Đêm Tân Hôn! Tôi Được Phản Diện Cố Chấp Bệnh Kiều Sủng Lên Trời
Chương 516
Dụ Minh Minh ngoan ngoãn gật đầu, vẻ mặt vô tội :
“Con ạ, thưa ông chú!”
Tịch Vượt:
“…”
Đối với hành vi Dụ Minh Minh hễ cứ vui một cái gọi chú hoặc ông chú, Tịch Vượt biểu thị sớm tập thành thói quen .
Tuy nhiên đôi khi vẫn sẽ cảm thấy chút ngứa tay.
nhịn giơ tay lên b/úng nhẹ một cái trán Dụ Minh Minh:
“Đừng giả bộ ngoan ngoãn, ăn cái bài em !”
Dụ Minh Minh nhảy tót bước theo lưng :
“ thể tỏ vẻ đáng yêu ạ?”
“Cũng .”
“ , em sẽ thử bài lóc om sòm lăn lộn ăn vạ xem !”
Tịch Vượt:
“…”
…
Chơi bời lêu lổng ở bên khu phố cổ suốt một cái mùa hè, Dụ Minh Minh cũng đại khái lý do tại Tịch Vượt chuyển nhà
Ngôi nhà ở khu phố cổ cách âm , hơn nữa xung quanh đều các cửa hàng buôn bán, cửa tiệm sáng sớm tinh mơ bốn năm giờ thức dậy bận rộn , cửa tiệm thì bận rộn đến tận đêm khuya một hai giờ sáng.
Môi trường khá ồn ào náo nhiệt, quá thích hợp cho việc học tập.
Ông nội Tịch sớm “đuổi” Tịch Vượt ngoài , thế đó Tịch Vượt một mực đồng ý.
Mãi cho đến năm lớp mười học kỳ một , ông nội Tịch cảm thấy đứa cháu nội nhà cứ mãi tiêu hao thời gian ở cùng với trong ngôi nhà cũ kỹ cũng một biện pháp .
Lo lắng sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ Tịch Vượt, cụ già liền hạ quyết tâm, trực tiếp “đuổi” Tịch Vượt ngoài.
Cụ đem căn phòng Tịch Vượt ở cho các hộ thương nhân ngoại tỉnh thuê , ép buộc Tịch Vượt lâm cảnh bất đắc dĩ chuyển nhà, cũng chính chuyển đến căn nhà ở khu chung cư bên phía nhà Dụ Minh Minh.
Tịch Vượt cũng để ông nội chuyển qua sống cùng với , thế cụ già sống hơn nửa cuộc đời ở trong con ngõ nhỏ , cũng quen thuộc với những xung quanh, cũng rời .
Hơn nữa, bảo cụ ở cái kiểu nhà lầu hiện đại như , cụ thực sự thích ứng , thà rằng ở trong con ngõ nhỏ sinh sống cho tự do tự tại hơn.
Bản cụ già tự kinh doanh một tiệm sửa xe đạp, cụ làm cái nghề mấy chục năm nay .
Ngày thường thì sửa xe cho , những lúc rảnh rỗi thì cùng ông bạn già nhà bên cạnh uống chuyện phiếm.
Cụ cảm thấy cuộc sống như càng thêm phần phong phú tự tại hơn.
Bạn thể thích: Thập Niên 80: Thế Gả Quân Hôn, Tôi Vừa Làm Giàu Vừa Đấu Cực Phẩm - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Còn đối với việc Tịch Vượt để “chăm sóc”, ông nội Tịch thì biểu thị cụ cũng mới sáu mươi tuổi thôi, cơ thể còn đang cường tráng lắm, áp căn cần đến sự chăm sóc .
Cộng thêm hàng xóm láng giềng xung quanh đều khá quen thuộc với , ngày thường cũng đều sẽ hỗ trợ lẫn dăm ba phần, chuyện gì cũng sẽ giúp đỡ một tay, cho nên ông nội Tịch cảm thấy bản ở bên thể sinh sống hơn nhiều.
Cân nhắc một chút các yếu tố cả hai bên, Tịch Vượt cảm thấy lời ông nội Tịch cũng lý, thế cũng kiên trì đòi cụ chuyển ở cùng nữa.
Dẫu hai căn nhà cách cũng xa mấy, cũng chỉ sát vách mấy con phố mà thôi, bất cứ lúc nào cũng đều thể qua đây thăm nom.
…
Kỳ nghỉ thoáng cái trôi qua, học kỳ mới đến nơi .
Dụ chạy qua bên công trường phụ việc vặt cho bố Dụ , trong một sớm một chiều thể về .
Bà nghĩ bụng học sinh tiểu học nhập học thì cũng chỉ đến trường học điểm danh báo cáo một cái, nhận sách giáo khoa xong chuyện thôi, cho nên cũng coi đó một chuyện to tát gì, trực tiếp để một Dụ Minh Minh tự .
