Đêm Tân Hôn! Tôi Được Phản Diện Cố Chấp Bệnh Kiều Sủng Lên Trời
Chương 477
“Tịch Thư, làm xong thí nghiệm nhanh thế ?…
, ý tớ , xuống nhanh như ?
, cũng !
Tớ hỏi… ở đây?”
Xem thêm: Thập Niên 80: Bị Ép Gả Thay Gặp Quân Nhân Lạnh Lùng Cưng Vợ (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
cô gái đang thần sắc khẩn trương khuôn mặt đỏ ửng như rặng mây, Tịch Thư nhẹ nhàng mỉm , hỏi ngược :
“Câu hỏi nên tớ hỏi ?”
Thế , khi câu hỏi rơi xuống, cô gái nhỏ càng khẩn trương hơn.
Giọng chuyện cũng trở nên vấp váp lắp bắp:
“Tớ… tớ qua trường các bên chơi mà… , đừng nghĩ nhiều!”
Tịch Thư ôn hòa lên tiếng:
“Tớ nghĩ nhiều.”
Tô Tô bỗng nhiên liền nản lòng:
“Cái đó, thực , tớ hiện tại đang học ở ngôi trường đại học sát vách .”
mặt Tịch Thư vẫn treo nụ nhẹ:
“Ừm, tớ .”
Thực đó, từng thấy cô nhiều .
Chỉ tại , mỗi khi thấy cô, cô đều đầu bỏ chạy.
Cô dường như… thấy ?
Hoặc , chút sợ hãi ?
Tô Tô hề , bởi vì hành động đây cô cứ luôn chạy trốn, khiến Tịch Thư nghĩ rằng cô mấy chào đón .
Cô , trong những cô những trận mưa lớn giữ chân ở bên phía Khoa học Kỹ thuật , chính Tịch Thư nhờ mang ô đến cho cô.
Cũng chính vì , mấy cô gái đó mới sự thù địch vô cớ đối với cô.
Tuy nhiên lúc , Tô Tô nghĩ nhiều đến thế.
Tịch Thư cũng bản hiện tại đang học ở , trong lòng cô chút vui mừng:
“Chính như đó!
Bởi vì hai trường học ở khá gần mà, cho nên tớ thường xuyên đến trường các chơi…
, cơm canh ở căng tin một các thực sự ngon quá , tớ thường xuyên qua trường các ăn chực.
Còn cái bánh mì dứa nữa, mùi vị thực sự tuyệt…”
Tịch Thư mỉm ngắt lời cô:
“Cái bánh mì dứa , hình như căng tin ba.”
“ !
nãy cẩn thận nhớ lộn mất !”
Tô Tô gãi gãi đầu, ngượng ngùng hai tiếng, đó , “Dù thì, tớ liền thích cơm canh trường các , cho nên liền thường xuyên qua bên ăn cơm như đó!”
Bởi vì ở nơi , cho nên cô yêu thích tất cả thứ ở nơi .
Từng ngọn cỏ gốc cây Khoa học Kỹ thuật, cô đều quen thuộc, thậm chí còn quen thuộc hơn cả trường học chính .
những ngày tiết học, thời gian cô ở bên nhiều hơn xa so với thời gian ở trường .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/dem-tan-hon-toi-duoc-phan-dien-co-chap-benh-kieu-sung-len-troi/chuong-477.html.]
Cô chỉ đến trường bên ăn chực uống chực, còn thường xuyên chạy đến thư viện trường bọn họ để hưởng ké ấm, ké điều hòa, thuận tiện từ xa ngắm nghía .
đôi khi, cô còn giả vờ sinh viên trường bọn họ, trộn phòng tự học bọn họ, cùng học tập với bọn họ.
Cô còn từng lén lớp học chung trường bọn họ, chính kiểu lớp học lớn hai ba trăm sinh viên cùng trong một giảng đường bậc thang siêu to khổng lồ để cùng giảng .
Lớp chuyên ngành cô học áp đặt dám ké, dù lượng lên lớp ít quá, cô sợ bản sẽ phát hiện.
Tuy nhiên, một ké lớp, vận may cô cho lắm, mà giảng viên chọn trúng bắt dậy trả lời câu hỏi, cô làm thể trả lời chứ?
