Đêm Tân Hôn! Tôi Được Phản Diện Cố Chấp Bệnh Kiều Sủng Lên Trời
Chương 171
, cái lúc Tịch Vượt cầm chiếc thẻ ngân hàng dụ dỗ cô, chỉ cần cô thể kiên trì thành xong xuôi kế hoạch rèn luyện chạy bộ chậm ròng rã suốt một tháng trời, thì bộ tiền chứa trong chiếc thẻ đó sẽ thuộc về cô hết.
cái thời điểm đó, cô còn tưởng trời tự dưng rơi xuống miếng bánh ngọt ngon lành cơ đấy chứ.
khi chuyện bắt đầu tiến hành, cô cứ ngỡ kế hoạch chạy bộ chậm suốt một tháng trời vô cùng nhẹ nhàng, thoải mái.
Lúc đó còn mạnh miệng khoa trương, vỗ ng/ực cam đoan một cách vô cùng chắc chắn:
“Đừng một tháng trời, ngay đến cả hai tháng trời cũng vấn đề gì sất!”
Kết quả ...
Tịch Vượt dường như chỉ chờ đợi độc một cái câu đó cô mà thôi, ngay khi câu cô mới dứt lời xong, liền dứt khoát, nhanh nhẹn đón lấy câu chuyện ngay
“!
thì quyết định hai tháng trời!"...
Bây giờ thì , cô cảm thấy cái bản mặt đau rát vô cùng.
Quả nhiên con vẫn đừng nên tùy tùy tiện tiện mà tự lập flag làm gì, dễ dàng vỗ mặt bôm bốp cho mà xem.
Cũng cái lúc đó đầu óc cô rốt cuộc chập cái sợi dây mạch gì nữa, đang yên đang lành tự dưng việc gì thêm cái câu đó làm gì nữa?
thì , trực tiếp đem thời gian thử thách kéo dài tăng lên gấp đôi luôn....
xuống lầu, Dụ Minh Minh chạy tót gần bàn ăn, bưng cốc sữa tươi ở mặt bàn lên hớp một ngụm lớn.
đó ăn thêm hai miếng bánh ngọt nhỏ, đang định chuẩn giơ tay lấy thêm một miếng nữa thì mu bàn tay cô liền phát cho một cái rõ đau
“ phép ăn nhiều như !"
Tịch Vượt chút lưu tình mà đ.á.n.h rớt miếng bánh ngọt ở trong tay cô xuống.
khi vận động nên để bụng trống rỗng, cũng phép ăn quá mức no nê.
khi mưu kế chính Tịch Vượt thấu, vạch trần ánh sáng, Dụ Minh Minh giơ tay lên xoa xoa cái mu bàn tay đ.á.n.h đau .
đó chấp nhận phận, chậm chạp, thong thả rảo bước ở phía lưng ngoài căn nhà.
Kế tiếp hướng về phía cái tấm lưng lạnh lùng mà bĩu bĩu môi, hừ nhẹ một tiếng, giọng điệu đầy vẻ bất mãn :
“Tịch Vượt, em phát hiện thật một con yêu tinh nhỏ hành hạ, giày vò khác quá mất!"
Tịch Vượt:
“..."
Cái danh xưng xằng bậy, hỗn loạn gì thế nữa?
Thời tiết mùa hè vô cùng nóng bức, oi ả, huống hồ chi cái lúc ánh mặt trời bắt đầu nhiệt độ tỏa .
Dụ Minh Minh chạy bao lâu rịn một tầng mồ hôi khắp cả .
mệt nóng, cô mới chạy một lát thèm chạy tiếp nữa .
Bắt đầu giở cái thủ đoạn giở trò ăn vạ quen thuộc như khi:
“ xong , xong , em chạy nổi nữa , Tịch Vượt ơi, chúng về thôi mờ."
Tịch Vượt ánh mắt đổi:
“ thể.
ngày hôm nay tính điểm danh thất bại."
Dụ Minh Minh:
“..."
Xem thêm: Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Lâu Rồi - Phong Đình Thâm + Dung Từ (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Cái thật một con ác quỷ mà!
