Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đêm Tân Hôn! Tôi Được Phản Diện Cố Chấp Bệnh Kiều Sủng Lên Trời

Chương 585

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Thế giây tiếp theo, liền biến thành cảnh màn giường lay động, khung cảnh sống động sắc hương trọn vẹn……”

Một trận tỉnh giấc giấc mơ kinh hoàng thót tim, Dụ Minh Minh phát hiện bản đổ một tầng mồ hôi.

bầu trời ngoài cửa sổ đen kịt, cô cần nghĩ ngợi gì, trực tiếp ôm lấy gối đầu lao trong phòng Tịch Vượt.

Giấc ngủ Tịch Vượt từ đến nay đều tương đối nông, ngay từ lúc Dụ Minh Minh vặn mở cửa phòng thấy động tĩnh tỉnh dậy .

Thế đợi kịp phản ứng, liền trực tiếp đập trúng bởi một vật nặng!

đang nhào lên , Tịch Vượt giơ tay lên chút đau đầu xoa xoa huyệt thái dương .

Đêm hôm muộn , cô lo ngủ cho , chạy đến phòng làm cái gì chứ?

Dụ Minh Minh ôm lấy cổ , thút thít thút thít lóc kể lể với :

trai nhỏ, em gặp ác mộng , em mơ thấy g/iết em!

Hu hu hu……”

Tịch Vượt:

“……”

Thế thì cô còn dám chạy đến phòng ?

thật đấy!

Trong mơ đang mài dao, biểu cảm mặt nghiêm túc lắm cơ……

Lúc đó em trực tiếp dọa cho khiếp vía luôn, cảm giác tim đều ngừng đập !”

Lúc chuyện, Dụ Minh Minh cọ cọ lên thêm vài cái, càng thêm dùng lực ôm chặt lấy , đó đáng thương tội nghiệp lên tiếng, “ trai nhỏ, sẽ thực sự làm thịt em đấy chứ?”

Tịch Vượt chỉ cảm thấy cô giam cầm đến mức hô hấp chút khó khăn.

gian nan di chuyển một chút, đó cụp mắt :

“Em thể buông , đó từ xuống ?”

Dụ Minh Minh càng ôm chặt hơn nữa:

!

Nếu như em buông , lát nữa thực sự làm thịt em thì làm thế nào?”

Tịch Vượt:

“……”

Đang yên đang lành, tại làm thịt cô chứ?

làm thịt em, thật đấy.”

Tịch Vượt đành thề thốt bảo đảm với cô.

Thế Dụ Minh Minh vẫn buông như cũ:

thì cũng khả năng sẽ ăn thịt em.”

Tịch Vượt:

“……”

Thế thì tại cô còn chạy đến phòng chứ?

Nếu thực sự sợ hãi sẽ ăn thịt cô, cô chẳng nên chạy trốn thật xa mới ?

Đối với điều , Dụ Minh Minh trả lời một cách vô cùng hùng hồn đầy lý lẽ:

“Đó bởi vì, nơi nguy hiểm nhất chính nơi an nhất!”

Tịch Vượt:

“……”

nhịn hỏi, “Dạo gần đây em lén lén lút lút xem mấy bộ phim truyền hình hoặc tiểu thuyết linh tinh gì ?”

mà, dạo gần đây em chẳng đều ở cùng một chỗ với ?

Học tập đều bận rộn như , em làm gì thời gian xem sách truyện nhàn rỗi khác chứ?”

em xem, trong mơ rốt cuộc tại g/iết em?”

Tịch Vượt trực tiếp giơ tay gạt cô xuống .

“Ai mà chứ, dù thì chính đang nghiêm túc mài dao.”

“Mài d.a.o xong nữa?

Em thấy làm thịt em bưng nấu ?”

Dụ Minh Minh:

“Cái đó thì , dường như lột da em .”

Chỉ chút đáng tiếc, cảnh tượng trong giấc mơ dường như nhảy qua bước mất .

Trong giấc mơ, cảnh tượng khi mài d.a.o liền trực tiếp chuyển đổi đến giường .

