Đêm Nay Tuyết Rơi
Chương 34: [Gộp] Chương 34 - "Cô ta đến làm gì."
Thực Oản Tĩnh chút rùng .
thật lòng, nhiều lúc cô cảm thấy thể thấu Lý Viện, phụ nữ tâm cơ sâu, cô một thứ gì đó, sẽ đường vòng xa, thật thật giả giả, vĩnh viễn bao giờ thẳng .
Oản Tĩnh tất nhiên sẽ nghĩ rằng cô chỉ đơn thuần đến mời cô thử quần áo, ngay lập tức từ chối: "Xin Lý tiểu thư, dạo sức khỏe ..."
"Phùng tiểu thư đến chút thể diện cũng nể mặt ." Lý Viện dịu dàng mỉm , " ở Trường Xuân, hiểu lầm quá lớn, làm Phùng tiểu thư yên , Đình Khiêm cũng gia đình trách mắng, trong lòng áy náy, luôn tìm thời gian gặp mặt trực tiếp để xin , Phùng tiểu thư nếu yên tâm, thể gọi cả tài xế và trợ lý cùng, dù cũng chỉ dạo phố, làm lỡ việc gì Phùng tiểu thư ."
Lý Viện thiên kim tiểu thư nhà quyền quý, bình thường nhắn nhủ câu nào đến lượt đích mặt, cô hạ hạ giá như , Oản Tĩnh mà từ chối nữa, thì quả thực giống như cố ý tát mặt nhà họ Lý.
Oản Tĩnh đành : " lấy cái áo khoác."
Cô phòng lấy một chiếc áo phao lông vũ dày, vạt áo dài quá đầu gối.
Thực ở một mức độ nào đó, cô cũng dối, dạo sức khỏe cô quả thực , tuy nôn nữa, chứng lạnh tay chân về đêm ngày càng nghiêm trọng, những lúc Quan Đình Khiêm về muộn, cô ngủ , ủ bao lâu cũng ấm lên .
Hệ thống sưởi ở nhà Bắc Kinh mạnh như , mà cô suýt chút nữa dùng đến túi chườm nóng.
Hôm đó Lý Viện mặc một chiếc áo măng tô vô cùng mắt, đường may cắt dứt khoát, thanh lịch, cũng quá nhiều chi tiết trang trí, chỉ một chiếc ghim cài áo hình dáng kỳ lạ ngực.
Lý Viện ánh mắt Oản Tĩnh: "Phùng tiểu thư thấy ?"
Oản Tĩnh sững , gật đầu .
Lý Viện mỉm .
Oản Tĩnh cô cái gì, đó ngẫm , lẽ chiếc ghim cài áo do Quan Đình Khiêm tặng?
Lý Viện mà , bộ dạng ngốc nghếch khen cô, trong lòng chắc hẳn đang nhạo ngớt.
Oản Tĩnh cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Lý Viện xe gia đình đến, tài xế và vệ sĩ cô đều ở xe.
Oản Tĩnh lên xe cô , Lý Viện : " lẽ xe nữa , tài xế Phùng tiểu thư e lên , để lái xe theo phía ?"
Biểu cảm tài xế đổi: " thể rời khỏi Phùng tiểu thư."
Lý Viện : "Chỉ một đoạn đường thôi, chẳng làm gì thật, camera hành trình xe đều bật, theo phía , thể xảy chuyện gì ?"
Oản Tĩnh cũng khỏi cửa xảy tranh cãi, đầu với tài xế: " , cứ theo phía ."
Tài xế cô, Lý Viện, cuối cùng cúi đầu đáp: "."
lấy xe, bám theo ở một cách xa gần phía .
