Đêm Tân Hôn! Tôi Được Phản Diện Cố Chấp Bệnh Kiều Sủng Lên Trời
Chương 166
“Thế tất cả những điều đó, kể từ khi Dụ Minh Minh sinh đời thì đều đổi .”
Tất cả còn vây quanh xoay chuyển quanh một ả nữa, bọn họ chuyển sang yêu thương, chăm bẫm Dụ Minh Minh mất .
Các trai mới học về một cái tranh giành giật đòi chăm sóc cho Dụ Minh Minh, chỉ nào oẳn tù tì hoặc chơi trò chơi thua thì mới thể ở để chơi cùng với ả mà thôi.
Xem thêm: Sau Khi Biết Bản Thân Là Thiên Kim Giả (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Bố mới về đến nhà, cho dù ả đầu tiên xông lên chào hỏi bố chăng nữa, thì những gì ả nhận cũng chẳng qua chỉ mấy câu lấy lệ, qua loa đại khái mà thôi.
Chơi đùa cùng ả đầy hai phút đồng hồ bố yên nữa , cũng giống hệt như các trai , lòng nôn nóng thể chờ đợi thêm nữa mà chạy tót trong phòng để trêu chọc em gái nhỏ.
Cùng ăn đồ ăn, ả đồ ăn làm cho bỏng miệng, bọn họ chỉ độc một câu lấy lệ:
“Chậm một chút, vội."
Còn ở bên phía Dụ Minh Minh thì , sữa bột pha chế hết dùng tay sờ soạng đến dùng trán thăm dò nhiệt độ, hận thể dùng nhiệt kế để khống chế ở trong phạm vi nhiệt độ chuẩn xác nhất mới thôi.
Đồ ăn thức uống Dụ Minh Minh, hễ cứ nguội một chút thôi sẽ lập tức đem hâm nóng ngay.
Thế còn ả thì chứ?
một , ả cố tình kỳ kèo kéo dài thời gian chịu ăn cơm hẳn hoi, cơm canh đều nguội ngắt hết cả mà chẳng một ai mở miệng một câu giúp ả hâm nóng cả.
Ồ, , đồ ăn mà Dụ Minh Minh ăn hết, bọn họ còn trực tiếp đưa cho ả ăn nữa cơ, thế ả dựa cái gì mà ăn đồ thừa Dụ Minh Minh chứ, ả cái thùng r/ác Dụ Minh Minh !
một , ả lòng chạy bế Dụ Minh Minh, kết quả bởi vì khi đó tuổi tác còn quá nhỏ nên bế vững , hai liền cùng ngã lăn đất.
Thế tất cả đều chạy dỗ dành em gái nhỏ, chẳng một ai quan tâm xem ả đau cả.
Mặc dù lúc đó ai trách phạt ả , thế kể từ đó, đề phòng ả chẳng khác nào đề phòng ăn trộm .
Chỉ cần ả mới gần Dụ Minh Minh một cái thôi bảo mẫu sẽ hớt ha hớt hải, căng thẳng chạy vội ngay, chỉ sợ ả sẽ làm chuyện gì đó đối với Dụ Minh Minh .
Bởi vì sự đời Dụ Minh Minh, ả ở trong nhà ngay đến cả chuyện cũng tự khống chế âm lượng , nếu thì sẽ làm phiền đến “sự nghỉ ngơi em gái nhỏ".
Thế thấy bọn họ bắt Dụ Minh Minh chú ý chứ?
Buổi đêm Dụ Minh Minh lóc om sòm làm thức giấc ả , cũng chẳng thấy bố các trai mở miệng phê bình Dụ Minh Minh lấy một câu nào cả.
Ả ghét cay ghét đắng Dụ Minh Minh, giá mà đứa em gái thì bao nhiêu.
Và cái tâm nguyện , cái năm Dụ Minh Minh hơn hai tuổi, sắp sửa lên ba tuổi rốt cuộc trở thành hiện thực .
