Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đêm Tân Hôn! Tôi Được Phản Diện Cố Chấp Bệnh Kiều Sủng Lên Trời

Chương 414

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Dụ Minh Minh chỉ nghĩ đang hỏi xem trò bóc lột sức lao động con trai, bắt thằng bé đẩy trôi nổi nước vui , , trong lòng cô bỗng thấy chột vô cùng.”

Cô lặng lẽ bò từ phao bơi xuống, ánh mắt chút né tránh :

“Cái đó, thực Tịch Ngộ thằng bé cứ nhất quyết đòi đẩy em mà, lúc đầu em cho thằng bé đẩy ...

thằng bé cứ lóc om sòm đòi chơi như ."

Tịch Vượt nụ đổi cô:

“Ồ."

Dụ Minh Minh:

“..."

Thôi bỏ bỏ , cũng , cô chuẩn chuồn lẹ đây.

Tuy nhiên, Dụ Minh Minh mới xoay , vòng eo liền một tay ôm chặt lấy.

Ngay đó, tấm lưng dán lên một vòm ng/ực ấm áp

“Chạy cái gì chứ?

ăn thịt em."

thở ấm áp phía phả hết bên tai , Dụ Minh Minh cảm thấy chút ngứa ngáy, tự chủ mà rụt rụt cổ, đó đầu .

Thần sắc tự nhiên lảng sang chuyện khác:

“Cái đó, công việc bận xong ?"

Tịch Vượt:

."

Dụ Minh Minh:

“...

Ồ."

Tịch Vượt cúi đầu trong lòng, hỏi:

“Căng thẳng?"

“Làm gì , em làm chuyện gì chứ, thể căng thẳng ?"

Dụ Minh Minh mạnh miệng phủ nhận.

cũng lạ, rõ ràng cô bóc lột sức lao động Tịch Vượt, , lúc đối diện với Tịch Vượt, đặc biệt bộ dạng híp mắt , cô liền thấy chột rõ lý do.

Chẳng nhẽ, liên quan đến đứa trẻ cô gặp ở gian song song ?

, chuyện đó cũng chẳng liên quan gì đến Tịch Vượt cả.

Ngay từ lúc Tịch Vượt tới, A Mộng vốn luôn lặng lẽ đợi ở bên cạnh hồ bơi trực tiếp lui ngoài, để nhường gian cho gia đình ba bọn họ.

Thế nên, lúc trong hồ bơi, chỉ Dụ Minh Minh và Tịch Vượt, cùng với nhóc tỳ Tịch Ngộ đang tự chơi nước ở phía bên .

căng thẳng thì ở bên một lát."

Tịch Vượt xong câu , ánh mắt trực tiếp rơi bờ môi đỏ mọng kiều diễm mềm mại cô, đó cúi đầu xuống.

thở đàn ông càng lúc càng tiến gần , Dụ Minh Minh đương nhiên chuyện gì sắp sửa xảy tiếp theo.

Ngay lúc cô còn đang do dự nên nhắm mắt , thì đột nhiên

“Ào!"

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/dem-tan-hon-toi-duoc-phan-dien-co-chap-benh-kieu-sung-len-troi/chuong-414.html.]

Một luồng nước từ bên cạnh ập thẳng mặt cô, trực tiếp té đầy nước lên mặt cô!

Dụ Minh Minh ban đầu cứ ngỡ đây trò đùa dai Tịch Vượt, kết quả định thần , phát hiện Tịch Vượt cũng té đầy nước lên mặt.

Mà ngay lúc , bên cạnh vang lên một tràng tiếng “khách khách khách".

Nhóc tỳ Tịch Ngộ đang chiếc phao bơi phiên bản thu nhỏ, đang hì hì bọn họ.

Rõ ràng, luồng nước chính do nhóc con tạo

Nhóc tỳ Tịch Ngộ ôm phao bơi trực tiếp nhảy từ bờ xuống, sẵn tiện té đầy nước lên mặt ba luôn!

nhóc tỳ Tịch Ngộ lấy tay làm mái chèo, xoay vòng vòng thong thả lướt qua bên cạnh họ, Tịch Vượt và Dụ Minh Minh đồng loạt rơi im lặng.