Màn giường lung lay một cách kịch liệt, bóng quấn quýt lấy giường, cùng với quần áo rơi rụng đầy một đất……

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/dem-tan-hon-toi-duoc-phan-dien-co-chap-benh-kieu-sung-len-troi/chuong-585.html.]

Loại cảnh tượng chỉ cần nghĩ đến thôi thể khiến m/áu nóng sục sôi .

Tịch Vượt thấu hiểu:

“Đang yên đang lành tại mài d.a.o làm thịt em như chứ?

Còn lột da em nữa?”

Sự miêu tả đẫm m/áu như , cô khẳng định dạo gần đây cô thực sự giấu giếm xem phim điện ảnh kinh dị nhỏ đấy chứ?

Dụ Minh Minh vô cùng vô tội chớp chớp mắt:

“Cái em làm , ……

cảm thấy trông em vẻ khá ngon miệng?”

Tịch Vượt:

“……”

ảo giác ?

cảm thấy trong lời cô mang theo vài phần vui sướng và mong đợi thế nhỉ?

Tịch Vượt nhịn ngước mắt cô, đó trực tiếp :

thấy em một chút dáng vẻ sợ hãi nào cả.”

“Sợ chứ, sợ chứ?

tin cảm nhận nhịp tim em một chút .”

Dụ Minh Minh tươi rói .

Trong bóng tối, đôi mắt cô sáng ngời đến cực điểm, đang lấp lánh thứ ánh sáng rực rỡ, giọng cũng vô cùng nhẹ nhàng

“Xem , lừa ?

Trái tim em đang đập nhanh ?”

Tịch Vượt chỉ cảm thấy tầm mắt cô thiêu đốt một cái, nơi chạm cũng chút bỏng tay.

nhanh chóng dời ánh mắt đồng thời thu tay về, nghiêm nét mặt :

“Đừng quậy nữa!

về ngủ!”

Dụ Minh Minh:

mà em mới gặp ác mộng xong mà, em ngủ một sẽ sợ hãi lắm.”

Tịch Vượt:

“……”

Cô rốt cuộc làm thế nào mới thể dùng ngữ khí vô tội vui vẻ như thế để lời bản sẽ sợ hãi cơ chứ?

Tịch Vượt chuẩn thèm quan tâm đến cô nữa, bưng cốc nước tủ đầu giường lên uống một ngụm nhỏ xong, khẽ giật giật cổ áo , đó trở .

ngay ngắn chỉnh tề, hai tay đan chéo đặt , đó bình tĩnh với Dụ Minh Minh:

nghỉ ngơi , làm phiền em lúc ngoài giúp khép cửa phòng , cảm ơn.”

em dự định ngoài .”

Dụ Minh Minh đem chiếc gối đầu mang đến khoe , “Nè, em đến cả gối đầu cũng mang qua đây luôn !”

, Dụ Minh Minh đem gối đầu trải đặt ở bên cạnh , xuống, “ khi qua đây em quyết định xong , tối nay ngủ cùng .”

Giọng Tịch Vượt bình tĩnh trả lời:

ngủ cùng em.”

Dụ Minh Minh:

hết á, em .”

Trong lúc chuyện, trực tiếp chui trong lồng ng/ực .

Tịch Vượt:

“……”

Bất lực thở dài một tiếng, đó trực tiếp vặn hỏi thành tiếng, “ nào, bây giờ em sợ ăn thịt em nữa ?”

“Sợ chứ, điều dự định ăn kiểu gì đây?

Hấp cách thủy rán ngập dầu?

khi khai tiệc, cần mát xa cho món ăn một chút, cũng tức làm công việc chuẩn vuốt ve một chút ạ?”

Dụ Minh Minh , ánh mắt sáng lấp lánh .

Tịch Vượt:

“……”

nhịn giơ tay đẩy cái đầu , đó căng khuôn mặt khôi ngô chống dậy.

Tiếp theo, nữa giơ tay xoa xoa chân mày, ngữ khí chút bất lực

, phòng nhường cho em, phòng khách ngủ.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...