Ngày hôm đó, dẫn hai chị em ả dạo phố ở trung tâm thương mại.
Thừa dịp ai chú ý tới, ả ghé tai với Dụ Minh Minh rằng, ở con phố phía trung tâm thương mại một chú hề biến ảo thuật, thể biến món đồ chơi mà các trai yêu thích nhất, nếu như cô thể tìm thấy chú thì các trai nhất định sẽ vui mừng lắm cho mà xem.
đó, Dụ Minh Minh ngốc nghếch tin sái cổ lời ả , thật sự tìm .
Những chuyện xảy đó diễn thuận lợi đến mức thể thuận lợi hơn nữa.
Vốn dĩ ban đầu ả chỉ cho Dụ Minh Minh nếm trải chút mùi vị đau khổ mà thôi, kết quả điều khiến kinh hỷ bất ngờ chính , Dụ Minh Minh trực tiếp lạc luôn.
Thế ả còn kịp vui mừng bao lâu thì đổ bệnh ngã xuống .
đem chuyện Dụ Minh Minh lạc quy chụp hết thảy thành trách nhiệm chính bản , mỗi ngày đều sống trong sự tự trách và đau khổ tột cùng, thể ngày một gầy gò, suy nhược, yếu ớt hẳn .
Hồi đầu mới xảy chuyện, ả khuyên bảo rằng, những đứa trẻ lạc thường sẽ kết cục gì cho cam , nhiều đứa xem như cấp nội tạng, mổ lấy nội tạng đem buôn bán, hoặc làm cho tàn tật để biến thành công cụ kiếm tiền cho bọn chúng.
Lúc thấy cái tin tức , ả dọa cho khiếp vía, liên tục mấy đêm liền đều gặp ác mộng kinh hoàng.
trong nhà cứ ngỡ ả vì chuyện Dụ Minh Minh lạc làm cho ảnh hưởng đến tâm lý, đối xử với ả càng thêm phần cẩn thận, dè dặt, nuông chiều chu đáo hơn hẳn so với thời điểm khi Dụ Minh Minh sinh đời nữa cơ.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/dem-tan-hon-toi-duoc-phan-dien-co-chap-benh-kieu-sung-len-troi/chuong-166.html.]
lẽ vì cảm giác tội và tự trách khôn nguôi, cũng thể chịu đựng nổi cú đả kích khi mất thêm một đứa con gái nữa, kể từ đó, Dụ gia đem tất cả sự sủng ái, yêu chiều dành cho Dụ Minh Minh gấp bội phần rót hết lên Dụ Phỉ Phỉ.
Dụ Phỉ Phỉ nếm trải vị ngọt ngào sự sủng ái, dần dà bước khỏi bóng đen ám ảnh quá khứ, thậm chí còn tự thuyết phục chính bản rằng:
“Dụ Minh Minh lạc do chính bản cô tự chạy loạn mà nên, rơi cái kết cục bi thảm, thê lương như cũng do cô tự làm tự chịu mà thôi.”
Những năm tháng đó, Dụ Phỉ Phỉ sống một cuộc sống vô cùng tự tại và hạnh phúc, viên mãn.
Điều duy nhất khiến ả cảm thấy phiền lòng chính luôn động một chút lóc sụt sùi mà thôi.
Ngoại trừ cái điểm thì những cái khác ả đều vô cùng lòng, thỏa mãn.
Ả cảm thấy, Dụ Minh Minh vĩnh viễn đừng bao giờ xuất hiện cõi đời nữa thì mấy.
Thế , cái năm ả mười sáu tuổi, Dụ Minh Minh mà tìm thấy và đưa trở về !
Dụ Minh Minh trực tiếp ch/ết quách ở bên ngoài cho xong chuyện, tại còn vác mặt trở về để làm cái gì nữa chứ?
Cô trở về một cái, chắc chắn cướp đoạt mất tình yêu thương các trai dành cho ả .
Và thực tế, ở kiếp quả như thật.