Mà Tịch Vượt khi chuyện , liền đem nhiệm vụ nhận về tay .
Hôm khai giảng điểm danh báo cáo, chính do dẫn Dụ Minh Minh , thuận tiện còn trộn trong nhóm chat phụ cái lớp học mà Dụ Minh Minh đang theo học nữa chứ.
đang móc điện thoại thành thạo quét mã vạch gia nhập nhóm chat, Dụ Minh Minh chớp chớp đôi mắt, :
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/dem-tan-hon-toi-duoc-phan-dien-co-chap-benh-kieu-sung-len-troi/chuong-516.html.]
“ ơi, em phát hiện càng ngày càng tố chất làm phụ nhà em đấy, dứt khoát trực tiếp làm phụ em luôn cho xong.”
“Đừng nhé, đây làm gì cái phúc phận .”
Tịch Vượt chút do dự từ chối thẳng thừng.
Nếu thực sự làm phụ cô, đa phần tỷ lệ sẽ sống nổi đến tuổi già .
“Làm phụ thì làm nhà cũng mà .”
Dụ Minh Minh theo lưng , bước lên tiếng , “Cho nên mới chứ, ông chú ơi tóm cần vợ nào?
Cần thì ngay lưng đang sẵn một luôn đây nè.”
“Trong đầu đừng lúc nào cũng nghĩ mấy thứ linh tinh lang tang nữa.”
Tịch Vượt mắng một câu, đầu dặn dò cô, “Ở trường lo mà học hành cho , khi thành niên đều phép yêu đương sớm, rõ hả?”
Dụ Minh Minh chớp chớp đôi mắt:
“ còn thì ?”
Tịch Vượt thề thốt đinh ninh:
“ tự nhiên cũng sẽ yêu đương sớm .”
“ , như thế thì tâm lý em mới cân bằng .”
…
Tịch Vượt bận rộn xong xuôi chuyện bên phía Dụ Minh Minh, thì gần đến giữa trưa .
Vì thế, liền dẫn Dụ Minh Minh ăn cơm ở gần đó, đưa cô về nhà, buổi chiều mới trở trường học chính .
Lúc đến lớp học, bạn cùng bàn vặn vẫn còn ở đó.
Lê Bắc Thần thấy , vội vàng gọi to bảo qua đó:
“Tớ còn tưởng ngày hôm nay qua đây nữa cơ đấy, đang chuẩn gửi cho một cái tin nhắn hỏi thăm xem đây.”
“ , buổi sáng chút việc nên chậm trễ một lát.”
Tịch Vượt cũng giải thích quá nhiều, khi xuống ghế liền từ trong cặp sách móc đồ vật ngoài.
Thế , thứ đầu tiên móc một cái bình nước màu hồng phấn vô cùng đáng yêu.
ngẩn một lát, đặt cái bình nước lên bàn học, tiếp tục thò tay trong móc tiếp.
Kết quả thứ hai móc một cái kẹp tóc hình chiếc nơ bướm màu đỏ rực.
Tịch Vượt thứ đồ vật tay mà chút ngơ ngác.
Cô rốt cuộc nhét từ lúc nào thế ?
Lê Bắc Thần ở một bên tinh mắt chú ý tới thứ đồ tay , đôi mắt bỗng chốc sáng rực lên:
“ buổi sáng chút việc, cái đó bầu bạn với bạn gái đấy chứ?”
Khá khen cho học sinh ba lớp chúng mà cũng dám lén lút qua mặt thầy cô giáo để yêu đương cơ đấy!
Trong lòng Lê Bắc Thần trực tiếp bùng cháy lên ngọn lửa hóng hớt hừng hực, “Thành thật khai báo , quen bạn gái từ lúc nào thế hả?
chính ở trong cái kỳ nghỉ đấy chứ?”
Đừng bỏ lỡ: Đệ Nhất Đồng Thuật Sư, truyện cực cập nhật chương mới.
như thì tốc độ còn khá nhanh chóng đấy, rằng học kỳ đến cả một cái mầm mống tăm cũng nhé!
Ai mà mới chỉ một cái kỳ nghỉ trôi qua, đến cả bạn gái cũng .
Quả nhiên học thần học thần, bất luận làm chuyện gì thì cũng đều thần tốc như cả!
dùng khuỷu tay thúc nhẹ một cái bên cạnh, nháy mắt hiệu :
“Lúc nào rảnh thì giới thiệu bạn gái cho em tớ làm quen một chút xem nào?”
Tịch Vượt đem đống đồ vật tay nhét ngược trở trong cặp:
“ đừng nghĩ nhiều, đây đồ cô bé em gái hàng xóm nhà tớ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.