Trong xe ngoài nhà họ Lý, chỉ một Oản Tĩnh, ánh mắt Lý Viện từ con hẻm nhỏ dời sang khuôn mặt cô: "Phùng tiểu thư sướng thật đấy, xuất bần hàn, bây giờ cũng ở trong căn viện như thế , nhà cấp bốn trong ngõ hẻm ở khu vực , đặc biệt viện độc lập, tiền cũng mua , đối xử với Phùng tiểu thư thật đấy."
Oản Tĩnh tiếp lời cô như thế nào, cô cảm thấy Lý Viện đang cố tình hỏi: " lẽ do chúng quen lâu ."
Lý Viện bật : "Phùng tiểu thư đang khoe khoang với ?"
Cô cúi đầu bộ móng tay mới làm: " đến , tình cảm tranh với Phùng tiểu thư, về lý cũng vững, một câu thật lòng, tình cảm dành cho Đình Khiêm, hề ít hơn Phùng tiểu thư, cũng sẵn sàng chung sống hòa bình. đó ở Trường Xuân, trai mạo phạm Phùng tiểu thư, cũng do xúi giục, quan hệ em chúng luôn , nghĩ cũng chỉ xả giận , chứ ác ý."
Lòng bàn tay Oản Tĩnh siết chặt .
Vốn dĩ cô định lên tiếng, đến đây thì thật sự nhịn : "Lúc đó trai cô bắt cóc , cứu, còn đến tận cửa đòi , thậm chí còn định làm nhục ..."
" chuyện đó ?" Lý Viện che miệng, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc, " thực sự , lúc đó đang ở Bắc Kinh, chuyện xảy ở Trường Xuân, chỉ phong phanh, đại ca và Đình Khiêm cãi căng thẳng, mới vội vàng chạy tới..."
Giọng cô ngừng , thu ánh mắt từ mặt Oản Tĩnh về, khẽ thở dài: "Lúc đến, hai nhà bàn ăn , ông ngoại tuổi , chỉ mau chóng yên bề gia thất, sang năm sinh một đứa con, già cũng bế cháu, an hưởng tuổi già, thế liền bảo, đưa Phùng tiểu thư . Đình Khiêm , suy nghĩ thêm. Về lẽ nhiều quá phiền phức, thêm đó đại ca ... năng lọt tai cho lắm, Đình Khiêm cơm còn ăn xong, vớ lấy áo khoác bỏ ."
" trong nhà thực sự nổi giận ." Trong mắt Lý Viện hiện lên vẻ đau buồn, sắc mặt thê lương, "Ông ngoại , nếu bước khỏi cánh cửa , thì cứ thử xem. Đình Khiêm cũng bướng bỉnh, Phùng tiểu thư chắc cũng hiểu, ghét nhất khác lệnh cho , ngay lập tức bỏ , theo , sợ thực sự làm chuyện dại dột gì, đưa Phùng tiểu thư , gia đình quyền thế nhà , tuyệt đối sẽ buông tha cho ."
Lý Viện mím môi: "Phùng tiểu thư xuất nghèo khó, thể hiểu, đến mức độ gia đình như nhà Đình Khiêm, tuyệt đối con đường , thì thể trốn tránh , luôn làm kinh doanh sặc mùi tiền, thật làm hỏng con em , những câu , chắc chắn gia đình chẳng công danh sự nghiệp gì, cũng chẳng làm ăn phát đạt gì, ghen tị mà, ăn miếng bánh mới những lời như ..."
Đầu ngón tay Oản Tĩnh đ.â.m sâu lòng bàn tay, đau nhói: " ."
Lý Viện đầy ẩn ý gật đầu: "May mà Đình Khiêm lý trí, khi cân nhắc, cũng làm chuyện gì quá đáng hơn, lẽ lo lắng cho Phùng tiểu thư, cô một cái, cùng về Bắc Kinh."
Cô thở dài: "Ông ngoại cũng về Bắc Kinh, liên kết với ba , giống như tam đường hội thẩm , cãi lâu, Đình Khiêm cũng đ.á.n.h nhẹ."
