Đêm Tân Hôn! Tôi Được Phản Diện Cố Chấp Bệnh Kiều Sủng Lên Trời
Chương 398
“Cạch."
Ánh đèn trong phòng một nữa sáng lên.
Dụ Minh Minh ánh sáng chiếu mắt chút thích ứng, theo bản năng nheo mắt :
“ thế ?"
Tịch Vượt ánh mắt chiếc sô pha bên cạnh, nhíu nhíu mày:
“Chiếc áo em để ở đó ?"
Dụ Minh Minh thuận theo ánh mắt qua, phát hiện chiếc sô pha nhỏ đang trải một chiếc áo khoác vest nam.
Cô hiểu hỏi ngược :
“ mà, chẳng lẽ chiếc áo đó chính để ở đó ?"
Tuy nhiên câu , Dụ Minh Minh bèn tự phủ quyết , bởi vì Tịch Vượt tuyệt đối loại sẽ tùy ý để loạn quần áo như .
, chiếc áo cô từng động , Tịch Vượt để ở đó, thì sẽ ai để?
Tịch Vượt dậy qua đó, đem chiếc áo khoác lật .
Thế , cục bột nhỏ đang ngủ khò khò bên bèn cứ như bại lộ ngoài.
nhóc Tịch Ngộ ngửa chữ đại sô pha, ngủ say.
“Oa?
Gợi ý siêu phẩm: Tiểu Thuyết Này Loạn Thật Rồi, Sao Ai Cũng Biết Cốt Truyện Vậy? đang nhiều độc giả săn đón.
Cái đồ nhỏ chạy từ lúc nào thế ?"
Còn dùng quần áo cha để làm công cụ che chắn cho , nếu như lúc nãy Tịch Vượt thể phát hiện, ước chừng nhóc con thực sự ở sô pha ngủ một đêm .
Đương nhiên, cũng cực kỳ khả năng, nửa chừng sẽ âm thanh họ làm cho tỉnh giấc……
Nghĩ đến khả năng , khuôn mặt nhỏ Dụ Minh Minh tự chủ căng thẳng, trực tiếp làm bộ mặt biểu cảm.
……
Bên ngoài, A Mộng bọn họ đang bốn phía tìm kiếm cục bột nhỏ.
“Bên ."
“Bên cũng ."
“Tiểu thiếu gia tự chạy xuống lầu ?"
Dẫu lầu bày biện một đống quà tặng, chừng nhóc con trốn trong đống quà tặng .
Nghĩ như , nữ hầu chuyện trực tiếp , “ xuống lầu tìm xem , thuận tiện để lầu giúp đỡ tìm cùng một lúc."
“, tìm một lượt tầng hai."
A Mộng trực tiếp .
Tuy nhiên, phòng trống ở tầng hai cũng chỉ bấy nhiêu đó, hơn nữa phần lớn đều một cái thấy ngay, A Mộng thậm chí đến cánh cửa cũng , y cựu vẫn thể phát hiện ảnh nhóc con.
“Lạ thật đấy, mới xoay cái thôi mà, Tiểu thiếu gia thể chạy chứ?"
A Mộng gãi gãi đầu, như điều suy nghĩ mà nghĩ.
Tịch Ngộ tiểu thiếu gia mới bắt đầu tập , theo lý mà nên chạy xa mới , cũng tìm thấy thế .
Chẳng lẽ chạy trong tủ trốn ?
Nghĩ như , A Mộng chuẩn trở về phòng nhóc con, mở tủ cẩn thận tìm kiếm một phen.
Tuy nhiên ngay lúc , “cạch" một tiếng động khẽ, cánh cửa phòng ngủ chính trực tiếp mở .
Cô theo bản năng ngẩng đầu qua
Tịch Vượt ở cửa phòng ngủ chính, ánh mắt thâm thúy từ cô quét qua, trầm giọng :
“Qua đây!"
đó, bèn trực tiếp xoay nhà.
A Mộng phía lưng, phát hiện cũng ai.
Cho nên, câu lúc nãy Thiếu gia với cô ?
Mang theo nghi hoặc , A Mộng chút thấp thỏm bất an qua đó.
vì , cô tổng cảm giác ngữ khí chuyện lúc nãy Thiếu gia, vẻ như chút vui?