Trong Đình Viên vốn một vườn cây ăn quả nhỏ, tuy lớn lắm, cái đa dạng chủng loại, Dụ Minh Minh thỉnh thoảng cũng dẫn nhóc tỳ Tịch Ngộ qua bên hái quả ăn.

Khi hạt dẻ trong vườn chín rộ, Dụ Minh Minh dắt theo nhóc tỳ Tịch Ngộ qua đây nhặt hạt dẻ, sẵn tiện hái vài quả ăn chơi.

Cây hạt dẻ tuy cao lắm, tiện trèo lên cây để hái, do đó, thông thường đều do làm dùng sào dài chọc rụng xuống , đó Dụ Minh Minh chỉ huy nhóc tỳ Tịch Ngộ đang đeo chiếc gùi tre nhỏ nhặt.

Nhóc con trong tay cầm một chiếc kẹp gắp than phiên bản nhỏ, cúi gập đầu dùng kẹp gắp từng hạt dẻ mặt đất lên, đó bỏ chiếc gùi nhỏ lưng.

Công việc làm trông dáng hình.

Ít nhất, Dụ Minh Minh cảm thấy phương pháp giáo d.ụ.c khá .

Xem , ít nhất cô nuôi dạy con trai thành một kẻ phế vật tay chân chăm chỉ, ngũ cốc phân biệt ?

Tuy nhiên, dù nghĩ như , Dụ Minh Minh chính hề ý định làm việc.

Cô cứ thế ở một bên, tựa cây, tay cầm một quả thanh long, ăn bảo nhóc con làm việc:

“Tịch Ngộ cố lên nha, tối nay ăn món hạt dẻ hầm gà trông cậy cả con đấy...

Đợi , chân con sót mất một hạt kìa..."

sự bảo , động tác nhặt hạt dẻ nhóc tỳ Tịch Ngộ càng lúc càng trở nên thuần thục.

mặt đất phủ đầy lá khô cành nhỏ, rải r/ác từng hạt dẻ vẫn còn mặc lớp áo gai xanh xù xì.

Nhóc tỳ Tịch Ngộ dùng kẹp gắp từng hạt một lên, đó bàn tay nhỏ xoay một cái, ném chiếc gùi phía lưng.

mặt đất đan xen lá khô cành gãy, ngoài hạt dẻ , còn thể cả sâu bọ nhỏ.

Khi nhóc tỳ Tịch Ngộ nhặt hạt dẻ, liền thấy lớp lá khô giấu một con sâu nhỏ.

Nhóc con “ơ" lên một tiếng, đó chút do dự dùng kẹp gắp con sâu nhỏ đó lên.

đó phấn khích giơ lên cho Dụ Minh Minh xem:

“A !"

Còn vài ngày nữa đến sinh nhật tròn hai tuổi nhóc tỳ Tịch Ngộ .

Thế , nhóc con hiện tại vẫn quen thói “ ", thỉnh thoảng mới bật vài từ vựng, chứ hiếm khi mở miệng những câu dài.

Lúc đầu, Dụ Minh Minh còn tưởng thằng bé học cách chuyện, mãi về mới phát hiện , cái đồ nhỏ mọn , mà lười !

mấy , nhóc con vô tình vài câu chỉnh, ngay khi Dụ Minh Minh tưởng thằng bé sắp bước giai đoạn bùng nổ ngôn ngữ đến nơi , thì nhóc con nhanh chóng khôi phục trạng thái “a " như ban đầu, thậm chí ngay cả câu ngày hôm bản xong hôm cũng thèm nữa.

Mấy như , Dụ Minh Minh liền hiểu :

“Đại khái bình thường họ quá mức chiều chuộng cái đồ nhỏ mọn , dẫn đến việc cái đồ nhỏ mọn ngay cả chuyện cũng lười mở miệng!”

thì bình thường nhóc con chỉ cần “" một tiếng hoặc bĩu cái môi nhỏ một cái, bọn họ liền thể hiểu ý thằng bé và kịp thời đáp ứng ngay.

Đặc biệt A Mộng, ở bên cạnh nhóc con lâu nhất, thậm chí cần nhóc con lên tiếng làm bất kỳ động tác nào, cô thể dâng tận tay thứ nhóc con cần .

Trong môi trường như , nhóc con tự nhiên lười mở miệng, dù khác đều thể hiểu ý , chẳng ?


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...