Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đêm Tân Hôn, Ông Trùm Tàn Tật Đã Đứng Dậy - Đường Luyến & Vân Thâm

Chương 116: Vân Thâm đến cứu mình rồi sao

Chương trước Chương sau

"Nếu phụ nữ kia còn kh phát tín hiệu, tao sẽ tự ra tay đ."

Tên còn lại kh nói gì. Đường Luyến nằm dưới đất, nghe th tiếng bước chân đang tiến lại gần . mở bao tải ra. Đường Luyến kinh hoàng chằm chằm vào đó, đeo khẩu trang, cả hai tên đều cao to vạm vỡ.

"Ư ư ư!"

"Ồ, phụ nữ đó chẳng nói cho tao biết là tr xinh đẹp thế này." Tên đó phát ra tiếng cười dâm tà, khiến Đường Luyến càng thêm sợ hãi. Cô cố gắng lùi về sau, nhưng toàn thân bị trói chặt, kh cách nào tránh được bàn tay bẩn thỉu kia.

Tên đàn th việc trêu đùa Đường Luyến trở nên hứng thú, quay lại nói với kia: "Giết cô ta ngay thì phí quá, chi bằng trước khi c.h.ế.t để chúng ta vui vẻ một chút."

Tên kia cũng bật cười, nhưng miệng thì nói: "Mày toàn nghĩ đến m trò đó, làm xong việc muốn đàn bà kiểu gì chẳng ? Mày muốn ngủ cô ta à?"

"Tao kh rảnh cãi với mày."

nói xong, quay lại Đường Luyến. Đường Luyến bị ánh mắt của làm cho rùng , kh ngừng run lên. Nỗi sợ của cô khiến tên kia càng thêm khoái chí. kh chần chừ, bắt đầu tháo dây trói cho cô.

Nhưng dây trói này là loại đặc chế của Tô gia, kh cách nào dễ dàng tháo gỡ. Tô Liễu Tịch chưa từng dạy họ cách tháo, tên đàn mất khá nhiều thời gian để tháo.

Ngay khi dây trói được tháo ra, Đường Luyến nắm l bụi đất trên mặt đất, mạnh mẽ ném vào mặt đàn trước mặt. kh kịp đề phòng, bị bụi làm mờ mắt, kh ngừng chửi rủa.

Đường Luyến đứng dậy muốn chạy, nhưng chưa chạy được m bước đã bị tên còn lại bắt lại, đá mạnh một cú, khiến cô ngã vật xuống đất. Cô ôm bụng, co lại trong đau đớn. Cú đá này làm cô càng thêm yếu, đầu óc cũng choáng váng.

"Con khốn! Muốn c.h.ế.t à? Giờ tao cho mày biết tay!" Tên bị bụi làm mù mắt cố mở một bên mắt, tức tối lao đến. Đường Luyến tuyệt vọng nhắm mắt lại.

"Rầm rầm rầm..."

Khi vừa cởi được nửa áo Đường Luyến, đột nhiên cảm th gì đó kh ổn. lại cảm th nhà máy này đang rung chuyển? động đất ? Tiếng rung chuyển ngày càng lớn, còn kèm theo tiếng gió rít.

Hai tên kh còn tâm trí đâu mà bận tâm đến Đường Luyến, vội chạy ra cửa xem tình hình. Nhưng vừa tới gần cửa sổ thì đã th một chiếc trực thăng trên trời. Chiếc trực thăng đang từ từ hạ xuống, chuẩn bị đậu trên khoảng đất trống trước cửa nhà máy bỏ hoang!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dem-tan-hon-ong-trum-tan-tat-da-dung-day-duong-luyen-van-tham/chuong-116-van-tham-den-cuu-minh-roi-.html.]

"Xong ! Tô Liễu Tịch thất bại !" Hai đó kh để ý đến chuyện khác, lập tức quay lại tìm Đường Luyến. Lúc này Đường Luyến đã ở trạng thái gần như mê man, tinh thần gần như sụp đổ, mong muốn lớn nhất là sống sót.

Sau khi trực thăng hạ cánh, tiếng ồn biến mất. Một lúc sau, vang lên tiếng bước chân đều đặn, kh nh kh chậm. Từng bước một, vững vàng và đầy uy áp.

"Ai đó? Mày là ai?"

Vân Thâm sải bước dưới ánh trăng trong, bóng dáng bị kéo dài, xuất hiện trước mặt hai tên bắt c. Ánh mắt dừng lại trên Đường Luyến đang bị khống chế. Chỉ liếc mắt, Vân Thâm đã biết tình trạng của Đường Luyến tệ. kìm nén cơn giận trong lòng, đầu lưỡi đẩy vào má, nói: "Nhiệm vụ của Tô Liễu Tịch đã thất bại , nếu các muốn sống, hãy thả cô ra."

Đường Luyến mơ hồ nghe th giọng của Vân Thâm, cô muốn ngẩng đầu lên xem đến cứu kh, nhưng thực sự kh còn sức.

"Lớn giọng quá đ. Mày tưởng mày là ai? tin tao g.i.ế.c cô ta luôn kh?!"

Vân Thâm cười lạnh: "Giết cô , các cũng đừng mong sống."

Hai tên đó nhau, trong lòng sự đấu tr.

Vân Thâm tiếp tục nói: " biết các là sát thủ mà Tô Liễu Tịch thuê, kh cần thiết vì Tô Liễu Tịch mà mất mạng."

Nghe vậy, hai chút do dự. "Vậy chúng ..."

"Phut! Phụt!" Bỗng nhiên, hai tiếng xé gió vang lên. Chỉ trong chớp mắt, hai lỗ m.á.u đã xuất hiện ngay trên n.g.ự.c của hai tên sát thủ. Chúng kinh ngạc cúi đầu , còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì cơ thể đã gục xuống đất. Đường Luyến mất sự kìm giữ cũng mềm nhũn ngã xuống.

"Xử lý sạch sẽ hai tên này." Vân Thâm ra lệnh cho hai vệ sĩ mặc đồ đen kh xa, đến ôm Đường Luyến.

lại nhẹ thế này? Vân Thâm nhíu mày, lúc này mới phát hiện Đường Luyến sắc mặt trắng bệch, môi khô đến mức đã nứt nẻ. "Chết tiệt, Tô Liễu Tịch!" ôm chặt Đường Luyến, bước nh ra khỏi nhà máy.

Đường Luyến trong lòng cảm nhận được sự ấm áp đã lâu kh , theo bản năng mở mắt ra. Trong mơ hồ, cô th Vân Thâm. Cô sắp c.h.ế.t , lại th Vân Thâm đến cứu ? Đường Luyến mơ màng nghĩ.

________________________________________


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...