Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đêm Tân Hôn! Tôi Được Phản Diện Cố Chấp Bệnh Kiều Sủng Lên Trời

Chương 142

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

lún sâu .”

Chử Gia đưa điện thoại qua.

Trong phòng livestream, từ lúc nào tràn một nhóm fan Tịch ca, đang chỉ trích Dụ Minh Minh:

【Cho dù Tịch ca , thì bây giờ hình phạt cũng đủ chứ?

Hôm qua Dụ Minh Minh chẳng cũng đá Tịch ca xuống nước ?】

【Bản một ở bên cạnh chơi game vui vẻ như , để trai ở ngoài dầm mưa dãi nắng?】

【Dụ Phi Phi Tịch ca bây giờ đang sốt, xót ch/ết mất thôi……】

thể đừng giả mù ?

Dụ Minh Minh bây giờ chắc chắn cũng thấy lời phát biểu chúng chứ, cô cứ thế mà vứt Tịch ca ở ngoài cửa ?】

……

Giản Văn Binh lướt qua màn hình đạn, đó hỏi Chử Gia:

“Minh tỷ đều thấy hết ?”

Chử Gia gật đầu:

“Minh tỷ cần quản, trực tiếp về phòng chơi game luôn.”

Giản Văn Binh mấy đang lôi lôi kéo kéo ngoài sân, suy nghĩ một lát, vẫn cầm theo chiếc ô ngoài.

……

Lúc , ngoài sân.

Dụ Phi Phi che ô, đang đắng lòng khổ tâm khuyên nhủ Dụ Chí Tinh:

, chúng về , bây giờ còn đang sốt đấy, thể tiếp tục dầm mưa .”

Trận mưa hạ xuống lớn, hơn nữa còn kèm theo gió lớn.

Dụ Phi Phi che ô trong màn mưa, mang cho một cảm giác lung lay sắp đổ, thể gió thổi bay bất cứ lúc nào, vô cùng yếu ớt.

Tuy nhiên, trạng thái lúc quả thực cũng .

tuy uống thu/ốc hạ sốt, lui sốt, cơ thể vẫn khôi phục .

Mà lúc gió lớn mưa to, một một ô còn mưa hắt, huống chi hai dùng chung một chiếc ô.

ống kính, Dụ Phi Phi cố gắng giơ cao chiếc ô trong tay, nghiêng mặt ô về phía Dụ Chí Tinh.

Nước mưa làm ướt đẫm quần áo , dính dấp khó chịu.

Tay giơ ô cũng mỏi, thể hạ xuống.

vài , cô giả vờ yếu đuối chịu nổi phong ba mà ngã nhào, mưu toan thu hút sự chú ý Dụ Chí Tinh.

Tuy nhiên Dụ Chí Tinh cũng làm , cả đực mặt ở đó, ngay cả khi cô ngã gục mặt , cũng hề vươn tay đỡ cô .

Điều đây, việc từng .

Ngày xưa, chỉ cần cô một chút xíu thoải mái, Tam ca đều sẽ khẩn trương đến mức chịu nổi.

giống như bây giờ……

Dụ Phi Phi hối hận .

Hối hận hôm qua trêu chọc Dụ Minh Minh.

Vốn tưởng rằng, chuyện hôm qua bất kể thành công , gặp nạn cũng chỉ Dụ Minh Minh.

ngờ rằng, đây sẽ trở thành ác mộng .

Chuyện sáu năm , Dụ Phi Phi gần như quên sạch, cô ngờ tới Dụ Minh Minh sẽ đột nhiên đem chuyện đó , nhất thời đề phòng.

điều cô hối hận nhất vẫn , bản chuyện đó, học bơi.

Nếu cô bơi, hôm qua Dụ Minh Minh dắt mũi dắt tai .

Dụ Phi Phi c.ắ.n răng, từ mặt đất dậy.

Cũng thèm quản bùn đất nước bẩn tà váy , trực tiếp tới mặt Dụ Chí Tinh.

Cắn môi , giọng mang theo chút nghẹn ngào:

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/dem-tan-hon-toi-duoc-phan-dien-co-chap-benh-kieu-sung-len-troi/chuong-142.html.]

, chúng về , như thế …… em thực sự lo lắng cho .

về ?

nếu ở đây, em , về ?

cứ tiếp như , ngã bệnh thì làm bây giờ……”

Ánh mắt Dụ Chí Tinh dần dần thu hồi, rơi khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch Dụ Phi Phi.

há hốc mồm, khàn giọng lên tiếng:

.

Em về , cần quản .”

Nếu ở đây, trong lòng khó chịu.

làm thế nào mới thể sự tha thứ tiểu .

Nếu cái gì cũng làm, trong lòng bất an.

So với những đau khổ mà đây bắt tiểu chịu đựng, những gì làm bây giờ, áp căn đáng nhắc tới.

……

“Dụ Chí Tinh.”

Giản Văn Binh che ô tới ngoài sân, cũng nhiều lời vô ích, trực tiếp đem chiếc điện thoại trong tay bày mặt Dụ Chí Tinh.

Giọng điệu mang theo chút giễu cợt:

“Dụ Chí Tinh, xác định làm như , thực sự xin ?”

Đem hãm trong dư luận, khiến cô khó xử, đây chính lời xin ?

“Hừ!”

Giản Văn Binh lạnh lùng hừ một tiếng, “ thì lời xin quả thực quá rẻ mạt !”

Nếu , cũng sẽ tha thứ cho loại .

Dụ Chí Tinh thấy những lời mắng c.h.ử.i Dụ Minh Minh các fan màn hình đạn phòng livestream, hô hấp nháy mắt trì trệ.

Theo phản xạ phản bác cho chính :

như , hề thông qua thủ đoạn để ép buộc cô .”

chỉ đơn thuần , cảm thấy bản cũng nên chịu chút trừng phạt.

Chứ hề hãm cô cảnh bất nghĩa.

Giản Văn Binh ném chiếc ô trong tay cho Dụ Chí Tinh.

cũng nhiều kiên nhẫn để Dụ Chí Tinh giải thích những lý do lộn xộn .

, mau về , làm như , chỉ khiến càng thêm ghét thôi!”

xong lời , Giản Văn Binh liền xoay nhà, thèm lý hội đến hai em nhà họ Dụ ở phía nữa.

Dụ Chí Tinh ngơ ngác chiếc ô mặt đất, sắc mặt vốn dĩ trắng bệch, nháy mắt càng thêm trắng hơn.

phát hiện bản dường như làm .

hề cảnh tiểu để cân nhắc vấn đề, chỉ nghĩ đến bản .

Cho nên, tiểu gặp , cũng bình thường thôi ?

Tiểu , thực sự ngu xuẩn.

mà đến điểm cũng thể cân nhắc tới.

Thế , nếu làm như , làm mới thể sự tha thứ tiểu ?

Dụ Chí Tinh đột nhiên phát hiện, dường như rơi một ngõ cụt .

phận hiện tại, nếu làm quá lên, chỉ mang cho tiểu nhiều tổn thương hơn.

nếu cái gì cũng làm, cũng áp căn cách nào sự tha thứ tiểu ……

Trầm mặc hồi lâu, Dụ Chí Tinh cuối cùng vẫn xổm xuống nhặt chiếc ô mặt đất lên.

hề mở , mà cứ thế dầm mưa, giống như máy móc, thần tình ch/ết lặng, từng bước từng bước một về chỗ ở chính họ.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...