" ông ngoại đánh, Phùng tiểu thư từng thấy loại roi mây đó ." Lý Viện làm động tác minh họa, "Dài thế , to thế , quất lên , một cái rách da rách thịt, đáng sợ lắm, bên cạnh, cũng , Đình Khiêm mà hừ một tiếng, đ.á.n.h quỳ xuống cũng chịu nhận ."
Dừng một chút, Lý Viện tóm tắt: " quá bướng bỉnh, cũng từ đêm đó, cuối cùng cũng hiểu, vị trí Phùng tiểu thư trong lòng , lẽ còn quan trọng hơn nghĩ. cũng nghĩ thông suốt , như Đình Khiêm, bên cạnh nhất định sẽ xuất hiện đủ loại phụ nữ, vì chung sống với bọn họ, chi bằng chung sống với Phùng tiểu thư, ít nhất Phùng tiểu thư tính tình , cũng sẽ làm loạn vô cớ như bọn họ, thể sống yên một chút, cũng thoải mái hơn một chút. Phùng tiểu thư thấy ?"
Khóe môi cô vương nụ dịu dàng, nghiêng nhoài đầu tới, dường như thực sự suy nghĩ trong lòng Oản Tĩnh.
Oản Tĩnh chỉ cảm thấy rùng rợn.
34.1
Lý Viện cao thủ, những lời cô kín kẽ một kẽ hở, diễn trọn vẹn vai phụ nữ dịu dàng hiền thục và nhẫn nhịn cầu , thể hiện sự bất đắc dĩ bản , tranh giành, mà quá xót xa cho chồng tương lai, nên mới miễn cưỡng nuốt trôi cục tức .
Ngược làm cho Oản Tĩnh trở thành kẻ duy nhất gây rắc rối, bắt tất cả thu dọn tàn cuộc cho cô.
Oản Tĩnh từ nhỏ nhận sự giáo dục, sự giáo d.ụ.c những dân thường chất phác nhất, từng chuyện chung sống một mái nhà với phụ nữ khác vì một đàn ông.
Cô căn bản thể chấp nhận .
Đạo lý cô đều hiểu, khi thực sự đối mặt, dễ dàng như ?
Giống như Sầm Mộng, mặc dù bây giờ , và Sầm Mộng chỉ diễn kịch, chỉ cần trong đầu nghĩ đến cảnh tượng lúc đó, tim cô đau như c.h.ế.t sống .
Oản Tĩnh im lặng lâu mới nhẹ giọng hỏi: ", cuối cùng bàn bạc ý kiến ..."
Quan Đình Khiêm từng với cô những chuyện , lẽ cảm thấy cần thiết.
Bạn thể thích: Ngủ Với Sếp Tổng Du Học Về - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
, chỉ làm cho mối quan hệ tan vỡ nhanh hơn, thà còn hơn.
cô vẫn , dự định thế nào, cô cũng mãi làm một kẻ ngốc.
Ánh mắt Lý Viện dừng cô, nhếch môi: "Đương nhiên và Phùng tiểu thư nước giếng phạm nước sông, kết hôn , phòng tân hôn chúng và chỗ ở Phùng tiểu thư tách biệt, thăm Phùng tiểu thư, ngăn cản, nếu Phùng tiểu thư con, cũng nhất định coi như con đẻ."
Đồng t.ử Oản Tĩnh khẽ run rẩy, cúi mắt: " như ?"
Lý Viện trả lời trực tiếp, chỉ : "Thực chuyện cũng bình thường thôi, gia đình đàn ông tiền nào mà chút chuyện rắc rối, Phùng tiểu thư ..." Cô hạ giọng nhắc đến tên một thương nhân, , "Vợ cũ sinh cho ông hai con trai, vợ hiện tại sinh thêm hai nữa, phụ nữ ông b.a.o n.u.ô.i bên ngoài mới chớm thu, sinh thêm con trai thứ hai . Những thương nhân lớn tiền, huống hồ Đình Khiêm? Đứa trẻ sinh tiếc vung tiền, nuôi nổi, chuyện đàn ông sinh con với phụ nữ khác, Phùng tiểu thư cũng sẽ gặp thôi."
