Đêm Tân Hôn! Tôi Được Phản Diện Cố Chấp Bệnh Kiều Sủng Lên Trời
Chương 480
“Tịch Thư, tớ sắp nghiệp , học viện bọn tớ thứ sáu tuần tổ chức lễ trao bằng học vị, tối hôm đó các bạn học cùng khoa viện bọn tớ sẽ cùng tổ chức tiệc tối nghiệp.
… tiện đến tham dự lễ nghiệp tớ ?”
Ngày hôm đó, cũng coi một ngày tương đối quan trọng trong cuộc đời cô, cô hy vọng thể tham gia.
Tầm mắt Tịch Thư lướt qua đỉnh đầu cô, liếc những đang chụp ảnh cách đó xa một cái, đó thu hồi tầm mắt trở cô gái mặt, khẽ mỉm :
“.”
“Nếu ngày hôm đó thời gian thì đến cũng……”
Hả?
Giọng Tô Tô bỗng nhiên khựng , ngay đó trong mắt bùng nổ ánh sáng vui mừng khôn xiết, “Tịch Thư, đồng ý với tớ ?
thực sự đồng ý đến tham dự lễ nghiệp tớ ?”
lẽ niềm vui cô lây nhiễm sang, trong đôi mắt ôn nhuận Tịch Thư cũng mang theo vài phần ý .
nhẹ nhàng gật gật đầu, một nữa cất tiếng :
“Ừm, ngày hôm đó tớ sẽ mặt.”
“Thế thì quá !”
Trong mắt Tô Tô khúc xạ ánh sáng mê , đó một khuôn mặt phấn khích bấm ngón tay tính toán
“Tớ tính toán , thứ sáu ngày hôm đó buổi sáng tiết học, vặn lúc đó bọn tớ còn đang tổ chức lễ trao bằng học vị.
đợi lúc tan học qua đây, tớ lúc đó chắc xấp xỉ kết thúc , đến lúc đó tớ dẫn tham quan trường học tớ!
Bạn thể thích: Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
buổi trưa bọn tớ sẽ……”
Tịch Thư ánh sáng rạng rỡ trong đôi mắt cô làm cho lóa mắt một cái, ngẩn một thoáng, đó nhẹ nhàng trả lời:
“.”
……
Tịch Thư đại khái sẽ , Tô Tô vì ngày , rốt cuộc mưu tính bao lâu.
Ảnh nghiệp và lễ trao bằng học vị học viện bọn cô áp đặt diễn cùng một ngày.
Từ hai tuần học viện bọn cô liền chụp xong ảnh nghiệp , thế khi đó, Tô Tô hề mời Tịch Thư tham gia.
cô , mà ngày hôm đó chị gái cô cũng sẽ qua đây, cô bọn họ chạm mặt sớm như , cho nên hề mời Tịch Thư.
Để bù đắp cho sự tiếc nuối bản thể cùng Tịch Thư chụp ảnh nghiệp, cô quyết định ngày lễ trao bằng học vị hôm đó, dẫn Tịch Thư tham quan thật trường học .
Thuận tiện, cùng chụp vài tấm hình.
Ngày tổ chức lễ nghiệp, cô với bất kỳ ai, mời bất kỳ ai, ngoại trừ Tịch Thư.
Ngày hôm đó, cô chỉ cùng trải qua.
Mà để ngày đến, Tô Tô chuẩn nửa tháng trời.
Cô tỉ mỉ vạch sẵn từng lịch trình ngày hôm đó, ví dụ như khi từ lễ đường, cô nên dẫn Tịch Thư tham quan cảnh quan nào trường bọn cô , nên đưa lý do bản cùng hợp ảnh như thế nào.
Buổi trưa ăn cái gì, khát thì mua nước uống, thậm chí ngay cả giữa chừng mệt mỏi rã rời nên nghỉ chân cô đều suy nghĩ vô cùng kỹ càng chu đáo.
Mà khi ngày đến, Tô Tô thức dậy từ sớm.
khi vệ sinh cá nhân xong, cô trang điểm cho một lớp makeup tinh tế, đó cẩn thận từng li từng tí khoác lên bộ cử nhân phục, ngắm nghía gương lâu, xác định bản chỗ nào thỏa đáng, lúc mới mang theo chiếc ba lô nhỏ tùy tràn đầy mong đợi đến địa điểm tập hợp.
