Đêm Tân Hôn! Tôi Được Phản Diện Cố Chấp Bệnh Kiều Sủng Lên Trời
Chương 460
……
Thật ngốc mà.
từ lúc nào, gió ngừng thổi.
Một chiếc lá cây bồng bềnh bồng bềnh rơi xuống, vặn rơi bả vai Tịch Vượt.
Nhóc con hình trong suốt và chỉ bằng kích thước lòng bàn tay đang đu bám thấy, tò mò trợn tròn đôi mắt.
đó chổng ngược đầu , phồng má lên sức thổi.
Cũng sự nỗ lực nó tác dụng, vặn khí đang lưu động, chiếc lá cây đó lay động hai cái, đó bồng bềnh từ bả vai Tịch Vượt rơi rụng xuống , cuối cùng lặng lẽ ở bên chân .
Hai gốc cây một thời gian dài đều chuyện.
Cũng qua bao lâu, Kỳ Liên Cẩn bỗng nhiên thở một trọc khí, đó nhẹ giọng :
“Hiểu .
nghĩ kỹ một chút, dường như cũng cái gì đáng tiếc cả.
Dù với năng lực , chỉ cần bằng lòng, một nữa đạt thành tựu như thế cũng chuyện dễ như trở bàn tay."
Tịch Vượt đầu gã, thần sắc mang theo chút ý :
“ khuyên nữa ?"
Kỳ Liên Cẩn dứt khoát :
“Vốn dĩ liền ý định ."
Hơn nữa cũng áp dắt khuyên động .
“Tuy nhiên, rút lui như thế , liền việc để bận rộn ."
Kỳ Liên Cẩn xoa xoa huyệt thái dương, một dáng vẻ đau đầu.
Tập đoàn YM nếu như giải thể hoặc rút khỏi thị trường, sản nghiệp Kỳ gia chắc chắn cũng sẽ chịu sự đả kích va đập.
chỉ Kỳ gia, mấy nhà sản nghiệp lớn khác cũng như thế.
Tập đoàn YM rút khỏi thị trường, chia một chén canh cái gì đó, sản nghiệp nhỏ khác thể động , bọn họ thể.
chỉ như , từ đây về , sự ảnh hưởng chính sách, bọn họ chỉ thể càng thêm bước khó khăn mà thôi.
Mối quan hệ giữa bọn họ và tập đoàn YM, từ đến nay đều mối quan hệ đối thủ cạnh tranh đơn thuần.
đối thủ, đồng thời cũng chiến hữu, càng đối tác hợp tác.
Tịch Vượt thấu hiểu :
“Xu thế tất yếu thời đại, cái cũng chuyện cách nào khác.
Cho dù rút lui, thì cũng chuyện sớm muộn mà thôi."
“Vẫn giống ."
Đừng bỏ lỡ: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi, truyện cực cập nhật chương mới.
Kỳ Liên Cẩn ngẩng đầu về phía bầu trời chút âm u xám xịt, tiếng động thở dài một tiếng.
Trời , chung quy vẫn đổi nha.
……
Quản gia Quản một ngày trôi qua một ngày, bằng mắt thường thể thấy lo âu bồn chồn hẳn lên.
một ngày , khi Tịch Vượt một nữa từ nghĩa trang trở về, quản gia Quản liền nhịn gọi giật
“Thiếu gia, ngài chuẩn rời ?"
Tịch Vượt cũng giấu giếm, trực tiếp :
“Ừm."
Ngay từ lúc Tịch Vượt triệu tập đại hội cổ đông, phái bọn Tịch Nhất ngoài, đem những giúp việc ở trong Đình Viên giải tán xong xuôi, quản gia Quản liền dự cảm như .
Tuy nhiên, lúc khắc chính tai thấy, ông vẫn chút khó chịu trong lòng.
già run rẩy giọng hỏi han:
“ ạ?"
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/dem-tan-hon-toi-duoc-phan-dien-co-chap-benh-kieu-sung-len-troi/chuong-460.html.]
“ nữa."
Im lặng một hồi lâu, quản gia :
“ ngoài dạo giải sầu cũng , cũng ……
Khá đó, dạo giải sầu……"
Quản gia Quản lặp lặp lặp lặp , dường như đang an ủi chính , giống như cho Tịch Vượt .