Lý Viện vỗ vỗ tay cô như để an ủi: "Quen sẽ thôi."
Xe dừng ở bãi đỗ xe tầng hầm, vệ sĩ Lý Viện giúp bấm thang máy, Oản Tĩnh cúi đầu theo phía .
Tài xế Quan Đình Khiêm ở cách đó xa.
Oản Tĩnh Lý Viện xem quần áo gì, lên tiếng, cứ theo mãi, Lý Viện đột nhiên hỏi cô: "Phùng tiểu thư xem quần áo gì ?"
Oản Tĩnh lắc đầu: " ."
Lý Viện : "Váy cưới, Phùng tiểu thư giúp chọn nhé?"
Oản Tĩnh sững tại chỗ.
Biểu cảm tài xế cũng nhanh chóng đổi.
Vài giây , Lý Viện khẽ bật : " đùa Phùng tiểu thư một chút thôi. Váy cưới chọn từ hai tuần , hôm nay chỉ xem váy hội thôi."
Trái tim Oản Tĩnh như vật gì đ.â.m mạnh một nhát, mặc dù Lý Viện váy cưới do ai chọn, nụ cô cũng đủ hiểu.
Nếu mặt cô , biểu cảm ngọt ngào dịu dàng như .
Cửa hàng trang nhã sang trọng, nhân viên bên trong dường như quen thuộc với Lý Viện, thấy cô liền tươi chạy đón: "Lý tiểu thư."
Lý Viện gật đầu đáp .
Nhân viên hỏi cô xem gì, Lý Viện chỉ : "Xem loanh quanh thôi."
Nhân viên nhiệt tình cùng cô , tươi giới thiệu các mẫu váy, ngón tay Lý Viện lướt qua giá treo quần áo, lấy một chiếc váy liền màu mơ nhạt, hỏi Oản Tĩnh: " ?"
Oản Tĩnh nhỏ giọng : ".
Lý Viện lật tới lật lui xem xét, vẻ cũng ưng ý: " phòng thử đồ."
"Mời cô lối ."
Oản Tĩnh đành theo.
khi , Lý Viện cởi áo khoác đưa cho Oản Tĩnh: "Làm phiền Phùng tiểu thư."
Oản Tĩnh theo phản xạ đỡ lấy.
đầu , phát hiện ánh mắt nhân viên cửa hàng kỳ lạ, giống như đang chứa đựng ý khinh miệt.
Oản Tĩnh hiểu .
Trong cửa hàng bao nhiêu nhân viên, ai mà chẳng thể giúp cô cầm áo, mà cứ đưa cho cô.
Cô coi cô như hầu.
Oản Tĩnh cúi đầu, lặng lẽ ôm quần áo sang một bên.
Lý Viện xong chiếc váy dài bước : "Bây giờ thì , mặc lên thế nào?"
Oản Tĩnh vẫn .
Khô khốc, đơn điệu, khó .
Nhân viên cửa hàng khá tinh ý, vội vàng khen ngợi: " hợp với cô đấy ạ, bộ màu mơ dịu dàng thanh lịch, da cô , trắng trẻo tì vết, mặc vặn luôn, đổi khác, mặc như thế ."
Lý Viện chọc : "Thật cách ăn ."
Cô nháy mắt hiệu, vệ sĩ bước lên rút một thẻ ngân hàng, nhân viên cửa hàng tươi hớn hở, đưa bút cho cô ký tên.
Lý Viện : "Thẻ ngân hàng , ký chứ."
Nhân viên cửa hàng : " ạ, chữ ký thẻ cô ..."
Cô nghi hoặc lật mặt thẻ để xem tên.
