng qua vẻ đau đớn, giọng thậm chí run.

! Chỉ cần Tiểu Điềm đang ở , lập tứcthả!”

vẫnimlặng.

Những cái tát liên tục giáng xuống mặt .

cắn răng, dùng condaonhỏ trong tay sức cứa dây trói.

Cuối cùng, cũng thoátkhỏi trói buộc.

đẩy mạnh mặt lao ngoài.

Lục Thiệu Uyên nổi giận, đuổi theo từ phía .

“Con tiện nhân, lừa !”

túm lấy vai , hung hăng hất mạnhvề phía .

Cơ thể như một con búp bê ráchnát, nặng nề ngã xuống đất.

Bụng đau âm ỉ như xe tải nghiền qua.

Phía dần chảy chất lỏng.

mỉm nhẹ nhõm.

khi ngất , thấy sắc mặt trắng bệch Lục Thiệu Uyên.

đau đớn hả hê :

“Lục Thiệu Uyên, xem làm gì.”

Chương2

Lục Thiệu Uyên lập tức bế lên lao ngoài.

Bố thấy máu, cả hai đềusững sờ tại chỗ.

“Nó mang thai ? với chúng ?”

Sắc mặt bố khó coi, đó hừ một tiếng.

“Cũng thể trách chúng . nó làm , đánh cũng chúng .”

“Đừng nữa, mau thôi! Xem tình hình nó thế nào !”

cắtngang lời ông, kéo vội vàng đến bệnh viện.

Khi đến cửa phòng phẫu thuật, Lục Thiệu Uyên đôitay đầy máu .

Cả như rút mất linh hồn.

Bố đợi một lúc, đột nhiên sốt ruột.

“ĐiềmĐiềm thì ? Bây giờ nó vẫn rõ tung tích.”

Lục Thiệu Uyên đang im lặng, cắn răng :

“Nếu thật sự thì báo cảnh sát ! tìm thấyĐiềm Điềm cũng !”

ĐiềmĐiềm,Điềm Điềm, Điềm Điềm.

Lục Thiệu Uyên bố vợ.

Trong miệng họ Điềm Điềm.

Thậm chí ngay cả , trong lòng trong mắt cũng đều Lý Uẩn Điềm.

báo cảnh sát . chờ Khê Ngôn tỉnh .”

Bố , lập tức báocảnh sát.

lâu , đèn phòng phẫuthuật tắt.

Bác và y tá chậm rãi đẩy ngoài.

Lục Thiệu Uyên lập tức bướctới.

“Bác sĩ, vợ thếnào …”

Bác lắcđầu.

“Đứa bé giữ . lớn cần nghỉ ngơi thật . Chỉ …”

Trong mắt bác sĩ thoáng qua vẻ do dự.

“Chỉ mặt và bệnh nhân đều vết thương. từng bạo lực ? Chúng đề nghị báo cảnh sát xử lý.”

cần…”

Giọng Lục ThiệuUyên yếu ớt như tơ.

đường theo về phòng bệnh, tự tát một cái thật mạnh.

Dù thế nào nữa, cũng nên tay với vợ .

vài , thở dài.

Bà an ủiLụcThiệu Uyên:

“Nó nghiêm trọng . Chờ nó tỉnh , hai đứa chuyện tử tế với . Dù cũng , chuyện cũng thể trách con.”

“Hơn nữa Khê Ngôn đứa hiền lành, chắc chắn nó sẽ …”

Điện thoại đột nhiên reo lên, cắt ngang lời bà.

cảnh sát gọi đến.

“Xin chào, chúng tìm thấy Lý Uẩn Điềm. bắt cóc. Chỉ bạn bè đang chơi cùng thôi. xin hãy xác minh tình hình .”

Khoảnh khắc điện thoại tắt máy, trong phòng yên tĩnh đến mức mộtcây kim rơi xuống cũng thấy.

Sắc mặtLục Thiệu Uyên trắng bệch.

Đến lúc , mới làm một chuyện ngu xuẩn đến mức nào.

Bố nhíu mày, đó ho khan hai tiếng.

“Đứa nhỏ bớt lo . Thiệu Uyên, con yên tâm, lát nữa về nhà chúng nhất định sẽ dạy dỗ nó đàng hoàng!”

lập tức tiếp lời:

, Thiệu Uyên. Chúng nhất định sẽ cấm túc nó. Chờ chị nó khỏe hơn, chúng sẽ đưa nó tới xin Khê Ngôn.”

Trong từng câu từng chữ, hai vợ chồng họ vẫn đang che chở cho Lý Uẩn Điềm, sợ chịu chút tổn thương.

quan tâm đang giường bệnh, chịu đau đớn lớn đến thế nào.

Chỉ còn đợi bố rời , cửa phòng bệnh đột nhiên đẩy một tiếng rầm.

Lý Uẩn Điềm mang vẻ mặt áy náybước .

lưỡi, liếc .

“Ôi, chị thương nặng thế ?”

Mắt bố lập tức trừng lớn.

vẻ họ hiểu tại tự tìm đường chết đến đây lúc .

, giả vờ tức giận, vỗ một cái đầu.

“Còn con ! Điềm Điềm, conthật quá hiểu chuyện!”

xong, bà túm kéo ngoài.

“Thiệu Uyên, nó ở đây chỉ làm ảnh hưởng đến Khê Ngôn nghỉ ngơi thôi. đưa về . Chờ Khê Ngôn khỏe hơn, sẽ đưa nó đến xin .”

Lục Thiệu Uyên đột nhiên dậy, sải bước qua.

túm lấy Lý Uẩn Điềm, kéo đến giường bệnh .

nắm tóc cô ,gằn giọng:

“Cô mở to mắt cho ! Chị cô cô hại thành thế nào ! Cô còn dám giả vờ bắt cóc? Rốt cuộc cô nghĩ cái?”

Tiếng gầm Lục Thiệu Uyên như một cái tát giáng thẳng lên mặt Lý UẩnĐiềm.

Nước mắt lập tức rơixuống.

“Em còn ! Ai bảo chị lừa chị thai! Em chỉ xả giận giúp thôi.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...