Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đêm Tân Hôn, Ông Trùm Tàn Tật Đã Đứng Dậy - Đường Luyến & Vân Thâm

Chương 119: Cái chết của Tô Liễu Tịch

Chương trước Chương sau

Tô Du trở về Tô gia, và Tô Liễu Tịch đã đợi sẵn trong phòng tối. Bốn bức tường trong phòng đều treo đầy các hình cụ tra tấn, kh cửa sổ, chỉ ánh đèn mờ nhòe chập chờn, khiến kh khí trở nên ngột ngạt đến nghẹt thở.

Tô Liễu Tịch ngồi trên nền đá cẩm thạch lạnh lẽo, hai tay siết chặt vạt áo. Tô Du chậm rãi bước đến trước mặt cô, ánh mắt đầy sát khí cô đang run rẩy kh ngừng.

"Đây là cách cô hoàn thành nhiệm vụ cho gia tộc ? Cô bỏ trốn khỏi hôn lễ, gia đình đã cho cô một cơ hội để sửa sai, và đây là cách cô đáp lại lòng tin của Tô gia à?"

Lời của Tô Du kh nh kh chậm, thậm chí kh mang theo chút trách móc nào, giọng ệu lại dịu dàng đến cực ểm. Nhưng trong tai Tô Liễu Tịch, những lời đó chẳng khác nào lời đe dọa c.h.ế.t chóc! đáng sợ nhất ở Tô gia chính là Tô Du!

" vậy, câm à?" Tô Du hỏi. Tô Liễu Tịch vẫn kh hề hé môi. Th vậy, Tô Du khẽ thở dài: "Nếu cô kh gì để nói, vậy thì đừng trách kh khách sáo. Dù phạm lỗi là cô."

Nói xong, Tô Du đến trước tủ, bắt đầu chọn l hình cụ, còn ánh mắt của Tô Liễu Tịch đã hoàn toàn mờ hồ. Đêm đó, trong căn phòng tối của Tô gia vang vọng tiếng khóc thảm thiết đến tận khuya của Tô Liễu Tịch.

Sáng hôm sau, Tô Liễu Tịch với thân thể đầy vết thương trở về phòng . Cô bước đến bên giường, th ện thoại tin n chưa đọc. Vừa mở ra xem, vẻ mặt cô càng trở nên tuyệt vọng. "Vân Thâm, muốn ép đến chết, đúng kh?" Cô lẩm bẩm, trong mắt thoáng qua một tia ên loạn.

Chiều hôm đó, bất chấp lệnh cấm lỏng của gia tộc, Tô Liễu Tịch lén lút lái một chiếc xe trong nhà, âm thầm rời khỏi thành phố. Cô lái xe lên núi, lao thẳng xuống vách đá.

Ở phía bên kia vách đá, một phụ nữ đứng đó. Cô ta mang đôi giày cao gót màu đỏ, tận mắt chứng kiến cái c.h.ế.t của Tô Liễu Tịch.

Tin tức này nh chóng truyền đến tai Đường Luyến. Lúc đó, cô đã rời khỏi bệnh viện và về nhà. Khi nghe Vân Thâm kể lại sự việc, phản xạ đầu tiên của cô là cho rằng chính đã góp phần đẩy Tô Liễu Tịch đến bước đường cùng.

"Là làm ?"

Vân Thâm vuốt nhẹ dây đồng hồ trên cổ tay, thản nhiên nói: " làm à? bằng chứng thì hãy nói tiếp."

Đường Luyến liếc một cái, cô làm gì bằng chứng, nhưng Vân Thâm bình tĩnh đến vậy, chắc là kh liên quan đến .

Nghĩ đến việc một cực kỳ chán ghét lại c.h.ế.t như vậy, trong lòng Đường Luyến cảm th chút xót xa. Mới m hôm trước, Tô Liễu Tịch còn hận kh thể g.i.ế.c c.h.ế.t cô.

Cô hỏi: "Tô Liễu Tịch c.h.ế.t , nhưng ở Tô gia sẽ thế nào?"

"Chẳng cả. Cô ta chỉ là một quân cờ nhỏ trong gia đình đó thôi, c.h.ế.t cũng chẳng khiến ai buồn bận tâm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dem-tan-hon-ong-trum-tan-tat-da-dung-day-duong-luyen-van-tham/chuong-119-cai-chet-cua-to-lieu-tich.html.]

Vân Thâm bổ sung: "Nghe nói họ thậm chí còn kh thèm nhận thi thể."

Đường Luyến ngạc nhiên, Tô gia đúng là quá tàn nhẫn! Nhưng ngẫm lại cũng dễ hiểu thôi. M đó đều vấn đề về tâm lý cả. Tô Du và Tô Liễu Tịch, nội tâm đều méo mó!

Đường Luyến ngồi nghỉ trên ghế sofa, đến chiều tối, Vân Hành Hải kh mời mà cũng đến.

"Em trai, em nghe chuyện Tô Liễu Tịch tự sát chưa?"

Vân Thâm thậm chí mí mắt cũng kh thèm nhấc lên, giọng nhàn nhạt: "Em nghe ."

Vân Hành Hải đứng trong phòng khách, mắt chằm chằm vào Vân Thâm, hỏi: "Về cái c.h.ế.t của cô ta, em suy nghĩ gì kh?"

Vân Thâm lạnh nhạt đáp: "Kh gì để nghĩ cả."

Vân Hành Hải chăm chú chằm chằm vào Vân Thâm, như muốn tìm ra chút m mối nào đó từ biểu cảm của , nhưng tiếc là Vân Thâm chẳng thèm để ý đến .

một lúc, Vân Hành Hải đổi chủ đề, quay sang Đường Luyến, kéo kéo khóe môi hỏi: "Nghe nói m hôm trước em bị bắt c, kh chứ? Làm em được cứu ra vậy?"

Đường Luyến đã sớm chuẩn bị lời nói dối, cô bình tĩnh trả lời: "Làm dâu Vân gia, bị bắt c cũng là chuyện thường thôi. Em từng học cách thoát hiểm, nên đã tìm được cơ hội để trốn thoát."

Đây là lý do mà Đường Luyến đã bịa ra từ trước. Thực ra, cô cũng kh biết đã thoát ra bằng cách nào. Chỉ lờ mờ nhớ rằng hình như cô th Vân Thâm, nhưng ta bị tật ở chân, làm mà cứu cô được?

thì cứu cô là Vân Thâm cũng đã đến cứu cô. Để kh làm lộ thực lực của Vân Thâm, cô buộc tự nghĩ ra cái cớ.

Vân Hành Hải cũng kh nghi ngờ lời cô nói, dù thì con cái nhà giàu thường được học những kỹ năng kiểu đó, chỉ là vận hên của Đường Luyến tốt thật. muốn ều tra sự thật, nhưng Tô Liễu Tịch đã tự sát, m mối cũng đứt đoạn. Rõ ràng cô ta muốn sống tiếp.

Vân Hành Hải theo bản năng cảm th chuyện này ều gì đó mờ ám, nên tiếp tục dò xét: "Em trai, em may mắn thật đ. Tô Liễu Tịch c.h.ế.t , kh còn ai tr vị trí với em đâu nữa."

Vân Thâm lạnh nhạt đáp: "Cô ta sống cũng kh thể tr được vị trí của Đường Luyến."

________________________________________


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...