Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đêm Phu Quân Giả Chết, Tiểu Thúc Gõ Cửa Phòng Ta

Chương 10: 12

Chương trước Chương sau

10

Phủ c chúa An Khánh đèn đuốc sáng trưng, xa hoa tột bậc. Trong kh khí nồng nặc mùi phấn son và rượu, giữa tiếng đàn sáo, các vũ nữ mặc áo lụa mỏng, chân trần xoay tròn trên nền gạch vàng.

Ta mặc một bộ y phục gấm màu trăng non giản dị nhưng kh mất vẻ đoan trang. Trên tóc chỉ cài một cây trâm ngọc trắng, hoàn toàn kh hợp với nơi đầy châu báu ngọc ngà này, nhưng ta kh quan tâm.

Bởi vì Bùi Tịch đang ở bên cạnh ta. Y một thân quan bào đỏ thẫm, bên h đeo th Tú Xuân đao vua ban, vẻ mặt lạnh lùng. Nơi y qua, những vị khách vốn đang ồn ào đều im bặt, cung kính hành lễ. Đây chính là mùi vị của quyền thế.

"Bùi đại nhân, mời bên này." Thị nữ dẫn đường đưa chúng ta đến vị trí thượng tọa chỉ sau chủ vị.

Vừa ngồi xuống, một tiếng cười the thé đầy ác ý vang lên từ chủ vị: "Ôi chao, bổn cung tưởng ai chứ? Hóa ra là vị tẩu tẩu đó của Bùi đại nhân à."

C chúa An Khánh nửa nằm nửa ngồi trên chiếc giường êm trải da hổ, trong lòng ôm một nam sủng đeo mặt nạ bạc. Nàng ta phe phẩy chiếc quạt tròn trong tay, ánh mắt như rắn độc đảo qu ta.

"Bùi đại nhân, hôm nay là tiệc mừng tẩy trần cho ngươi, ngươi lại mang một quả phụ đen đủi đến? Kh sợ làm ảnh hưởng đến khí quý của bổn cung ?"

Cả sảnh đường im phăng phắc trong nháy mắt. Tất cả mọi đều chờ xem kịch vui, xem vị tân Đại Lý Tự kh này sẽ ứng phó thế nào. Dù thì, vì một quả phụ mà đắc tội với c chúa được sủng ái nhất dường như kh sáng suốt lắm.

Tay ta cầm chén trà hơi siết lại, đang định mở miệng thì...

"Cạch!"

Bùi Tịch đập mạnh th Tú Xuân đao trong tay lên mặt bàn, chấn động đến mức chén rượu hơi rung lên. Y chậm rãi ngước mắt, trong đôi mắt phượng kh l một tia ấm áp, thẳng vào c chúa An Khánh.

"Điện hạ cẩn trọng lời nói." Giọng y kh lớn, nhưng toát ra luồng hàn khí như bước ra từ núi thây biển máu.

"Trưởng mất sớm, trưởng tẩu như mẹ. Bùi Tịch được ngày hôm nay, hoàn toàn nhờ tẩu tẩu dạy dỗ nâng đỡ. Trong mắt Bùi Tịch, tẩu tẩu chính là tôn quý nhất thế gian này. Điện hạ nếu coi thường tẩu tẩu, chính là đang sỉ nhục vi thần, sỉ nhục Đại Lý Tự."

Sắc mặt c chúa An Khánh cứng đờ, rõ ràng kh ngờ cục xương cứng này dám c khai cãi lại nàng ta. Nhưng nàng ta kiêng dè quyền thế hiện giờ của Bùi Tịch, đành cười gượng một tiếng, chuyển chủ đề.

"Bùi đại nhân nói quá lời , bổn cung chẳng qua chỉ nói đùa thôi. đâu, ban rượu!" Nàng ta vỗ vỗ tay.

Nam sủng đeo mặt nạ trong lòng nàng ta lập tức hiểu chuyện bưng bình rượu lên, run rẩy xuống. Theo đó đến gần, hơi thở của ta đột ngột ngưng trệ.

Mặc dù đeo mặt nạ, mặc dù lưng còng xuống, gầy trơ xương, trên còn mang theo mùi hỗn tạp của phấn son rẻ tiền và thảo dược. Nhưng đôi tay đó, ta hóa thành tro cũng nhận ra, chỗ hổ khẩu một nốt ruồi son.

Đó là Bùi Hoài.

11

Vị Thế t.ử gia từng tự xưng là dòng dõi th cao, mười ngón tay kh dính nước xuân, giờ đây mặc bộ áo lụa mỏng tang thấu da thịt, giống như một tên nô tài thấp hèn nhất. quỳ trước bàn của ta và Bùi Tịch.