Lý Viện mỉm : "Quan Đình Khiêm."
Nhân viên cửa hàng tình cờ thấy tên: " ạ, cô ký ạ."
Lý Viện nhận lấy bút.
Oản Tĩnh ôm quần áo, cô ngó lơ sang một bên.
Tài xế nhịn nhắc nhở: "Phùng tiểu thư, chúng về thôi?"
Rõ ràng đang bắt nạt khác, Lý Viện cũng đầu thanh toán, quy trình, những lời chẳng qua để làm khó dễ Oản Tĩnh.
Cô dằn mặt cô, cho cô ai mới vợ tương lai , con dâu nhà họ Quan công nhận.
Oản Tĩnh bây giờ đang trong thế cưỡi hổ khó xuống, lúc mà rời , cho dù tìm lý do gì, truyền ngoài, cũng sẽ ghen tuông hờn dỗi, một phụ nữ bên ngoài mà dám lên mặt với chính thất, thật nực .
Oản Tĩnh liếc tài xế, cuối cùng chỉ lắc đầu.
"Phùng tiểu thư chọn một bộ ?" Lý Viện ký tên một nửa, đột nhiên đặt bút xuống, xách váy thong thả bước tới, "Đình Khiêm chắc hẳn bạc đãi cô, tiền cho cô, mua một chiếc váy hội chắc thành vấn đề chứ?"
Oản Tĩnh gượng từ chối: " thì thôi, ..."
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/dem-nay-tuyet-roi/chuong-34-co--den-lam-gi.html.]
Lý Viện tỏ vẻ hiểu: "Cũng , Phùng tiểu thư dịp nào để mặc, mua về vứt xó ở nhà, cũng chỉ để bám bụi."
Oản Tĩnh lời nào nữa.
Lý Viện nhếch môi: " chi bằng Phùng tiểu thư giúp xem thêm, xem còn chiếc váy nào..."
Lời cô đột ngột cắt ngang.
Một giọng kiêu kỳ, lảnh lót vang lên: "Cô làm gì ở đây?"
Oản Tĩnh ngẩn , ngẩng đầu liền thấy Triệu Tâm Đường giày cao gót mũi nhọn, xách túi uốn éo bước tới.
Hôm nay cô vẫn mặc chiếc váy đỏ, chiều dài ngắn, chỉ miễn cưỡng che đùi, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác lông chồn.
thật, kiểu áo khoác khó mặc, dễ trở nên xí, những kém sang mà còn trông giống trọc phú.
Triệu Tâm Đường mặc , còn toát lên một vẻ phong tình riêng, cá tính.
Triệu Tâm Đường cũng thấy Oản Tĩnh, nhướng mày.
Cô khoanh tay qua , từng bước từng bước tới giữa hai , Oản Tĩnh, Lý Viện, ánh mắt mang theo vài phần khinh khỉnh: "Thế diễn vở gì đây, cô theo đuổi đàn ông chê phiền, cô ôm hận trong lòng, làm phiền phụ nữ ? ý gì đây?"
Sắc mặt Lý Viện chùng xuống: "Triệu tiểu thư."
Triệu Tâm Đường ừ một tiếng: " đang đây."
Cô vòng quanh Lý Viện một vòng, ồ lên: "Chiếc váy tự cô chọn ? quá mất. thật nhé, hợp với cô , cái tuổi cô , thực hợp mặc những màu trầm tĩnh một chút, ơ nhớ cô chẳng thích mặc nguyên cây đen ? bây giờ ăn mặc trẻ trung thế . Mùa đông Bắc Kinh còn kết thúc, cô vội hồi xuân ?"
Móng tay dài Lý Viện cắm chặt lòng bàn tay, cả run rẩy kìm nén , kìm nén một hồi lâu mới bật một tiếng lạnh: "Triệu tiểu thư tinh lực dồi dào, sủa đến mức tai cũng phát đau."
