Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đêm Tân Hôn! Tôi Được Phản Diện Cố Chấp Bệnh Kiều Sủng Lên Trời

Chương 565

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Tránh cho một rút dây động rừng qua , giống như đó, xem cô như hồng thủy mãnh thú, tiếp tục cự tuyệt cô ở ngoài ngàn dặm.”

nhanh chóng, Dụ Minh Minh liền phát hiện, cô đây dường như đ.á.n.h giá cao khả năng tự chế Tịch Vượt đối với cô, và cũng đ.á.n.h giá thấp sức chịu đựng Tịch Vượt ?

Ngày hôm nay thức dậy, phòng khách và nhà bếp trống rỗng, Dụ Minh Minh ban đầu còn chút hoang mang, cho đến khi cô thấy đang cuộn tròn ở trong chăn với khuôn mặt đỏ bừng.

Ừm, trải qua sự giày vò và tra tấn kéo dài hơn nửa tháng, Tịch Vượt thành công ngã bệnh .

Dụ Minh Minh đưa tay sờ sờ nhiệt độ trán , phát hiện nóng đến dọa .

sốt cao dữ dội như thế ?"

Dụ Minh Minh theo bản năng kinh hô xuất tiếng, đó khẩn trương , “ ơi, còn ?

chúng một chuyến đến bệnh viện nhé?"

“Ừm, còn chịu ."

Giọng Tịch Vượt qua chút khàn khàn, mang theo sự mệt mỏi đậm đặc, “ cần bệnh viện , nghỉ ngơi một lát khỏe."

sốt cao lắm, em lo lắng."

Dụ Minh Minh xổm xuống khẽ khuyên nhủ , “ tụi vẫn một chuyến đến bệnh viện, kiểm tra một chút xem nguyên nhân gì?"

, chắc sốt thông thường thôi, thể liên quan đến việc tắm nước lạnh lúc nửa đêm qua."

Tịch Vượt nhắm mắt .

Dụ Minh Minh giải thích :

“Mùa đông giá rét thế , mắc mớ gì tắm nước lạnh chứ, bình nóng lạnh hỏng ?"

Tịch Vượt hé mi mắt, đôi mắt đen kịt thâm thúy sâu cô một cái:

“Em xem?"

Dụ Minh Minh:

“..."

Chuyện thì liên quan gì đến cô chứ?

Tịch Vượt giơ tay day day vầng thái dương chút đau âm ỉ, đó trực tiếp giữ gáy cô, đưa trực tiếp kéo lên .

Khoảnh khắc ấn ngã xuống, Dụ Minh Minh còn chút nghệch .

đợi cô hỏi han xuất tiếng, một luồng thở nam tính mãnh liệt và nồng đậm liền nghiêng áp về phía cô, trực tiếp công thành đoạt đất.

Nụ hôn Tịch Vượt tính ôn nhu, thậm chí thể chút thô bạo, lực đạo lớn đến mức giống như tháo dỡ nuốt chửng cô trong bụng .

Dụ Minh Minh chỉ cảm thấy vòng eo giam cầm đến mức chút đau sinh .

Cũng qua bao lâu, cô mới từ từ buông lỏng cô , đó ánh mắt thâm trầm cô:

“Bây giờ hiểu ?"

Dụ Minh Minh vội vàng gật đầu, vô cùng ngoan ngoãn trả lời:

“Hiểu ."

Tiếp xúc ở cách gần như thế , nhiệt độ cao như , siết cô chặt như thế, cô giả vờ hiểu cũng khó.

Tịch Vượt khẽ thở dài một tiếng, đó gục đầu chôn ở bên cổ cô, giọng mấy phần khàn giọng :

“Mau mau lớn lên ...

Nếu , thật sự sắp em làm cho ch/ết mất thôi."

Dụ Minh Minh:

“..."

Cho nên, thật sự bệnh , chỉ vì cớ động tình?

Con hiển thị nhiệt kế chứng minh, Tịch Vượt thật sự bệnh , sốt cao 39.1℃.

con nhiệt kế, Dụ Minh Minh trực tiếp rơi trạng thái trầm mặc ngắn ngủi

thật lòng, giống như kiểu Tịch Vượt , nín nhịn đến mức cứng nhắc khiến bản nghẹn bệnh, cô vẫn đầu tiên thấy.