Kéo kéo lê lê, chậm chạp, thong thả mãi mới thành xong xuôi cái lượng nhiệm vụ thiết lập sẵn đó, Dụ Minh Minh sớm mệt đến mức mồ hôi nhễ nhại, thở hổn hển .
ở bên cạnh mà xem, Tịch Vượt vóc dáng vẫn thẳng tắp như cũ, khí định thần nhàn, thở một chút gì gọi dồn dập, rối loạn cả.
Nếu vì những giọt mồ hôi lấm tấm rịn ở gò má thì Dụ Minh Minh đều hoài nghi lúc nãy giở trò gian lận, đường tắt gì nữa cơ đấy.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/dem-tan-hon-toi-duoc-phan-dien-co-chap-benh-kieu-sung-len-troi/chuong-171.html.]
Tuy nhiên thực tế, Tịch Vượt quả quả thực thực suốt bộ quá trình đều chạy ở ngay bên cạnh bầu bạn cùng cô, thậm chí lượng vận động còn nhiều hơn hẳn so với cô gấp bao nhiêu nữa cơ.
Bởi vì cùng một quãng đường như , Tịch Vượt suốt bộ quá trình đều đang chạy bộ liên tục, chẳng qua vì nhân nhượng, chiều chuộng theo cái tốc độ rùa bò cô nên phần lớn thời gian đều dùng cái hình thức tương tự như chạy tại chỗ để chờ đợi cô mà thôi.
Tịch Vượt vốn dĩ cái thói quen tập thể d.ụ.c buổi sáng từ đến nay .
So sánh với cái lượng vận động như khi thì bấy nhiêu đây lượng vận động đối với mà đáng để nhắc tới.
Huống hồ chi Dụ Minh Minh cứ chạy một lúc dừng, dừng dừng, vốn dĩ một quãng đường chỉ cần mười lăm phút đồng hồ thể thành xong xuôi , mà cô cưỡng ép kéo dài thời gian thành hơn nửa tiếng đồng hồ trời.
Chính vì thế, cảm thấy mệt mỏi chút nào cả.
Bởi vì lộ trình chạy bộ buổi sáng mỗi ngày hai cố định, cho nên làm trong nhà tinh ý đặt sẵn nước uống ở ngay tại điểm đích từ .
Tịch Vượt tùy tay cầm lấy một chai nước khoáng, vặn mở nắp chai xong liền đưa tay đưa cho ở ngay bên cạnh .
Dụ Minh Minh đưa tay đón lấy, một mặt há miệng hớp từng ngụm nhỏ, một mặt ngừng điều chỉnh cái nhịp thở đang dồn dập, hỗn loạn chính .
Động tác hai đều quá mức tự nhiên, toát một sự thuộc, thấu hiểu lẫn vô cùng sâu sắc.
[Á á á, làm cho bây giờ cũng tìm một yêu để cùng chạy bộ buổi sáng quá mất thôi.]
[Tịch gia thật quá mức ấm áp , cái chi tiết vặn mở nắp chai nước xong mới đưa cho Minh tỷ chấm cho hẳn một trăm điểm luôn nhé!]
[Chán quá mất, mùa hè đến , khắp nơi cái mùi chua khét lẹt tình yêu thôi hà, chỉ cái con ch.ó độc đây vẫn còn đang tỏa cái mùi hương thoang thoảng, thanh khiết quả chanh mà thôi.]...
Mùa hè, mùa vạn vật sinh trưởng, sinh sôi nảy nở mạnh mẽ.
Hoa cỏ ở trong vườn tược mọc vô cùng sum suê, tươi , cảnh trí đẽ đến mức thể nào thu hết trong tầm mắt cho xuể .
Thi thoảng truyền đến tiếng chim chóc hót líu lo, ríu rít vô cùng trong trẻo, sải bước dạo ở bên trong đó, mang cho con một cái cảm giác sảng khoái, thư thái tâm hồn khi gần gũi, hòa với thiên nhiên đại tự nhiên.