Ánh mặt trời ngày hôm nay , bãi tập hợp lễ đường tụ tập ít bạn học cùng mặc cử nhân phục như , khuôn mặt mỗi đều tràn ngập nụ bừng bừng sức sống thanh xuân.
Tô Tô tìm vị trí lớp , đó lặng lẽ im tại chỗ chờ đợi.
Xung quanh, phụ hoặc bạn bè tặng cho tân khoa nghiệp những bó hoa tươi xinh , tỉ mỉ chỉnh sửa mũ áo cho bọn họ.
Tô Tô mặc dù cô đơn một ở giữa đám đông, thế cảm thấy cô đơn.
bạn học thấy cô, tò mò hỏi:
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/dem-tan-hon-toi-duoc-phan-dien-co-chap-benh-kieu-sung-len-troi/chuong-480.html.]
“Tô Tô, nhà ?
Bọn họ đến tham dự lễ nghiệp ?”
Tô Tô lắc đầu, mỉm trả lời bằng câu:
“ .
hiện tại còn đang bận, lát nữa liền qua đây.”
“Thế thì .
Tớ lên kế hoạch chiều hôm nay dẫn bố tớ dạo thật trong trường chúng , chơi ở khu vực xung quanh, đợi đến giờ hẹn thì tham gia tiệc tối nghiệp, thì ?
sắp xếp gì ?”
“Tớ cũng .”
Cô cũng làm một kế hoạch chi tiết, tương tự cũng sắp xếp.
Tô Tô ngẩng đầu về hướng Khoa học Kỹ thuật, đôi mắt xinh khẽ cong cong xuống .
Giờ hiện tại, Tịch Thư chắc đang đường vội vã đến lớp học, hoặc lặng lẽ trong lớp bắt đầu học tập nhỉ.
Gợi ý siêu phẩm: Gặp Lại Chồng Yêu Năm 18 Tuổi đang nhiều độc giả săn đón.
Ừm, đợi tan học , liền sẽ qua đây.
Thế , Tô Tô ngờ tới , ý nghĩ mới rơi xuống, phía liền truyền đến một giọng quen thuộc mà ôn hòa
“Tô Tô.”
lẽ ánh mặt trời ngày hôm đó thực sự quá .
Tô Tô chỉ cảm thấy, khoảnh khắc Tịch Thư ôm bó hoa tươi bước về phía , đều tỏa ánh hào quang.
Tịch Thư mỉm đến gần, đó đưa bó hoa tay cho cô:
“Tô Tô, chúc mừng nghiệp.”
Tô Tô hồn trở , tầm mắt rơi bó hoa tươi trong tay :
“Đây ……”
“ đường tới thấy vận chuyển hoa qua đây bán, thuận tay liền mua.”
Tịch Thư nhẹ giọng giải thích, đó mỉm một cái , “Xin nhé, tớ muộn , các màu hoa khác đều bán hết sạch, hoa baby liền chỉ còn hai loại màu trắng và màu hồng thôi.
bán như thì lẽ sẽ trông chút đơn điệu, cho nên liền xen kẽ mấy bông hoa hồng trong đó.
nghiệp vui vẻ!”
Tô Tô ngơ ngác trai mặt, đó cúi đầu những bông hoa hồng màu vàng sâm panh non nớt mà tao nhã mặt.
Tịch Thư , đại khái ý nghĩa hoa hồng sâm panh nhỉ?
… vẫn cứ vui quá mất!
Tô Tô kìm nén sự hoan hỷ trong lòng, đó cẩn thận từng li từng tí ôm bó hoa tươi qua đây:
“Cảm ơn , nó , tớ thích!”
Tịch Thư:
“ chê .”
Tô Tô vội vàng lắc đầu lia lịa.
Cô làm thể chê chứ?
Chỉ cần tặng, cô vui mừng còn kịp nữa .
Tuy nhiên……
Tô Tô ngẩng đầu lên về phía trai mặt, thần sắc vài phần nghi hoặc:
“ buổi sáng hôm nay tiết học ?
bây giờ liền qua đây ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.