Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đêm Tân Hôn! Tôi Được Phản Diện Cố Chấp Bệnh Kiều Sủng Lên Trời

Chương 529

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Dụ Minh Minh:

“..."

nhịn bĩu bĩu môi, “ cái tin tưởng em thì gì khác chứ."

điều, vui thì vui, Dụ Minh Minh vẫn đem chiếc máy tính bảng học tập đó cất thu nhận

thì, còn hơn nào?...

Theo sự trôi qua thời gian, hai bạn cùng phòng khác cũng đều dần dần quen với thói quen Tịch Vượt cứ hễ đến cuối tuần sẽ về nhà, cho dù về nhà cũng sẽ gọi điện thoại về nhà và... báo cáo với em gái hàng xóm.

Đối với khác mà , liên hoan ký túc xá hoặc cùng ngoài chơi chuyện thường tình như cơm bữa.

Tuy nhiên đến chỗ họ, phong cách vẽ tranh ngược thế đây

Tịch Vượt:

“Đợi một chút, gọi điện thoại về xác nhận một tiếng ."

đợi Từ Chính Sơ và Thái Minh Vũ lên tiếng, Lê Bắc Thần đầu nhịn nổi nữa , đen mặt cất tiếng:

A Vượt, chúng ngoài ăn một bữa cơm, cũng trải qua sự đồng ý đứa nhóc ranh nữa ?!"

Tịch Vượt:

sợ đến lúc đó em đợi thấy trong lòng dễ chịu.

Gọi một cuộc điện thoại về một tiếng cũng tốn công sức gì."

Lê Bắc Thần:

“..."

Thành công , dù trải qua nhiều chuyện như thế , cũng nên quen mới ....

Học kỳ hai năm lớp sáu Dụ Minh Minh.

Mùa hè năm nay, bản tin thời sự đưa tin sẽ một trận mưa băng trăm năm hiếm gặp.

Bọn Lê Bắc Thần bàn bạc với ngày hôm đó cả lũ cùng ngoài dã ngoại cắm trại ngủ qua đêm, ăn ăn đồ nướng trò chuyện bàn tán với , tiện thể ngắm ngắm trăng nọ.

Ba đang bàn tán vui vẻ náo nhiệt thì Tịch Vượt - vốn dĩ luôn yên yên lặng lặng một bên - bỗng nhiên cầm điện thoại bật dậy.

Ánh mắt liếc xéo thấy một màn , Từ Chính Sơ theo bản năng đầu hỏi :

chứ?

báo cáo với em gái hàng xóm ?"

Tịch Vượt trả lời, chỉ một thủ thế với , hiệu bản một cuộc điện thoại .

xoay khỏi phòng ký túc xá, điện thoại:

“Tan học em?

bên ..."

Từ Chính Sơ sang Lê Bắc Thần ở bên cạnh, trực tiếp trưng bản mặt đầy dấu hỏi chấm.

Lê Bắc Thần nhún nhún vai, làm một động tác giang tay bất lực với .

Từ Chính Sơ:

“..."

Tê dại .

Thực sự tê dại .

lớn chừng , từng thấy qua cửa báo cáo với cha trưởng bối trong nhà, cũng từng thấy qua báo cáo với vợ bạn gái, tệ chăng nữa thì cũng với chị em .

mà, cái kiểu báo cáo với em gái hàng xóm giống như bạn cùng phòng thế , vẫn đầu tiên thấy.

Thực sự như câu cổ năm xưa, rừng rậm lớn , loại chim kỳ quái nào cũng đều cả!...

sống lâu cái gì cũng thấy !

điều, sự rời ngắn ngủi Tịch Vượt, cũng hề làm gián đoạn cuộc bàn tán nhiệt liệt ba bọn Lê Bắc Thần.

Đợi khi Tịch Vượt , ba đang bàn luận hôm đó mang theo những thứ gì .

“Xin nhé, phiền nếu hôm đó dắt thêm một qua đó nữa?

Minh Minh em cũng hứng thú với mưa băng."

Tịch Vượt cắt ngang cuộc giao lưu bàn bạc mấy .

Lê Bắc Thần trực tiếp xua tay:

việc gì việc gì , dắt thì cứ dắt ."

Từ Chính Sơ và Thái Minh Vũ cũng thi biểu thị bận tâm.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/dem-tan-hon-toi-duoc-phan-dien-co-chap-benh-kieu-sung-len-troi/chuong-529.html.]