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/dem-tan-hon-toi-duoc-phan-dien-co-chap-benh-kieu-sung-len-troi/chuong-398.html.]
Đang định tiếp tục thâm cứu xuống , thấy Tịch Vượt một nữa xuất hiện ở cửa phòng, tay nhiều thêm một nhỏ.
A Mộng trực tiếp kinh ngạc đến mức há hốc mồm .???
Tiểu thiếu gia chạy đến phòng Thiếu phu nhân bọn họ ?
Nếu nhớ lầm thì, lúc nãy cánh cửa phòng ngủ chính vẫn luôn đóng chặt mà, đó cô nhầm ?
A Mộng vội vàng ba bước thành hai bước qua đó, đón lấy nhóc con đang ngủ say tay Tịch Vượt, đang chuẩn mở miệng hỏi han:
“Thiếu gia, Tiểu thiếu gia em ……"
Tuy nhiên lời xong, cánh cửa phòng mặt bèn “rầm" một tiếng đóng .
.
Cảm giác lúc nãy đích thực , Thiếu gia dường như vui.
mà, Tiểu thiếu gia rốt cuộc chạy phòng Thiếu phu nhân bọn họ bằng cách nào ?
A Mộng cúi đầu thoáng qua nhóc con đang ngủ ngon lành trong lòng, chỉ đành đem đầy bụng nghi hoặc nuốt ngược trở trong bụng.
Thực , vấn đề khó giải đáp.
Lúc bắt đầu, cánh cửa phòng Dụ Minh Minh bọn họ mở.
Dụ Minh Minh lúc nhà, căn bản khép cửa .
Đợi cô tắm rửa xong , ở giường chơi điện thoại khi, nhóc con liền lén lút chuồn qua đây .
Gợi ý siêu phẩm: Thập Niên 60: Gả Cho Quan Quân Độc Miệng, Ngày Ngày Được Cưng Chiều đang nhiều độc giả săn đón.
Tuy nhiên, do hiện tại vóc dáng nhóc Tịch Ngộ cao, cộng thêm nhóc con lúc cũng gây động động tĩnh gì, cho nên, trầm mê chơi điện thoại Dụ Minh Minh căn bản chú ý tới điểm .
Mà khi nhóc con một lát, Tịch Vượt bèn trở về .
nhà liền khép cửa phòng , cầm lấy quần áo tắm rửa.
Cho nên, đây cũng lý do vì , A Mộng lúc ngoài tìm , thấy cánh cửa phòng ngủ chính trạng thái đóng chặt.
Bởi vì nghĩ nhóc con còn tự mở cửa, cho nên đều nghĩ về phương diện , chỉ coi nhóc con bướng bỉnh, lén lút trốn .
……
Tịch Vượt đen mặt đem cánh cửa phòng đóng , khá đau đầu mà day day chân mày .
Thấy thế, Dụ Minh Minh nhịn khẽ thành tiếng, trêu chọc hỏi:
“Tịch Vượt, thời khắc mấu chốt, con trai ruột làm gián đoạn mùi vị thế nào?"
Tịch Vượt liếc một cái đang khiêu khích, trực tiếp thuận theo lời cô :
“Cũng khá khó chịu đấy.
Cho nên, lát nữa em bù đắp cho ."
Nụ Dụ Minh Minh trong nháy mắt ngưng bạt.
Tiếp theo, theo bản năng phản kháng thành tiếng:
“Biến biến biến!
Ở chỗ em, hướng đến đều cha nợ con trả, hoặc con nợ cha trả, từ đến nay liền cái cách con nợ trả!"
Tịch Vượt cũng giận, trực tiếp :
“, đổi bù đắp cho em."
Cái gì đổi bù đắp cho cô?
Đó chẳng cùng một ý nghĩa ?
, cô căn bản cần cái bù đắp gì cả!
Dụ Minh Minh đang phản kháng, tuy nhiên trực tiếp trấn áp .
“Tịch Vượt, quá đáng nhé, đây giở trò……
Ơ……
Ăn……
Vạ……"
Tịch Vượt:
“Đừng vội, đến đây."
Dụ Minh Minh tự chủ trợn to đôi mắt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.