Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đêm Tân Hôn! Tôi Được Phản Diện Cố Chấp Bệnh Kiều Sủng Lên Trời

Chương 84

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

tiếp tục đầu độc lỗ tai nữa, Dụ Minh Minh cũng quản thần sắc lúc thế nào, dứt khoát một hết những lời

“Dụ tiên sinh, ban đầu tự các em gái các , chứ chủ động tìm đến các

Thôi bỏ , chuyện nhắc đến nữa thì hơn.

nhớ rõ, từ đầu đến cuối, tên từng xuất hiện sổ hộ khẩu nhà các , Dụ gia cũng từng công khai thừa nhận đứa con gái với bên ngoài.

Ngoài , cái đêm mưa đuổi khỏi Dụ gia, chính các ,

'Chúng đứa con gái như cô, cô cút , từ nay về , bất kể sống ch/ết, đều liên quan đến chúng .'

nào, Dụ tiên sinh mắc chứng mất trí nhớ già ?

quên đến mức ?

, bây giờ các thấy gả cho Tịch Vượt, cảm thấy lợi lộc, cho nên dày mặt chạy đến đây nhận với ?"

G/iết g/iết tận tâm.

Dụ Chí Cẩm đây chẳng cảm thấy nguyên chủ chỉ đến lợi nhuận ?

thì bây giờ, cô liền đem những lời đây họ với nguyên chủ, trả hết cho họ.

Quả nhiên, Dụ Chí Cẩm khi thấy lời Dụ Minh Minh, nổi trận lôi đình.

“Dụ Minh Minh, em thực sự quá khiến thất vọng !"

Nếu nể tình chút quan hệ huyết thống giữa họ;

Nếu Phỉ Phỉ đang lo lắng cho cô;

Cô tưởng thực sự bằng lòng quản cái chuyện rách nát ?!

“Dụ Minh Minh, chẳng lẽ em cảm thấy khi em gả cho Tịch gia , thì thực sự chỗ dựa vững chắc ?"

Dụ Chí Cẩm lạnh, “ nào, chẳng lẽ em tưởng Tịch gia thực sự sẽ thích em?

Cho dù hiện tại Tịch gia một chút thích em chăng nữa, với cái bộ dạng hiện tại em, sớm muộn gì cũng chán ghét!"

Cứ những chuyện ngu ngốc cô làm trong chương trình xem, hành vi giảm trí tuệ xúi giục Tịch gia trực tiếp quyên góp 500 tỷ đô la Mỹ , cô tưởng cô còn thể nhảy nhót bao lâu ở Tịch gia?

Tịch gia một gia tộc lớn như , phức tạp hơn Dụ gia nhiều.

Cứ với cái cách làm đầu đuôi cô, sớm muộn gì cũng Tịch gia chê bai, đến lúc đó, chút thích thú Tịch gia dành cho cô cũng sẽ tiêu hao sạch sẽ!

nể tình cô em gái , cho nên mới đặc biệt đến cảnh cáo cô một phen.

Kết quả, lòng coi như lòng lang thú.

Còn , mà thèm quản chuyện Dụ Minh Minh nữa, chính con chó!

Dụ Chí Cẩm mạnh mẽ vung tay áo một cái, đó đùng đùng nổi giận rời .

Dụ Minh Minh hướng về phía bóng lưng rời làm một cái mặt quỷ.

ヾ(。`Д´。)ノ彡

Tên đàn ông tự cao tự đại, cút cho rảnh mắt!

Làm gì làm trai nào hy vọng em gái nhà chồng chê bai chứ?!

trai thực sự nghĩ cho em gái, chỉ nghĩ cách làm hậu thuẫn kiên cố nhất cho em gái.

Chứ ở cái chỗ khi mà cái gì cũng cái gì cũng hiểu, liền cậy phận trai, nhân danh cái danh nghĩa buồn nôn “vì cho em" mà chỉ tay năm ngón lải nhải với cô!

Họ nhận đứa em gái , cô còn chê họ não tàn chứ!