Dụ Minh Minh đột nhiên cảm thấy, mỗi ngày dậy sớm chạy bộ buổi sáng dường như cũng khá đấy chứ.
Đương nhiên, cái suy nghĩ cũng chỉ cái khoảnh khắc cô mới kết thúc buổi chạy bộ sáng ngày hôm nay thì mới mà thôi, chứ đến sáng ngày mai một cái, cái đứa cần giở trò ăn vạ thì vẫn cứ sẽ tiếp tục giở trò ăn vạ như thường mà thôi.
con đường trở về, Dụ Minh Minh sang với đang rảo bước ở ngay bên sườn chính :
“Tịch Vượt, em cảm thấy cần thiết mỗi ngày đều bớt chút thời gian để cùng em tập thể d.ụ.c buổi sáng như thế , làm như lãng phí thời gian quá mất."
Tịch Vượt:
“Cảm ơn em nhé.
Nếu như em giở trò lười biếng, nướng giường, trong quá trình vận động động tác thể dứt khoát, nhanh nhẹn hơn một chút, thì thật thể tiết kiệm kha khá thời gian đấy."
“Eo ôi, thể đổi sang khác đến để giám sát em cơ mờ, cứ yên tâm , em bảo đảm chắc chắn sẽ thành xong xuôi nhiệm vụ giao mà."
Dụ Minh Minh vỗ vỗ vỗ ng/ực cam đoan .
Tuy nhiên Tịch Vượt nhàn nhạt liếc cô một cái, đó một câu:
“Xin nhé, cái độ uy tín em ở chỗ hiện tại đang bằng 0 tròn trĩnh , dám mượn tay khác làm gì, đành đích giám sát mà thôi."
Bạn thể thích: Xuân Triều Không Ngủ - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Dụ Minh Minh:
“..."
Cái bầu khí trò chuyện thật cách nào thể tiếp tục chuyện tiếp nữa mờ.
Tuy nhiên, nếu như đổi thành khác đến để giám sát, Dụ Minh Minh thật khả năng sẽ tìm cách lờ tịt cái buổi tập thể d.ụ.c buổi sáng hoặc giở trò “làm giả liệu" cho mà xem.
Dù thì Dụ Minh Minh thế nào chăng nữa thì cũng nữ chủ nhân cái khu vườn tược cơ mờ, ở một chuyện nhất định, chừng làm giao nhiệm vụ giám sát cô sẽ nhắm một mắt mở một mắt, trực tiếp nới lỏng tay, thả nước cho cô qua chừng chứ.
mới trở về đến căn biệt thự một cái, cái ở ngay một khoảnh khắc đó còn đang “mặc cả, trả giá" với Tịch Vượt Dụ Minh Minh đây, ngay lúc lập tức vứt phăng sang một bên, đổi cái trạng thái tinh thần uể oải, kiệt sức đó, “v/út" một cái liền lao thẳng trong nhà, đó “xoạt" một cái lao vụt trở ngoài.
Tốc độ di chuyển nhanh thoăn thoắt đến mức ngay đến cả thợ chụp ảnh cũng kịp phản ứng cho kịp nữa cơ.
Lúc lao trở ngoài, tay Dụ Minh Minh thêm một tờ giấy da trâu.
Cô hứng khởi, hớn hở đem tờ bảng biểu ở trong tay đưa tới tận mặt Tịch Vượt, lên tiếng thúc giục :
“Nhanh lên, nhanh lên, nhanh lên, nhiệm vụ ngày hôm nay thành xong xuôi , mau chóng ký tên đây !"
Tịch Vượt lời nào nhiều lời làm gì, đưa tay đón lấy tờ bảng biểu điểm danh mà cô đưa tới, dứt khoát, nhanh nhẹn ký xuống cái tên chính .
[ cứ cái cảm giác quen thuộc một đứa học sinh tiểu học mới tan trường về nhà, vội vã tìm bố để xin chữ ký trong tờ giấy bài thi thế nữa? (/
ω\)]
Chưa có bình luận nào cho chương này.