Đêm Tân Hôn, Ông Trùm Tàn Tật Đã Đứng Dậy - Đường Luyến & Vân Thâm
Chương 353: Bị giết trong mơ
Khi Đường Luyến đang suy nghĩ làm thế nào để tỉnh lại từ giấc mơ này, đột nhiên,
cô nghe th tiếng bước chân.
Đường Luyến cố gắng mở miệng, muốn này cứu , nhưng chưa kịp
phản ứng, này đã đến bên giường cô.
Đường Luyến kh rõ mặt này, dáng thì chắc là một đàn .
đàn cô kh chút sức lực, Đường Luyến kh biết ta đang gì, đang
tò mò, đàn đó đột nhiên đưa tay tháo mặt nạ oxy của cô.
Khi Đường Luyến trở nên khó thở, cô mới nhận ra đàn này muốn giết
.
Cô giãy giụa trên giường, muốn với l mặt nạ thở.
đàn đứng bên cạnh kh biết đang nghĩ gì, một lúc sau, ta nâng
hai tay lên, bóp cổ cô.
", giết, ..." Đường Luyến há to miệng, phát ra một âm th kh của .
Biểu cảm của đàn vẫn kh rõ, nhưng Đường Luyến cảm th đàn này,
kh sự hối lỗi và giằng xé, ta sợ c.h.ế.t kh dứt khoát, nên trực tiếp ra
tay.
"Tại, ..." Đường Luyến khó khăn hỏi.
đàn kh trả lời câu hỏi của cô, một giây trước khi ý thức cô tan biến,
cô cảm th sự phấn khích của đàn .
Giết lại vui đến vậy ?
Đường Luyến kh hiểu, nhưng cảm giác bị bóp cổ đến c.h.ế.t khiến cô cảm th vô cùng
chân thực, như thể cô thật sự đã bị g.i.ế.c một lần.
Đường Luyến nhắm mắt lại, cảm th xung qu một màu đen kịt, cơ thể cô đang
rơi xuống nh chóng.
tầng?
Đường Luyến cảm th nỗi sợ hãi khổng lồ, cô sẽ đâu, địa ngục ? Tầng thấp nhất
Cô đã làm sai chuyện gì...
"Đường Luyến - Đường Luyến -"
đang gọi , giọng nói quen thuộc quá, này là...
Đường Luyến đột nhiên mở mắt, mắt thẳng về phía trước, há to miệng thở hổn
hển.
Vân Sâm nắm tay Đường Luyến, kh ngừng an ủi, "Kh kh , em chỉ
là gặp ác mộng thôi."
Đường Luyến mất một lúc lâu mới l lại được chút lý trí, cô nghiêng đầu,
th gương mặt lo lắng của Vân Sâm, phía sau còn quản gia và hầu gái.
Cô mơ hồ hỏi: "Em bị làm vậy?"
Vân Sâm nói: "Em bị bóng đè, còn nói mê, cầu xin ai đó đừng g.i.ế.c em, em muốn
sống."
Đường Luyến ngơ ngác quản gia, " nói những lời đó ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dem-tan-hon-ong-trum-tan-tat-da-dung-day-duong-luyen-van-tham/chuong-353-bi-giet-trong-mo.html.]
Quản gia gật đầu, giọng ệu lo lắng nói: "Đúng vậy, cô làm chúng sợ c.h.ế.t khiếp,
chúng gọi mãi kh tỉnh, chúng chạm vào cô thì cô càng sợ hơn, liều mạng
muốn đẩy chúng ra."
Đường Luyến nghe vậy, đỡ trán, trên mặt là vẻ tiều tụy và mệt mỏi thể th rõ,
" gặp ác mộng, mơ th nằm trên giường bệnh, muốn giết
."
Vân Sâm nói: "Em mệt thế này, còn ngủ nữa kh?"
Đường Luyến lắc đầu, "Kh ngủ nữa, em muốn dậy."
"Được, vậy chúng ta kh ngủ nữa." Vân Sâm quản gia, "Bảo nhà bếp làm
chút món ăn an thần."
Quản gia nhận lệnh, dẫn hầu gái ra khỏi phòng.
Vân Sâm muốn ở lại với Đường Luyến một lúc, nhưng Đường Luyến lúc này chỉ muốn ở
một , nên Vân Sâm kh còn cách nào khác, đành ra khỏi phòng.
Vân Sâm xuống lầu, quản gia đến nói, "Cô Tào Tú Chi vừa gọi ện hỏi Tam gia
hôm nay ra ngoài kh, nếu kh ra ngoài, cô muốn đến thăm vào buổi chiều,
nói chuyện muốn nói với ."
Vân Sâm hỏi lại: "Cô nói chuyện gì kh?"
Quản gia nói, "Kh, chỉ nói quan trọng với , nếu kh gặp cô , đó là
mất mát của ."
Vân Sâm kh biểu cảm gì, "Vậy thì cứ để cô đến, xem miệng cô thể nhả ra
ngà voi gì."
"
Trong phòng, Đường Luyến tắm rửa đơn giản xong, xuống lầu ăn sáng, ăn xong cô
cầm túi lên, nói: "Em muốn ra ngoài dạo."
Vân Sâm nói: " cùng em."
"Kh cần, em chỉ muốn dạo trong thành phố, cứ bận việc của , kh
cần cùng em."
Đường Luyến ra sự lo lắng của Vân Sâm, kh khỏi bật cười, " vậy, nghĩ
em sẽ bị đả kích mà tự tử , kh đời nào, em ổn mà, em chỉ là quá
buồn chán, muốn ra ngoài dạo thôi."
Vân Sâm l ra một chiếc thẻ đen từ trong túi, "Hôm nay kh tiêu hết năm triệu thì
đừng hòng về nhà."
Đường Luyến chút băn khoăn, "Tiêu quá thì ?"
"Chiếc thẻ này tặng em." Vân Sâm nhướng mày.
Đường Luyến khẽ cười hai tiếng, cất kỹ thẻ đen, đeo túi ra ngoài.
Quản gia th vậy, giơ ngón cái về phía Vân Sâm, "Tam gia làm tốt lắm,
mua sắm là lớn nhất của phụ nữ, phu nhân mua sắm vui vẻ, tâm trạng tự
nhiên sẽ tốt."
Vân Sâm xoa cằm, trong mắt kh ngừng hiện lên vẻ đắc ý, "Một chiếc thẻ đen thôi
mà đã khiến cô vui , vợ thật dễ dỗ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.