Triệu Tâm Đường cong mắt : " gặp ch.ó đương nhiên tiếng ch.ó , tiếng ch.ó hiểu ?"
Sắc mặt Lý Viện khó coi, ánh mắt lạnh lẽo chĩa thẳng mặt Triệu Tâm Đường, lâu mới miễn cưỡng nặn một câu từ cổ họng: "Triệu tiểu thư, quả mồm mép tép nhảy."
"Cô quá khen." Nụ Triệu Tâm Đường hề giảm, đến bên cạnh Oản Tĩnh, kéo tay cô, xuống sofa, " bộ mỏi chân quá, nghỉ ngơi một lát."
Lý Viện , mặt cảm xúc Triệu Tâm Đường: "Triệu tiểu thư hôm nay nhất quyết đối đầu với ?"
Triệu Tâm Đường nhạt: " đối đầu cái gì?"
Ánh mắt sắc bén Lý Viện về phía Oản Tĩnh: "Triệu tiểu thư xen chuyện gia đình , chẳng đối đầu với ?"
Ánh mắt cô vô cùng u ám, mang theo một loại khí thế bức mà Oản Tĩnh cũng rõ , đầy vẻ uy h.i.ế.p đè nặng lên cô.
Trong lòng Oản Tĩnh càng thêm bất an.
Triệu Tâm Đường : "Chuyện gia đình cô, cô kết hôn từ khi nào, nhỉ?"
Lý Viện lạnh lùng : "Sắp ."
" sắp ? cảm giác từ bao lâu , cứ sắp kết hôn sắp kết hôn, trì hoãn lâu như ? phát hiện vấn đề gì chứ?" Triệu Tâm Đường buồn cô , "Ê thật nhé, cô cô một tật ?"
Lý Viện im lặng.
Triệu Tâm Đường chỉ thẳng cô : "Cô , chính quá cố chấp, đàn ông mà, cô quản ở ngoài phụ nữ làm gì, đưa tiền , quản nhiều thế làm gì."
Lý Viện mỉa mai: "Triệu tiểu thư , Triệu tiểu thư lòng bao dung, thể dung túng cho đàn ông ngoài tìm hoan mua vui, thì bằng."
"Cô cô bằng ." Triệu Tâm Đường nhướng mày, "Thảo nào thích hơn, thích cô."
Triệu Tâm Đường sang Oản Tĩnh: "Lúc và vị hôn phu cũ còn đính hôn, hai chúng thế nào nhỉ? thống nhất một tháng, cô ngủ mười lăm ngày, ngủ mười lăm ngày ? Thật hài hòa."
Cô Lý Viện: "Cô xem, , cô cũng quản quá nhiều , đàn ông ngoài kiếm tiền làm việc, phụ nữ chuyện thường tình trong giới , cô quản chắc?"
Trong mắt Lý Viện hừng hực ngọn lửa giận dữ.
Cô cùng một gu với Triệu Tâm Đường, điều cô giỏi nụ giấu dao, mỗi câu đều lịch sự khách sáo, mỗi câu đều đ.â.m thẳng tim .
Triệu Tâm Đường đơn giản thẳng thắn, chuyện hề kiêng dè.
Ký tên còn một nửa, Lý Viện sầm mặt cầm lấy bút, hung hăng vạch lên tờ hóa đơn, âm thanh cũng đủ hiểu cô đang tức giận đến mức nào.
Triệu Tâm Đường dậy tới, tùy tiện chọn hai bộ quần áo: "Gói cho , cũng ký hóa đơn."
Lý Viện nghiến răng: "Triệu tiểu thư đang ganh đua với ?"
Triệu Tâm Đường mỉm quyến rũ: " dám nhận, chỉ mua vài bộ quần áo thôi mà, nào, cửa hàng nhà cô mở , mua?"
Cô đẩy thẻ : "Cũng giúp ký tên Quan Đình Khiêm."