"Bùi đại nhân, Bùi phu nhân, mời... mời dùng rượu."

Giọng nói khàn khàn khó nghe, như là bị khói hun hỏng cổ họng. đang cố ý đè thấp giọng, nhưng ta vẫn nghe ra sự sợ hãi tột độ và oán độc ẩn giấu dưới sự run rẩy đó.

Bùi Tịch rõ ràng cũng nhận ra . Y ngồi đó, từ trên cao xuống ruột đang quỳ trên đất, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn.

"Rượu này, là ngươi rót?" Bùi Tịch lơ đãng hỏi.

Bùi Hoài toàn thân run lên, đầu cúi thấp hơn: "Là... là nô tài rót."

"Ta kh thích khác quỳ rót rượu." Bùi Tịch đột nhiên đưa giày quan ra, mũi giày kh khách khí nâng cằm Bùi Hoài lên, ép ngẩng đầu.

Bốn mắt nhau. Trong đôi mắt sau lớp mặt nạ kia đầy tia máu, viết đầy sự nhục nhã, ghen ghét, và cả sự sụp đổ khi th vợ cũ xinh đẹp rạng ngời.

Bùi Tịch cười, nhưng ý cười kh chạm đến đáy mắt: "Tay run cái gì? thế, th bản quan và phu nhân, khiến ngươi nhớ tới cố nhân nào ?"

"Kh ..." Răng Bùi Hoài va vào nhau lập cập.

"Đã kh , thì hầu hạ cho tốt." Bùi Tịch thu chân về, chỉ vào chén rượu trước mặt ta, giọng ệu âm u: "Rót đầy cho phu nhân. Nếu làm đổ một giọt, bản quan sẽ c.h.ặ.t t.a.y ngươi."

Bùi Hoài cứng đờ xoay , lê đầu gối đến trước mặt ta. ta, bộ vân gấm trị giá liên thành trên ta, cây trâm ngọc trắng trên tóc ta mà trước kia kh nỡ mua cho ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dem-phu-quan-gia-chet-tieu-thuc-go-cua-phong-ta/chuong-10-12.html.]

Lại bộ dạng kh nam kh nữ của bản thân . Trong khoảnh khắc đó, ta th thứ gọi là lòng tự trọng trong mắt hoàn toàn vỡ vụn.

"Phu... phu nhân, mời dùng." run rẩy nâng bình rượu lên. Kh biết là do sợ hãi hay phẫn hận, vòi ấm bị lệch, vài giọt rượu b.ắ.n lên vạt váy ta.

"Đồ vô dụng!"

Chưa đợi Bùi Tịch nổi giận, c chúa An Khánh trên chủ vị đã nổi giận trước. Nàng ta thuận tay cầm đĩa hoa quả trên bàn ném tới trúng ngay trán Bùi Hoài.

"Đến rót rượu cũng kh biết! Bổn cung nuôi con ch.ó như ngươi tác dụng gì? Còn kh mau lau sạch cho Bùi phu nhân!"

Máu tươi chảy dọc theo mặt nạ xuống. Bùi Hoài kh màng đến đau đớn, hoảng loạn bò rạp trên đất. dùng đôi tay từng chỉ dùng để làm thơ vẽ tr kia hèn mọn lau vết rượu trên vạt váy ta.

Ta cúi đầu . đàn từng muốn đưa ta vào tháp ên, lúc này giống như con ch.ó bò rạp dưới chân ta. Trong lòng ta kh chút gợn sóng, chỉ cảm th vô cùng hả hê.

Ta nhẹ nhàng rụt chân lại về phía sau như thể đó là thứ bẩn thỉu: "Thôi." Ta nhàn nhạt mở miệng, giọng nói th lãnh.

"Một bộ quần áo mà thôi, đừng làm hỏng nhã hứng của ện hạ. A Tịch, chúng ta thôi, mùi rượu này nồng quá, ta hơi chóng mặt."

Bùi Tịch lập tức đứng dậy, cũng kh thèm Bùi Hoài trên đất l một cái. Trước mặt toàn thể khách khứa, y cẩn thận đỡ l ta, dịu dàng nói: "Được, chúng ta về nhà."

Phía sau truyền đến tiếng c.h.ử.i mắng và tiếng roi da quất vào Bùi Hoài của c chúa An Khánh.

12

Sau khi từ phủ c chúa trở về, Bùi Tịch chút kh bình thường. Trong bữa tiệc vì muốn c rượu cho ta, y đã uống kh ít.

Trên xe ngựa về phủ, y luôn nhắm chặt mắt, l mày nhíu chặt, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Đó là vết thương cũ để lại khi y đụng độ với bọn liều mạng trong lúc ều tra vụ án muối ở Giang Nam.