Cô mới làm một nhà với lũ não tàn!

Cũng may nguyên chủ cái đêm mưa đuổi khỏi Dụ gia , liền đoạn tuyệt quan hệ với Dụ gia , nếu vớ một lũ thiểu năng như thế , thực sự phiền phức!

Dụ Minh Minh cảm thấy chút xui xẻo.

Tâm trạng vốn dĩ đang đều Dụ Chí Cẩm phá hỏng hết .

Làm ơn , bấy giờ đoạn tuyệt quan hệ , thì nước sông phạm nước giếng, ?

Đều lớn cả , cái đạo lý nông cạn mà cũng hiểu ?

Dụ Minh Minh hậm hực trở về, khi thấy Tịch Vượt, thèm nghĩ ngợi gì mà trực tiếp sà lòng .

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/dem-tan-hon-toi-duoc-phan-dien-co-chap-benh-kieu-sung-len-troi/chuong-84.html.]

đó bắt đầu thút thít “mách tội":

“Ông xã, Dụ Chí Cẩm nãy , căn bản thích em, cho dù thích chăng nữa, sớm muộn gì cũng sẽ chán ghét em, thật hả ?"

Tịch Vượt cụp mắt trong lòng đang thút thít “ lóc vô cùng đau lòng" , đưa tay giúp cô sửa mái tóc chút rối bời, đó mới nhẹ nhàng lên tiếng:

“Ừm.

Cần trút giận giúp em ?"

Trút giận giúp cô, chỉ việc dạy dỗ Dụ Chí Cẩm một trận ?

gây khó dễ cho công ty Dụ gia?

mà, bất kể loại nào, Dụ Minh Minh đều cảm thấy ý nghĩa lớn.

cần thiết làm như , nước sông phạm nước giếng .

Nghĩ đoạn, Dụ Minh Minh lắc đầu:

“Thôi bỏ , lớn chấp kẻ tiểu nhân.

thèm chấp nhặt với họ nữa."

Tịch Vượt dường như sớm dự liệu cô sẽ trả lời như , cho nên thần sắc bất kỳ sự đổi nào, chỉ nhẹ nhàng ứng tiếng với cô:

."

Tịch Nhất ở một bên nịnh hót Dụ Minh Minh:

“Thiếu phu nhân thật đại lượng!"

Dụ Minh Minh ngẩng đầu :

“Ồ, Tịch Nhất cái miệng nhỏ còn khá ngọt đấy chứ~ chuyện như , thêm vài câu nữa xem nào!"

Tịch Nhất:

“…"

nếu còn tiếp, ước chừng ngày mai sẽ phân công đến châu Phi làm việc mất thôi?

Tịch Nhất gượng , giọng điệu khô khốc :

“Thiếu phu nhân, thật khéo đùa."

nha, bao giờ đùa.

chỉ thích khác khen thôi."

Dụ Minh Minh vẻ mặt chân thành , “ đấy, cái miệng gia nhà ngọt như ."

Tịch Nhất:

“…"

Đột nhiên cảm thấy sống lưng chút phát lạnh.

Xong .

sắp tiêu đời ?

Đều tại cái miệng , đang yên đang lành tự dưng nghĩ quẩn cái gì , nịnh hót cái gì chứ!

Cũng may Dụ Minh Minh làm khó quá lâu, sự chú ý nhanh trở Tịch Vượt

“Ông xã, mà, đối xử tệ bạc với em hả?"

Dụ Minh Minh ôm lấy cổ Tịch Vượt, hi hí :

“Ông xã, mà, đối xử tệ bạc với em hả?"

Tịch Vượt cụp mắt, ánh mắt rơi đôi mắt sáng lấp lánh cô.

lên tiếng đáp , Dụ Minh Minh cũng thu hồi tầm mắt, cứ như tủm tỉm .

Ánh mắt hai đối đầu nửa ngày trời, cuối cùng Tịch Vượt bại hạ trận lai.

."

đàn ông lời ít ý nhiều .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...