Lý Viện đột nhiên ném bút , chiếc bút rơi xuống đất vỡ tan tành.
Cô vẫn đang nhẫn nhịn, bây giờ cuối cùng cũng thể nhịn nữa: "Các bây giờ còn quan hệ vị hôn phu vị hôn thê nữa , tại cô cũng ký tên ?"
Triệu Tâm Đường vẫn mang vẻ mặt bất cần: "Dù vị hôn phu vị hôn thê cũng thể ký, thế mới thể hiện Đình Khiêm ca ca tình cảm đặc biệt với chứ."
Cô ái nháy mắt với Lý Viện: " tình cảm sâu nặng với cô như ?"
Lý Viện ném trả tờ hóa đơn , bỏ , vệ sĩ cô ngang qua Oản Tĩnh, lấy chiếc áo khoác.
Oản Tĩnh tại chỗ, trong lòng loáng thoáng dâng lên cảm giác bất an, Lý Viện dễ nuốt cục tức, hôm nay cô chịu thiệt thòi lớn như , chắc chắn sẽ tìm cách trả đũa.
Triệu Tâm Đường hỏi: " thế?"
Oản Tĩnh lắc đầu.
Cô rủ mắt nhẹ giọng : " thôi."
Tuy nhiên hai mới khỏi cửa hàng.
Triệu Tâm Đường : "Đợi một chút, gọi một cuộc điện thoại."
moy
Oản Tĩnh chút nghi hoặc, trơ mắt cô bấm gọi , bên đợi một lúc lâu mới bắt máy, hỏi cô ai.
Triệu Tâm Đường : " thư ký ? Chuyển máy cho sếp Quan Đình Khiêm , Triệu Tâm Đường."
Sắc mặt Oản Tĩnh nhợt nhạt.
Bên chờ một lúc lâu, trong ống mới truyền đến một tiếng "Alo?" rõ ràng.
Giọng điệu Triệu Tâm Đường lập tức đổi, cúi gập chào khí hai cái, đầu tiên ân cần hỏi han, hỏi Quan Đình Khiêm dạo khỏe , sức khỏe thế nào?
Bắc Kinh đang gió to nhớ mặc thêm áo ấm.
Quan Đình Khiêm im lặng hồi lâu: "Rốt cuộc cô việc gì."
"Một chuyện nhỏ thôi." Triệu Tâm Đường trừ xin , "Thật ngại quá, hôm nay mà, ngang qua trung tâm thương mại, thấy một bộ quần áo quá, kích động, ôi, liền ký tên ."
Triệu Tâm Đường đợi trả lời, lập tức : "Tiền sẽ chuyển cho , chỉ với một tiếng thôi!"
Xem thêm: Bố Mẹ Tôi Ngừng Trả Góp, Nhà Chồng Liền Lộ Mặt (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
im lặng, thậm chí thèm hỏi bao nhiêu tiền.
Đến cuối cùng, Triệu Tâm Đường thể chịu nổi bầu khí gọi điện thoại với câm nữa, định cúp máy.
Quan Đình Khiêm đột nhiên lên tiếng: "Cô vẫn còn ở cạnh cô chứ."
Triệu Tâm Đường ngẩn .
Oản Tĩnh cũng sững sờ.
Đầu dây bên lẫn với tiếng rè rè dòng điện, truyền đến một tiếng thở dài cực kỳ mơ hồ và trầm thấp: "Cô chơi chán thì sớm đưa cô về nhà, đừng dẫn cô đến những nơi ."
Triệu Tâm Đường ngớ : " , ..."
Quan Đình Khiêm " vẫn đang họp", cúp máy.
Triệu Tâm Đường và Oản Tĩnh chằm chằm qua chiếc điện thoại.
" mà." Triệu Tâm Đường như mất hồn, " ghét nhất loại như , luôn tạo cho khác cảm giác thấu chuyện, thật khó chịu, cô xem mọc mắt ? Làm đang ở cùng cô?"
