Đêm Tân Hôn, Ông Trùm Tàn Tật Đã Đứng Dậy - Đường Luyến & Vân Thâm
Chương 132: Để chồng chăm sóc em
Đường Luyến tức giận, đây là lần đầu tiên cô th Vân Thâm tỏ ra vô lại như vậy.
Cô đứng bật dậy, giận dữ bước đến trước mặt , kéo ra ngoài, nhưng Vân Thâm như thể dính chặt xuống sàn, hoàn toàn kh nhúc nhích, cô kéo thế nào cũng kh kéo được nửa bước.
Đường Luyến bu tay ra, chuyển sang đẩy chiếc xe lăn, nhưng bánh xe cũng như bị khóa cứng xuống sàn, cô dồn hết sức đẩy nhưng chiếc xe cũng kh nhúc nhích một chút nào.
Loay hoay một hồi mà vẫn kh đuổi được Vân Thâm ra ngoài, nỗi ấm ức trong lòng Đường Luyến bùng nổ.
Cô tủi thân hét lên một tiếng: "Kh ra thì thôi, em ngủ đây!"
Đường Luyến bước qua Vân Thâm, leo lên giường quấn chăn kín mít, thậm chí trùm cả đầu lại.
dáng vẻ ấm ức của cô, Vân Thâm bật cười, cũng đứng dậy lên giường, cố ý tạo ra tiếng động thật lớn khi ngồi xuống.
Đường Luyến làm như kh nghe th gì, nằm yên giả chết.
Vân Thâm nâng ngón tay lên chọc nhẹ vào đầu cô, cô hừ lạnh một tiếng xoay đầu sang chỗ khác.
lại chọc vào m.ô.n.g cô, Đường Luyến kh vui, vặn vẹo trên giường khó chịu cảnh cáo: "Đừng mà đụng vào em! tin hay kh em đá xuống giường bây giờ!"
Nghe lời cảnh cáo chẳng chút xót thương nào của cô, Vân Thâm bật cười khẽ một tiếng, ôm chặt Đường Luyến lúc này đang quấn tròn như một chiếc kén: "Vợ ơi, buổi tối mà kh ôm em ngủ thì kh ngủ được."
"Vân Thâm, thật kh biết xấu hổ, bu em ra!"
Đường Luyến vùng vẫy trong vô vọng, giãy giụa một hồi lâu, cuối cùng kh còn sức để giãy nữa, cô thò đầu ra, ánh mắt trống rỗng lên trần nhà.
Vân Thâm chọc chọc vào gò má ửng đỏ của cô, cố nhịn cười hỏi: " lại thò đầu ra ? Kh tiếp tục trùm chăn nữa ?"
Đường Luyến cảm th tuyệt vọng: " tg , em sắp bị đè c.h.ế.t luôn đ."
Vân Thâm nhướng mắt lên, tắt đèn, kéo chăn của cô ra: "Vợ là để đè mà, ngoan nào, để chồng chăm sóc em."
Đường Luyến sững , còn chưa kịp phản ứng thì môi đã bị chặn lại.
Cô nức nở khóc: "Đừng chạm vào em, em vẫn chưa tha thứ cho , ra, ưm um!"
Những lời uất ức chưa kịp nói hết đã bị Vân Thâm nuốt trọn.
Lúc này, Tô Duy, bị mọi lãng quên, đã quay lại trước cửa biệt thự.
Cô bắt một chiếc taxi, nào ngờ bị tài xế lừa cho vòng một vòng lớn.
Cô đang định tố cáo ta thì đã bị tài xế đuổi xuống xe.
Sau đó cô gọi chiếc xe thứ hai, nhưng tài xế đó lại kh biết đường, khiến cô lại vòng xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dem-tan-hon-ong-trum-tan-tat-da-dung-day-duong-luyen-van-tham/chuong-132-de-chong-cham-soc-em.html.]
Tô Duy về đến biệt thự của Vân Thâm muộn hơn Đường Luyến và Vân Thâm hơn ba tiếng.
Lúc này biệt thự yên tĩnh lạ thường, giúp việc đều đã nghỉ ngơi.
Ngay cả bảo vệ phụ trách an ninh cũng đang ngủ gật trong phòng giám sát.
Tô Duy đứng trước cửa biệt thự bấm chu mãi mà kh ai ra mở cửa.
Cô vừa lạnh vừa buồn ngủ, vốn dĩ định tối nay sẽ phá rối Đường Luyến và Vân Thâm, kh cho họ ngủ cùng nhau!
Ai ngờ cuối cùng lại bị kẹt ngoài cổng!
Tô Duy bấm chu liên tục, đứng đợi ở cửa gần nửa tiếng đồng hồ, đợi mãi cho đến khi bảo vệ trong phòng giám sát tỉnh dậy.
Bảo vệ cầm bộ đàm lên nói: "Cô là ai? Khuya thế này đến nhà chúng mục đích gì!"
Tô Duy cuối cùng cũng nghe th tiếng , cô vội vàng nói: " là Tô Duy, là bạn của Vân Thâm, mau mở cửa cho vào!"
Bảo vệ biết bạn của Vân Thâm, nhưng lại chưa từng nghe qua cái tên Tô Duy.
ta suy nghĩ một lúc nói: "Cô nói là khách, chưa từng th cô bao giờ?"
Tô Duy vội vàng giải thích: "Ban ngày ở nhà, cùng Vân Thâm ra ngoài!"
Bảo vệ nghe vậy th khó tin. Tam thiếu gia lại cùng cô ra ngoài, Tam thiếu gia rõ ràng là ra ngoài với phu nhân, lúc về cũng về cùng nhau mà!
Lúc này, một bảo vệ khác mập mạp cũng tỉnh dậy, nghe xong câu chuyện về Tô Duy thì vừa dụi mắt vừa nói: " biết cô , là giúp việc mới tới trong nhà. Để cô vào từ cửa sau, đến khu nhà dành cho giúp việc ngủ luôn ."
Nghe theo lời của bảo vệ mập, bảo vệ kia bảo Tô Duy cửa sau.
Tô Duy kh biết sự khác biệt giữa cửa trước và cửa sau, chỉ biết thể vào được.
Ai ngờ vừa vào cửa sau, cô còn chưa kịp vui thì đã sững sờ, bởi cửa sau nối thẳng vào khu nhà ở dành cho giúp việc.
Nói là giúp việc, họ cũng coi cô là giúp việc thật ?
Tô Duy tức ên lên, chỉ muốn sa thải ngay cái tên bảo vệ khinh kia.
"Cố gắng chịu đựng , Tô Duy, đừng quên mục tiêu cuối cùng của mày. Mày muốn làm vợ của Vân Thâm, thì kh thể để chút khó khăn này đánh bại được. Còn m tên bảo vệ kia, sau khi làm vợ Vân Thâm thì đuổi họ cũng chưa muộn!"
Tô Duy bình tĩnh lại, cố gắng chấp nhận sự thực rằng tối nay ngủ ở phòng giúp việc.
Cô sẽ rời khỏi đây sớm thôi, sẽ sống chung với Vân Thâm, nằm bên cạnh Vân Thâm!
________________________________________
Chưa có bình luận nào cho chương này.