Đèn Pha Lê
Chương 126:
Felix tỏ vẻ rộng lượng, thong thả cởi cúc tay áo sơ mi, một tay nghịch chiếc bật lửa kim loại, thỉnh thoảng ánh lửa le lói cháy lên là duy nhất Khương Nguyệt Trì thể rõ ta, lúc này vẻ mặt ta bình thản.
“Nếu cô thực sự thích như vậy, dứt khoát thành toàn cho cô, bây giờ sẽ gọi ện thoại bảo mang tới đây ngủ với cô.”
thật sự rộng lượng hay là đang nói móc, Khương Nguyệt Trì làm thể kh nghe ra.
Rõ ràng là kh thể nói dối để tránh khỏi nguy hiểm, đúng như Felix đã nói, chỉ cần cô run rẩy một chút là đã biết chỗ nào trên cô sẽ chảy nước. quả là một chiếc máy dò nói dối sống biết .
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Cô chủ động xuống nước, tiến lại gần hôn : “Em thề là em thật sự chỉ thoáng qua thôi, ai bảo bọn họ chỉ mặc quần. Nếu một đẹp thân hình bốc lửa đứng trước mặt , chỉ mặc quần thôi thể kh kh?”
véo cằm cô, khẽ cười: “Khương Nguyệt Trì, nếu ngay cả ều đó mà cũng kh làm được, cô nghĩ đến lượt cô ? E rằng lúc cô quen , 'thứ đó' của đã chai sạn hết .”
--- Chương 29: Thuần Hóa Rồng ---
◎Bổ sung◎
Đúng vậy, Khương Nguyệt Trì nhớ lại lời cha nói, rằng từ năm mười ba tuổi đã thường xuyên chịu đựng những lời qu rối và tỏ tình kh ngừng.
Trong số đó chắc c kh thiếu những mỹ nữ thân hình đỉnh cao.
Cô giơ ngón tay thề, nói rằng sau này nhất định sẽ kh như vậy nữa, là lỗi của em, em kh nên thế.
Cô thề là cô kh hề bất kỳ suy nghĩ hão huyền nào về đó, cô thật sự chỉ thêm m cái thôi.
Hơn nữa, ánh mắt đó khó mà tránh khỏi, cô đâu ngờ trận đấu quyền lại kh mặc áo.
Khương Nguyệt Trì ôm định hôn, lại bị đẩy ra kh chút thương tiếc: “Cút.”
Cô kh bỏ cuộc, lại ôm lần nữa, lần này vẫn bị đẩy ra, nhưng ít nhất kh còn gắt gao bảo cô cút nữa.
Cô đứng đó, thầm mắng hẹp hòi. phương Tây kh thể rộng lượng hơn ?
Thật là kỳ lạ.
Nhưng ều đó kh ảnh hưởng đến việc cô lần thứ ba tiến lại ôm và hôn .
May mắn thay, lần này Felix kh đẩy cô ra nữa, nhưng cũng kh bất kỳ phản ứng nào.
Chỉ đứng đó như một tảng băng.
đứng yên bất động, kh đáp lại cũng kh phản ứng gì.
Khương Nguyệt Trì nhớ lại cách thường hôn , dùng chính những chiêu đó với .
Đôi môi mềm mại dán chặt vào nhau, hơi bị ép đến biến dạng. kh hề phản ứng, một tay đút túi, cứ thế dựa vào bồn rửa mặt, đứng lười biếng.
Cho đến khi Khương Nguyệt Trì cẩn thận đưa tay ra, vòng qua eo , nhẹ nhàng vuốt ve lưng vài cái.
Lúc này mới hạ đáp lại.
Hôn nhau lâu như vậy, cả hai cứ như đang trao đổi carbon dioxide cho nhau vậy.
Felix lạnh lùng cô, đồ vô dụng, hôn một cái thôi mà đã mệt đến vậy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/den-pha-le/chuong-126.html.]
Cô l lại hơi, lại kiễng chân lên hôn .
Lần này hai tay ôm l cổ , kéo về phía .
Felix cuối cùng cũng chủ động một lần, một tay giữ gáy cô.
Cô đưa tay nắm l cà vạt màu champagne đang rủ trước n.g.ự.c .
Đây là cà vạt do cô thắt cho . Xiêu vẹo, tr kh ra thể thống gì.
Lúc thắt cà vạt cho , trong lòng cô đã tưởng tượng chiếc cà vạt màu champagne này là dây xích chó, cứ thế mà cột chặt lại.
Cô chỉ cần nhẹ nhàng kéo một cái ở đầu cà vạt, dù cao một mét chín và khí thế áp đảo trước mặt cô, nhưng vẫn sẽ cúi đầu lắng nghe cô nói.
Cô thích cảm giác này, cứ như chỉ cần một sợi cà vạt là thể khống chế cúi đầu.
Nhưng rõ ràng cà vạt là thứ càng kín đáo càng tốt.
Ban đầu nó dùng để chiến binh lau m.á.u trên chiến đao, sau này mới biến thành phụ kiện trang trí kèm với áo sơ mi.
Gần yết hầu đến vậy.
Felix kh quá kén chọn về trang phục, cà vạt trong tủ quần áo của gần như đều là màu trơn, thường là tiện tay l cái nào thì đeo cái đó.
Khương Nguyệt Trì thích nhất chiếc màu champagne này, tr vẻ th tao hơn.
Felix bản thân đã sở hữu vẻ ngoài lạnh lùng như băng sơn, đặc biệt là đôi mắt x biếc.
Giống như mặt biển ngoài cửa sổ, đều tr sâu thẳm khó dò.
Cô thể bỏ Felix mà thích khác được chứ.
Cô đâu ngốc, cô đâu mù.
Cô là một ển hình của chủ nghĩa trọng hình thức, thích những thứ đẹp đẽ, thích những thân hình đẹp.
Trên thế giới này kh ai phù hợp hơn Felix.
Felix rút cà vạt khỏi tay cô, một tay cởi ra, tiện tay ném sang một bên.
Khương Nguyệt Trì hơi tiếc nuối, cô hỏi : “ kh hình xăm nào cả, kh thích ?”
Felix dừng động tác, ngẩng đầu lên, đôi mắt mang theo nụ cười khinh miệt: “ hả, muốn nghe nói kh thích, khuyên xăm một hình à?”
bu cô ra, đứng thẳng : “Vậy thì thật kh may, kh hề kh thích.”
“Em kh ý đó. Em chỉ tò mò thôi. đã kh ghét thì tại kh xăm?”
nhẹ nhàng hỏi ngược lại: “Cô ghét giáo sư của cô ?”
Cũng tạm ổn, dù hơi lảm nhảm một chút, nhưng tính cách vẫn tốt.
Thế là cô lắc đầu: “Kh ghét.”
“Vậy tại cô kh kết hôn với ta?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.