Oản Tĩnh theo bản năng liếc tài xế.
Tài xế : " vẫn báo cho tiên sinh."
Oản Tĩnh cũng giải thích thế nào.
Quan Đình Khiêm cũng từng với cô, bảo cô đừng dối .
nếu cô dối, đều thể , chỉ mà thôi.
Cô cũng thấy kỳ lạ, làm mà .
Oản Tĩnh mới ngoài một lát thấy mệt, tài xế khuyên cô về nhà nghỉ ngơi, Oản Tĩnh đành chào tạm biệt Triệu Tâm Đường.
Buổi tối Quan Đình Khiêm về muộn, việc bận rộn, dáng vẻ mệt mỏi.
Oản Tĩnh thấp thỏm bất an, lấy áo khoác cho , chuyện với .
Quan Đình Khiêm vài chuyện trong cơ quan, những chuyện khác, tuyệt nhiên nhắc đến chuyện hôm nay.
đó thấy cô thực sự quá bất an, mới hỏi một câu: "Hôm nay ?"
Oản Tĩnh kể đầu đuôi câu chuyện cho , chỉ mua quần áo gặp Triệu tiểu thư, gì thêm.
Bao gồm cả những lời Lý Viện với cô xe, một chữ cũng hé môi.
Quan Đình Khiêm ngược để lộ biểu cảm gì, chỉ lát , ôm cô lòng: " cô đến nữa, em đừng cùng cô ."
Oản Tĩnh nhỏ giọng : "Em cũng khó mà từ chối."
: "Ngốc."
Quan Đình Khiêm lấy áo ngủ tắm, Oản Tĩnh cửa phòng tắm, trong lòng thực hề bình tĩnh như vẻ bề ngoài, tiếng nước rào rào, làm rối loạn suy nghĩ cô, thực cả ngày hôm nay, cô vẫn liên tục nhớ những lời Lý Viện .
Cô chút hỏi , với gia đình như .
cô sẽ cứ ở bên cạnh như thế ?
khi cửa phòng tắm mở , Quan Đình Khiêm khoác áo bước : " thế?"
Oản Tĩnh khựng , lắc đầu : " gì."
Cô cũng , tại thấy , đột nhiên dám hỏi nữa.
Oản Tĩnh bước đến bên cạnh , chủ động ôm eo : "Em buồn ngủ ."
Quan Đình Khiêm bế cô lên giường: "Ngủ ."
hôn lên mắt cô, cánh tay vắt ngang eo cô, siết chặt , trượt dần xuống, cuối cùng dừng bên hông, lòng bàn tay đặt lên bụng cô.
Một cách khó hiểu, n.g.ự.c Oản Tĩnh như ai đó bóp mạnh một cái, đau chua xót, nhanh ánh sáng mắt mờ , cô sờ soạng nắm lấy tay , cuối cùng mười ngón tay đan , trán tựa trán, lặng lẽ chìm giấc ngủ.
Nửa đêm cô một tiếng động mạnh đ.á.n.h thức.
Quan Đình Khiêm cũng giật tỉnh giấc, sắc mặt khó coi dậy, thư ký gõ cửa, Quan Đình Khiêm gọi : "Bên ngoài chuyện gì mà ồn ào thế."
Biểu cảm thư ký đổi liên tục: "Lý tiểu thư đến ạ."
Quan Đình Khiêm nhíu chặt lông mày, đưa tay day trán, giọng vẫn còn khàn khàn vì tỉnh ngủ hẳn: "Cô đến làm gì."
" , làm rơi mất một món đồ." Thư ký cẩn thận liếc Oản Tĩnh: "Lý tiểu thư , hôm nay chỉ Phùng tiểu thư chạm đồ cô , cô đến tìm thử."
Chưa có bình luận nào cho chương này.