Dụ Minh Minh lúc mới nhận thức , hóa ngày thường sự nhẫn nại Tịch Vượt mà cô thấy, chỉ lộ một góc băng sơn nhỏ xíu mặt biển mà thôi.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/dem-tan-hon-toi-duoc-phan-dien-co-chap-benh-kieu-sung-len-troi/chuong-565.html.]

mặt biển, còn một mảng lớn nơi cô thấy .

Nghĩ đến đây, Dụ Minh Minh bực buồn .

Cô lật tìm hộp thu/ốc, khi tìm thu/ốc hạ sốt liền rót nước đưa cho Tịch Vượt uống .

Ban đầu định bụng nhà bếp nấu cho một nồi cháo kê, Tịch Vượt ngăn cản

cần phiền phức như , trực tiếp gọi đồ ăn bên ngoài ."

trạng thái tinh thần , Dụ Minh Minh nghĩ ngợi một lát, :

, thì trực tiếp đặt đồ ăn bên ngoài.

Em hôm nay cũng đến trường nữa, ở nhà ở bên cạnh ."

Nếu đổi ngày thường, Tịch Vượt nhất định sẽ yêu cầu cô đến trường.

lúc đây, chỉ khẽ đáp ứng một tiếng, đó một nữa ôm chặt lấy vòng eo

“Ừm, cần em ở bên cạnh nghỉ ngơi một lát, làm phiền ."

Phát giác tứ chi cũng giam cầm , Dụ Minh Minh nhịn ngước mắt cái đầu đang gục ở một cái:

khi sinh bệnh, dường như trở nên chút dính ?”

Nếu ngày thường, ngay cả việc cô ở trong phòng cũng cho phép, thể ở giường dùng phương thức ôm ấp quá mức mật đối với cô?

cũng , quen nhiều năm như , đây dường như đầu tiên cô thấy dáng vẻ sinh bệnh.

còn bằng cái lý do khiến dở dở như thế nữa chứ.

Cô trong nhất thời cũng nên vì mị lực mà cao hứng cho , xót thương cho nữa.

Dụ Minh Minh cũng dám động đậy gì nhiều, cứ duy trì một tư thế như thế để mặc ôm thật chặt.

Lúc đồ ăn bên ngoài đưa tới, cô thử thương lượng với đang quấn lấy :

ơi, em lấy bữa sáng nhé?"

mà, đáp sự giam cầm càng thêm dùng lực đàn ông.

Dụ Minh Minh cố gắng khuyên nhủ :

ơi, còn ăn gì đó, ăn xong đồ đạc ngủ ước chừng sẽ mau khỏe hơn đó."

“Đợi , em để ôm thêm một lát nữa ."

Giọng đàn ông buồn bực từ vị trí ng/ực cô truyền đến.

Dụ Minh Minh trầm mặc một lát, đó hỏi:

“...

Như sẽ càng khó chịu hơn ?"

Dẫu , kẻ đầu sỏ gây nên khiến ngã bệnh chính cô mà.

Tịch Vượt:

“Khó chịu.

ôm càng khó chịu hơn."

Dụ Minh Minh:

“..."

, lẽ đây chính uống rượu độc giải khát lấy độc trị độc trong truyền thuyết?

còn cách nào khác, Dụ Minh Minh chỉ đành để nhân viên giao đồ ăn trực tiếp đặt phần ăn ở cửa, lát nữa cô lấy.

mà, cũng may Tịch Vượt cũng để cô đợi quá lâu, nhanh liền buông lỏng cô .

Lúc ăn bữa sáng, thần sắc Tịch Vượt trông vẻ khá bình thường, cử chỉ cũng khác gì so với ngày thường, chỉ một đôi mắt đen thâm thúy đến mức chút dọa .

cũng mấy khi chuyện, bưng bát cháo lên liền trực tiếp húp một hết sạch.

Húp xong cứ yên lặng một bên như thế, cúi đầu xuống cũng đang suy nghĩ cái gì.

Dụ Minh Minh bảo nghỉ ngơi , đáp cô một chữ “Ừm" xong xuôi cứ ở nguyên tại chỗ nhúc nhích, thế cô liền quản nữa.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...