Dụ Minh Minh mới trở về, chỉ trong vòng vỏn vẹn vài tháng ngắn ngủi khiến cho các trai đối với cô cầu tất ứng, còn hơn gấp bao nhiêu so với đối xử với ả nữa cơ chứ.
từ lúc nào trở , mối quan hệ giữa các trai và Dụ Minh Minh đột nhiên trở nên vô cùng thiết, gắn bó khăng khít, cứ như thể em gái bọn họ chỉ duy nhất một Dụ Minh Minh mà thôi, còn ả chỉ một ngoài cuộc .
Mỗi xa về, quà cáp cũng ưu tiên lựa chọn cho Dụ Minh Minh tiên.
Cho dù đang sừng sững ở ngay mặt bọn họ ả đây, thì câu đầu tiên bọn họ mở miệng hỏi cũng luôn :
“Minh Minh em?”
Tuy nhiên, điều mà Dụ Phỉ Phỉ hề chính , mỗi nhóm Dụ Chí Cẩm thấy Dụ Minh Minh, bọn họ cũng thường xuyên lên tiếng hỏi han Dụ Minh Minh về tung tích ả .
Chỉ do Dụ Phỉ Phỉ chui trong sừng bò bế tắc, tự suy nghĩ lệch lạc nên mới chú ý tới những chi tiết nhỏ nhặt mà thôi.
Đừng bỏ lỡ: Vô Hạn Lưu: Ký Túc Xá Nữ Đại Đào Vong, truyện cực cập nhật chương mới.
Ả chỉ chú ý tới những gì mà tự mắt thấy, chỉ quan tâm tới những gì mà bản để bụng mà thôi.
một cách khác thì ả hậm hực, canh cánh trong lòng đối với sự đối xử nhóm Dụ Chí Cẩm dành cho Dụ Minh Minh, tự phóng đại sự phớt lờ nhóm Dụ Chí Cẩm dành cho ả lên, tự lờ tịt sự đối xử nhóm Dụ Chí Cẩm dành cho .
Ả chỉ ghi nhớ kỹ càng mỗi một ả và Dụ Minh Minh xảy tranh chấp, lời khuyên nhủ nhóm Dụ Chí Cẩm dành cho ả :
“Minh Minh đây lạc bao nhiêu năm trời như , chắc chắn chịu bao nhiêu đau khổ , em đừng so đo tính toán với con bé làm gì, hơn nữa em chị gái cơ mà, nhường nhịn con bé một chút em.”
Thế tại ả nhường nhịn cơ chứ?
Ả chẳng qua cũng chỉ lớn hơn Dụ Minh Minh một tuổi lẻ chín tháng thời gian mà thôi.
đều đầu tiên làm đời cả, ả dựa cái gì mà cứ nhất quyết nhường nhịn Dụ Minh Minh chứ?
cái ngày sinh nhật tròn 21 tuổi Dụ Minh Minh, ả thật sự thể nào chịu đựng nổi bầu khí ngột ngạt ở trong nhà nữa, nửa đêm nửa hôm liền đùng đùng chạy ngoài.
Thế ngờ tới, mà một tên biến thái cuồng theo dõi nhắm trúng.
Trong lúc hoảng loạn chạy trốn, ả cẩn thận liền rơi xuống hồ nước sâu.
cái khoảnh khắc làn nước hồ băng lạnh, thấu xương nhấn chìm , Dụ Phỉ Phỉ vô cùng tuyệt vọng, đồng thời cũng tràn ngập oán hận khôn nguôi.
Oán trách sự thiên vị, yêu thương quá mức nhóm Dụ Chí Cẩm dành cho Dụ Minh Minh, hận Dụ Minh Minh tại cái gì cũng tranh giành với ả cho bằng .
khi ý thức tiêu tán , điều ả nghĩ tới chính , cái khoảnh khắc ả đang làn nước hồ đen kịt, băng lạnh bao bọc lấy như thế thì các trai đang làm cái gì nhỉ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.