Để leo lên vị trí Đại Lý Tự kh cao vời vợi trong vòng ba năm ngắn ngủi đó, y nhận toàn những vụ án c.h.ế.t khác kh dám nhận. Bộ áo bào đỏ này kh chỉ nhuộm bằng m.á.u của khác, mà còn đổi bằng mạng của chính y.

Giờ đây hơi men bốc lên, động đến bệnh cũ, gây ra sốt cao. Vừa về phủ, ta liền sai dìu y vào phòng ngủ, cho lui hạ nhân, tự xuống bếp nhỏ nấu c giải rượu và t.h.u.ố.c hạ sốt.

Nửa c giờ sau, ta bưng bát t.h.u.ố.c đẩy cửa bước vào. Trong phòng kh thắp đèn, chỉ ánh trăng trắng bệch chiếu lên đầu giường. Bùi Tịch nằm trên giường, hơi thở nặng nề, dường như rơi vào cơn ác mộng cực sâu.

"Đừng... đừng sợ..." Y nói mớ kh rõ lời, tay quờ quạng trong kh trung. Như đang cố gắng nắm bắt thứ gì đó sắp tan biến trong đêm mưa: "Tẩu tẩu... cháo... uống lúc còn nóng..."

Lòng ta chợt chua xót, hốc mắt ươn ướt trong nháy mắt. Trong mơ, y vẫn còn muốn đưa cháo cho ta. Đêm mưa ta bị giam cầm đến c.h.ế.t kiếp trước, chính là y kéo lê đôi chân gãy, toàn thân đầy m.á.u bò vào, trong lòng che chở một bát cháo đậu đỏ nóng hổi. Đó là chút ngọt ngào cuối cùng ta nếm được trước khi c.h.ế.t ở kiếp trước.

Ta đến bên giường, y đầy đau đớn, lòng đau như cắt. Ta đặt bát t.h.u.ố.c lên đầu giường, l ra một gói gi nhỏ trong tay áo.

Đó là vừa ở trong bếp, ma xui quỷ khiến thế nào ta lại tiện tay cầm m miếng trần bì. Ta kh chút suy nghĩ, xé vụn trần bì, rắc vào bát nước t.h.u.ố.c đen ngòm, nhẹ nhàng khu đều giống hệt như kiếp trước y đã làm cho ta.

"A Tịch, dậy uống thuốc." Ta đỡ cơ thể nóng hầm hập của y dậy, để dựa vào lòng ta. Y sốt đến mơ màng, hàm răng nghiến chặt, theo bản năng kháng cự t.h.u.ố.c đắng.

Ta múc một thìa thuốc, thổi nguội đưa đến bên môi y, dịu dàng dỗ dành: "Ngoan, há miệng ra. Lần này ta cho thêm trần bì, giống như bát cháo năm đó ngươi nấu cho ta... uống vào sẽ kh đắng nữa."

Câu này, ta nói cho y đang hôn mê nghe, cũng là nói cho chính nghe.

Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc thìa chạm vào môi y, cơ thể vốn đang căng cứng nóng hổi trong lòng đột nhiên cứng đờ kịch liệt. Giây tiếp theo, Bùi Tịch đột ngột mở mắt.

Trong đôi mắt đó kh một tia buồn ngủ, cũng kh men say. Chỉ sự kinh ngạc, ngỡ ngàng như vực thẳm cùng với một loại run rẩy kh dám tin.

Y chằm chằm vào ta, ánh mắt rơi vào bát t.h.u.ố.c lềnh bềnh vụn trần bì, lại từng chút di chuyển lên mặt ta.

"Tẩu tẩu..." Giọng y khàn đặc vỡ vụn, như bị ta bóp cổ họng: "Vừa tẩu... nói cái gì?"

Tim ta thót lên một cái, lập tức hoảng loạn. Vừa ta nói cái gì? Ta nói giống như năm đó ngươi nấu cho ta... Nhưng kiếp này, Bùi Tịch chưa từng nấu cháo cho ta, càng chưa từng nhắc đến trần bì trước mặt ta.

"Ta..." Tay ta run lên, nước t.h.u.ố.c sóng ra vài giọt, rơi xuống mu bàn tay, nóng rát.

Bùi Tịch lại chẳng quan tâm đến nóng, y chộp l cổ tay ta, lực đạo mạnh như muốn bóp nát xương cốt ta. Y giãy giụa ngồi thẳng dậy, ánh mắt rực lửa ép ta, hốc mắt đỏ bừng trong nháy mắt.

"Đêm đó mưa to, đúng kh?"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...