Đêm Trương Gia Bị Xét Nhà, Chỉ Mình Ta Sống Sót Vì Không Có Tên Trong Sổ
Chương 3
, cái hồ đó sâu. Bởi vì mùa đông năm ngoái, một tên tiểu tư vì vớt chiếc đèn lồng rơi xuống nước, mò xuống suýt nữa lên . Cũng ngày hôm đó, quản gia mắng chửi. “Cái hồ ở giữa nối với cống ngầm cũ, bên hang ngầm, đừng sống mà chui đó!”
Câu đó, khác chỉ coi lời phiếm. ghi nhớ.
Thanh Hạnh kéo về phía cửa ngách góc Tây. “ đưa cô đến nhà chứa củi, ở đó tường thấp, cô trèo ngoài .”
lắc đầu. “Trèo ngoài cũng qua khỏi đầu ngõ . Quan binh phong tỏa cả phố phố .”
Thanh Hạnh : “ cô cũng thể nhảy hồ !”
gỡ tay nàng . “Ngươi .”
Bạn thể thích: Xuyên Về Năm 18 Tuổi, Dựa Vào Ăn Dưa Mà Nổi Tiếng! - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Nàng chịu. “ cùng cô.”
“ .” nàng . “Ngươi tên sổ.”
Mặt Thanh Hạnh lập tức mất hết máu. Nàng nha mua về phủ. Khế ước bán ở phòng sổ sách. sổ hoa danh chắc chắn tên nàng. Nàng mà theo , chỉ tổ cùng lôi mà thôi. nhét hạt tràng hạt trong lòng bàn tay tay nàng.
“Nếu thể sống sót ngoài, hãy giấu kỹ thứ .”
“Nếu hỏi về , cứ đêm nay ngươi từng gặp .”
Thanh Hạnh liều mạng lắc đầu. thêm nữa. Bởi vì ngoài cổng trăng, ánh đuốc chiếu . đá tung giàn hoa. Chậu ngói vỡ tan tành. Giọng thô ráp truyền đến.
“Lục soát cả hậu viện!”
“Phu nhân tiểu thư đều sổ, thiếu một ai!”
Thanh Hạnh run lẩy bẩy. đẩy nàng một cái. “Đến nhà chứa củi . Đừng đầu .”
Nàng đẩy loạng choạng hai bước. Nàng lóc . giơ tay, lau nước mắt mặt nàng.
“Thanh Hạnh, sống nào nấy.”
Câu thốt , chính cũng sững một chút. Từ nhỏ đến lớn, ai với sống tiếp. trong phủ chỉ dạy nhẫn nhịn. Nhịn lạnh. Nhịn đói. Nhịn đòn. Nhịn những cái khinh mạn. Nhịn đến mức ai nhớ đến , cũng chẳng ai cần đến . đêm nay, bỗng nhịn nữa. sống. vì Trương gia. vì phụ . Cũng vì chút máu mủ nực đó. chỉ nương sống tiếp.
Thanh Hạnh cuối cùng cũng , lảo đảo chạy về phía nhà chứa củi. nàng nữa. vịn tường, về phía hồ sen. Đầu gối mỗi gập xuống, đều đau như dao cứa. Từ từ đường đến hồ sen, xuyên qua một con hẻm kẹp giữa hai bức tường. Hai bên hẻm trồng cây quế. Mùa thu qua từ lâu, cành cây trơ trụi. Ánh lửa từ đầu tường hắt qua, kéo cái bóng thật dài.
cúi cởi chiếc áo kép cũ mòn bên ngoài . Áo kép hút nước, sẽ kéo chìm xuống. Bên trong chỉ còn chiếc áo trong mỏng manh. Gió đêm thổi qua, cái lạnh buốt tận xương tủy. cuộn chiếc áo kép , nhét khe ngói chân tường. thể để thấy quần áo bờ.
Khi bước đến bên ngoài thủy tạ, thấy tiền viện đang xướng tên. Từng một.
Đừng bỏ lỡ: Thập Niên 80: Nóng Bỏng Quân Hôn, Giả Thiên Kim Làm Mẹ Kế Dưỡng Nhãi Con, truyện cực cập nhật chương mới.
“Trương Thừa Nghiệp.”
“Thẩm thị.”
“Trương Hoài Cẩn.”
“Trương Khởi.”
Cứ xướng một cái tên, tiếng gào lên. khựng . Lồng ngực như một bàn tay đè chặt. vì đau lòng. Mà vì sợ hãi.
sợ câu tiếp theo bọn họ sẽ xướng tên . Cho dù phụ từng sổ. Cho dù trong phủ ai thực sự coi Trương gia. nhỡ thì ? Nhỡ quản sự phòng sổ sách nào đó to mồm thêm tên ? Nhỡ Thẩm thị vì kéo xuống nước mà chợt nhớ đến ?
nhắm nghiền mắt . thể đánh cược. thể ở đây đợi mệnh trời. Hồ sen ngay mắt. Mặt nước đen kịt. Những cành sen khô trong nước, giống như từng khúc xương gãy vụn. Lồng đèn thủy tạ gió thổi lắc lư. Bóng đèn rọi xuống nước, vỡ thành từng mảnh.
Đằng xa về phía . Ánh đuốc sượt qua hòn non bộ. thấy tiếng đế giày giẫm nát lá khô. Một tiếng. một tiếng.
xổm xuống, xé toạc gấu váy. Tiếng vải rách khẽ. buộc gọn váy dài thành nút, thắt ngang eo. Như khi xuống nước sẽ quấn chân. Tay run rẩy dữ dội. động tác hề dừng . khi chết nương từng dạy buộc quần áo. Bà nữ tử khỏi nhà, quần áo gọn gàng, đường mới vững vàng. Lúc đó tưởng bà đang chuyện kim chỉ. Bây giờ mới , thứ bà tính mạng.
Tiếng bước chân càng lúc càng gần. chửi mắng: “Bên cũng cho kỹ, đừng để nữ quyến trốn mất.”
áp sát cây cột thủy tạ, nín thở. Hai ngọn đuốc từ ngoài cổng trăng vòng . Ánh sáng chiếu lên phiến đá ven hồ. thấy dấu chân chính . Từ hẻm thẳng đến mép nước. Đất ướt mềm, dấu chân rõ ràng. Tim chìm hẳn xuống.
Quan binh cũng thấy. Một trong đó dừng . “Chỗ từng đến.”
giơ đuốc lên, soi xuống mặt nước. Ánh lửa hắt lên bên má . chỉ lùi nửa bước nữa, sẽ rơi xuống hồ sen.
Chưa có bình luận nào cho chương này.