Cũng may thời khắc mấu chốt, bạn học nhiệt tình bên cạnh đưa cho cô một mẩu giấy nhỏ, bên chính đáp án câu hỏi đó.
Đừng bỏ lỡ: Np Thú Sủng: Ác Thư Biết Đọc Tâm? Năm Thú Phu Theo Đuổi Cầu Sủng, truyện cực cập nhật chương mới.
Cô theo mẩu giấy đó đáp án , lúc mới may mắn lấp l/iếm qua cửa ải.
Đáng tiếc , lúc đó cô khẩn trương quá, áp đặt chú ý tới vị bạn học nào chuyền mẩu giấy cho cô.
Đồng thời, bởi vì sợ hãi bản sẽ Tịch Thư phát hiện, cho nên cũng dám rầm rộ tìm , vì thế, cô đều thể cảm ơn t.ử tế vị bạn học giúp đỡ cô .
gọi trả lời câu hỏi đó, cô liền mấy dám ké lớp học chung bọn họ nữa.
Tuy nhiên, trường học Tịch Thư thực sự quá !
Phong cảnh , thầy cô giỏi, các bạn học cũng thiện!
Đương nhiên, mấy cô gái thường xuyên nhắm cô thì ngoại trừ!
Khoảnh khắc , trong đầu Tô Tô lướt qua nhiều điều, đó ngửa đầu, hoan hỷ và nhảy nhót thiếu niên mặt cao hơn cô một cái đầu.
Tiếp theo cẩn thận từng li từng tí dịch dịch sang bên cạnh, vài phần ngại ngùng :
“Cái đó, Tịch Thư… lốp xe đạp tớ hết sạch , … tiện chở tớ một đoạn ?”
Như thể đột nhiên nhớ điều gì đó, cô gái nhỏ nhanh chóng bổ sung thêm một câu, “ chỉ cần đưa tớ đến khu vực cổng phía nam trường các , đoạn đường còn tớ thể tự bộ về!”
Cô đó đặc biệt điều tra , tiết học đầu tiên chiều ngày hôm nay, địa điểm lên lớp Tịch Thư bọn họ chính ở tòa nhà dạy học gần cổng phía nam.
Cho nên, Tịch Thư chỉ cần đưa cô đến gần đó , như thì cũng sẽ làm lỡ tiết học tiếp theo .
Thế , khi xong lời cô , Tịch Thư một khoảnh khắc ngẩn ngơ.
Mà lúc , do Tô Tô nhường vị trí, Tịch Thư cũng thể thấy tình trạng hai chiếc xe phía cô.
Quả nhiên, xe vẫn nguyên, trái chiếc xe bên cạnh , lốp xe xả sạch , như một lớp da lỏng lẻo treo bánh xe.
nãy cô xổm bên cạnh xe loay hoay lâu như , ban đầu cứ ngỡ cô làm hỏng xe , kết quả ngờ tới… cô làm hỏng xe chính cô?
Thế , tại chứ?
Chỉ để chở cô một đoạn đường ?
Thấy Tịch Thư nhất thời trả lời , Tô Tô nghĩ rằng vui lòng, luống cuống đan chéo ngón tay .
Cô mạnh mẽ đè nén nỗi buồn trong lòng xuống, đó giả vờ như chuyện gì mỉm :
“ nếu như tiện thì tớ tự về cũng , thực cũng xa lắm…
Tớ nãy bỗng nhiên chút lười biếng, nghĩ bụng gặp xem thể nhờ chở một đoạn như …
Xin nhé!”
Thế , cô phát hiện bản chút nổi nữa, cúi đầu xong một tràng lời , liền vội vội vàng vàng chạy lướt qua bên sườn Tịch Thư.
mới chạy hai bước, phát hiện cổ tay nắm lấy .
Tô Tô theo bàn tay trắng trẻo hướng về phía chủ nhân nó, thấy Tịch Thư mỉm ôn hòa với cô, giọng dịu dàng vô cùng
“ nhờ xe tớ ?
đây thế?”
Hả?
Chưa có bình luận nào cho chương này.