Nửa buổi đó, già run rẩy giọng hỏi han:
“Thiếu gia, ngài…… còn thể trở về ?"
“!"
Tịch Vượt ch/ém đinh chặt sắt trả lời.
Vợ con đều ở nơi , đương nhiên sẽ trở về!
“ thì ."
Quản gia Quản thở phào nhẹ nhõm một , trong nụ mang theo vài phần kiên định, “ giúp ngài trông coi thật Đình Viên, chờ ngài trở về!"
Quản gia Quản đưa quyết định, ông rời , Tịch Vượt cũng khuyên bảo ông nữa.
……
ngày chuẩn rời khỏi thủ đô, Tịch Vượt một nữa gặp Dụ Minh Minh.
ánh mắt ôn hòa tấm bia đá mặt, giọng mang theo chút ít ý xin :
“Xin em, tiếp theo một chuyến xa, trong một thời gian ngắn lẽ cách nào đến thăm em nữa ……"
“Em, cùng ?"
Tuy nhiên khựng một chút, mỉm , “ cùng cũng cả, ở nơi cũng khá .
Nơi môi trường thanh tịnh u nhã, cũng khá an nhàn tự tại."
hơn so với theo chịu vất vả bôn ba lao lực ở bên ngoài.
Dù cô còn đang dắt theo đứa trẻ, mà giúp việc gì cả.
“Tuy nhiên…… nếu như chuẩn cùng ngoài, con em nhớ kỹ nhất định theo sát đấy nhé.
sợ một cái cẩn thận, đem các con làm lạc mất mất……"
“Cho nên, nếu như các con cùng ngoài, thì hãy trông chừng chặt một chút nhé, đừng để lạc mất, ?"
Nhóc con hình trong suốt và chỉ kích thước bằng lòng bàn tay hai chân lơ lửng ở bia đá, ngửa đầu ngơ ngác Tịch Vượt.
thấy nụ mỉm ôn hòa rõ ràng đang treo khuôn mặt , tuy nhiên đáy mắt tràn ngập nỗi đau thương nồng đậm cách nào tan .
Tịch Vượt đem chén rượu mang theo uống cạn một , đó tựa bên cạnh bia mộ, ánh mắt phóng về phía bầu trời xa xăm.
Dường như đang lầm bầm tự , giống như đang nỉ non với tình
“Dụ Minh Minh, hãy trông chừng ông xã em chặt một chút , đừng để lạc mất, ?"
……
Ngoại trừ mấy thứ vật dụng mang theo bên , những thứ khác Tịch Vượt cái gì cũng mang theo, duy nhất chỉ mang theo cuốn album ảnh vẽ tay do Dụ Minh Minh tặng năm đó.
Khi Tịch Vượt lật mở cuốn album ảnh đó , nhóc con ở một bên trực tiếp kinh hô thành tiếng:
“Oa~ đây tín vật định tình tặng cho cha ?
quá mất!"
Tiếp theo, nhóc con theo sát Tịch Vượt qua nhiều nơi chốn.
Bọn họ cùng đến qua biển hoa tươi mê , cũng từng đến u cốc sương mù vây quanh;
Cùng nếm thử quả dại mùi vị chua chua ngọt ngọt, cũng từng cùng uống nước suối núi ngọt lịm;
Cùng ở trong ngôi nhà gỗ rách nát trú qua mưa, cũng từng ở trong hoang nguyên một bóng ngủ bụi qua đêm.
Đêm mùa hè, Tịch Vượt gối cánh tay bãi cỏ mềm mại, an an tĩnh tĩnh bầu trời lấp lánh rực rỡ phía đầu.
Đừng bỏ lỡ: Mẹ Bầu Mang Theo Không Gian Nuôi Con Ở Tận Thế, truyện cực cập nhật chương mới.
Mà nhóc con mãi luôn theo sát , lúc một bên lớn tiếng reo hò cổ vũ, một bên đuổi theo con côn trùng bay nhỏ đang xách đèn lồng chạy loạn bốn phía.
bầu trời lấp lánh rực rỡ, vô những con đom đóm trốn tránh ở trong bụi cỏ nó làm cho kinh động, sôi nổi chạy ngoài, lấp la lấp lánh bay lượn bãi cỏ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.