Thậm chí, Từ Chính Sơ còn tràn đầy hứng thú :

thật lòng nhé, luôn tò mò em gái hàng xóm rốt cuộc thần thánh phương nào đấy?

vặn thể mượn cơ hội làm quen một chút."

đó ba bắt đầu nhiệt liệt bàn luận lên

“Lều trại nhà sẵn, đến lúc đó trực tiếp vác qua đó luôn, cần đặc biệt chuẩn ."

nguyên liệu đồ nướng nọ, giao cho phụ trách nhé?

Đến lúc đó liên thông cả than củi nọ cũng chuẩn cùng luôn!"

dã ngoại đồ nướng cắm trại, thì chắc chắn thể thiếu rượu ngon nhỉ?

Đến lúc đó xách hai két bia qua đó!

Ngoài , trong tủ rượu bố một chai rượu ngon trân tàng quý hiếm, đến lúc đó cũng mang theo một thể luôn.

Đợi đến ngày đó mấy em chúng ..."

Tuy nhiên Từ Chính Sơ lời còn dứt, Tịch Vượt cắt ngang lời

“Đợi một chút!

dắt vị thành niên qua đó, uống rượu lắm ?"

Từ Chính Sơ:

rượu ngon trân tàng quý hiếm lấy nữa, chỉ mang một két bia qua thôi nhé?"

Tịch Vượt nhíu nhíu mày, vẻ như chút do dự.

, nửa két?"

Từ Chính Sơ thử dò xét hỏi thăm.

Tịch Vượt , đôi mắt đen nhánh mang theo vài phần vô tội:

“Em chỉ một vị thành niên, mà còn một đứa con gái nữa đấy."

Từ Chính Sơ:

“..."

Bất lực thở dài một tiếng, “ xem, nên mang theo cái gì thì đây?"

Tịch Vượt ngẫm nghĩ một lát, trả lời:

“Bia dứa và nước ngọt, thấy thế nào hả?"

Từ Chính Sơ:

“..."

Nghiến nghiến răng, “!"...

Đợi đến ngày xuất phát, Từ Chính Sơ - đang vác một túi lớn nước giải khát và đồ ăn vặt - trực tiếp tự bế luôn .

Cuộc tụ tập em khác, đó đều mỹ tửu bầu bạn;

Thế vác một đống lớn nước giải khát và đồ ăn vặt, cái rốt cuộc mấy ý tứ đây hả?

Còn nữa, mấy hộp sữa dâu tây nọ , nghiêm túc đấy chứ hả?...

giống cái kiểu tay xách nách mang lỉnh kỉnh mấy nam sinh bọn Tịch Vượt, Dụ Minh Minh cứ vác chiếc ba lô hai vai nhẹ tênh nhảy chân sáo ở phía , chiếc bờm phát sáng tai thỏ đang đeo đầu cũng lắc la lắc lư theo từng nhịp bước.

Đây cô mua ở chân núi.

Chắc suy đoán hôm nay sẽ ít lên núi ngắm băng, tiểu thương ngửi thấy thương cơ, thế vận chuyển đến một đống đồ chơi hoặc đồ trang trí tóc mà con gái hoặc trẻ con tương đối yêu thích, ví dụ như đèn lồng nhỏ cầm tay hoặc thanh quang nọ.

Lúc đó thấy chiếc bờm phát sáng tai thỏ , Dụ Minh Minh cảm thấy chơi vui, thế liền mua .

Tịch Vượt tụt phía Dụ Minh Minh hai bước, thấy cô nhảy chân sáo, nhịn cất tiếng nhắc nhở cô :

cho hẳn hoi em, đừng để lát nữa ngã dập mặt đấy."

Dụ Minh Minh:

, con đường bằng phẳng lắm luôn .

cũng , ơi thực sự cần em giúp đỡ một tay ?"

cần em.

Chút đồ đạc hề nặng chút nào cả.

Em lo mà giữ gìn thể lực , từ đây lên đến đỉnh núi còn một đoạn cách nữa đấy."...

Từ Chính Sơ - tụt phía hai mười mấy bước - hai phía , nhịn huých nhẹ Lê Bắc Thần bên cạnh, hạ thấp giọng hỏi thăm:

chắc chắn Vượt đem cô bé coi thành con dâu tương lai để nuôi đấy chứ?"

Mặc dù cô bé hiện tại lên tuổi tác còn nhỏ, tướng mạo nọ khá đáng yêu, một cái mầm mống mỹ nhân .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...