Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đèn Pha Lê

Chương 153:

Chương trước Chương sau

Còn về việc Felix rốt cuộc đang nghĩ gì, ta th minh như vậy, nhất định thể ra cái tát kia của cô chứa đựng nhiều cảm xúc cá nhân. Chẳng qua là cô nhân cơ hội đó để trút giận mà thôi. Nhưng cô đảm bảo, ban đầu cô chưa từng nghĩ sẽ tát ta, cô l đâu ra cái gan đó chứ. Điều cô muốn chỉ là khóc lóc một trận, làm ầm ĩ lên, thuận thế mà chia tay với ta. Cho dù bà nội sẽ kh ép buộc bất kỳ quyết định nào của cô, nhưng Felix kh thể nào vì cô mà l lòng một bà lão. Chết tiệt, ta từng nói bà nội tr khô đét, giống như xác ướp trong Bảo tàng quốc. Hơn nữa ta quá khó đối phó, cô cuối cùng cũng nhận ra ý nghĩ trước đây của quả thực là chuyện viển v. Vậy mà lại cố gắng thuần hóa Felix thành chú chó nhỏ của .

Điều này thật quá nực cười, nếu nói cho Miranda nghe, cô nhất định sẽ cười rụng răng, và còn bổ sung thêm một câu: Alice, ngây thơ quá , Giáo sư Felix là dom của những dom, master của những master, ta chỉ thể biến tất cả mọi trên thế giới này thành những con cún con của mà thôi.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Miranda cái quá lý tưởng về Felix. Cũng kh gì đáng ngạc nhiên, dù ta cũng là một thiên tài giao dịch nổi tiếng ở Phố Wall năm hai mươi bốn tuổi.

Khương Nguyệt Trì vốn dĩ nghĩ rằng Felix ít nhất một tuần sau mới đến tìm cô. Nhưng cô đã đánh giá thấp khả năng hành động và thực thi của ta. Sau một đêm ngồi tĩnh lặng, ta đã n tin cho cô vào ngày hôm sau. Vì cô đã xóa và chặn tất cả tài khoản của ta, nên ta đã dùng một số khác.

Alice, chúng ta nói chuyện một chút.

Cô biết sẽ ngày này, nhưng kh ngờ nó lại đến nh như vậy. Dù thì cũng đã xé toạc mặt nhau , tiếp tục dây dưa chỉ khiến tình cảnh của cô càng thêm khó khăn. Cô định làm tới cùng, cô thực sự chán ghét cảm giác này. Felix nói chuyện luôn khó nghe, như những lưỡi d.a.o sắc bén cứ đ.â.m vào n.g.ự.c cô. Dù cô thích cơ n.g.ự.c của ta đến m cũng kh thể chấp nhận được.

Kẻ nào cũng được, cô em họ muốn l.à.m t.ì.n.h nhân của ta, hay mẹ kế từng yêu sâu đậm con riêng, dù bây giờ là mẹ kế cũ . Và cả những cô gái tóc vàng xinh đẹp mượn dịp dạ tiệc lén lút nhét thẻ phòng vào túi áo khoác của ta. Cô mong bọn họ thể tìm mọi cách để khiến Felix quay về Mỹ.

kh muốn nói chuyện với , Giáo sư Felix, chúng ta hôm qua đã nói rõ ràng mọi chuyện , dù trong mắt cũng chỉ là một con . muốn nói chuyện gì với một con ? Hỏi cô ta một đêm giá bao nhiêu ?

ta trực tiếp hồi âm bằng tin n thoại. Dài đến hơn mười giây.

Khương Nguyệt Trì còn tưởng đó là lời tuyên bố tử vong, đợi lâu mới dám nhấn mở. Dù kh th, nhưng cô cũng đại khái thể đoán được, khi ta nói câu này, l mày nhất định đang nhíu chặt.

“Alice, cho rằng một số chuyện nên nói trực tiếp thì thích hợp hơn. Đồng thời cũng hy vọng cô thể ngừng ảo tưởng, chưa từng nói những lời như vậy.” Bất kể là nói tiếng Trung hay tiếng , ta đều ung dung và tao nhã, giọng trầm ấm đầy mê hoặc luôn đặc biệt quyến rũ nghe. Ngay cả một câu nói bình thường nhất khi qua miệng ta cũng giống như đang ngâm nga một bài thơ tình.

Thế nhưng lúc này, lời nói của ta lại nh và gấp gáp, thậm chí thiếu từ và mắc lỗi ngữ pháp.

Nhưng Khương Nguyệt Trì vẫn thể hiểu được.

Cô kh chịu thua kém, cũng gửi lại một tin n thoại: “Nhưng đúng là nghĩ như vậy đó!!!! luôn miệng nhắc nhắc lại chuyện ngày trước là do tự nguyện cởi quần áo, ều đó cho th trong tiềm thức của , cho rằng thấp hèn!! Felix, tìm khác , đừng làm phiền nữa, làm ơn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/den-pha-le/chuong-153.html.]

Mười giây sau khi tin n được gửi , lẽ ta đã nghe xong tin n thoại, lần này ta kh trả lời tin n của cô nữa, mà gọi thẳng vào số của cô.

Khương Nguyệt Trì đang dâng trào cảm xúc, cô cho rằng mới là chịu nhiều tủi thân hơn, cho dù bị đánh là Felix nữa.

bị dìm xuống biển hay bị mafia Mexico b.ắ.n vào đầu, vài lời cô vẫn nói rõ với ta.

Cái tên Felix đáng chết, miệng như bôi thuốc độc vậy.

ta luôn dùng lời lẽ để lăng mạ cô.

Khương Nguyệt Trì khóa trái cửa phòng, kéo rèm lại mới nghe ện thoại.

Dì đã đưa bà dạo c viên từ sáng sớm, nhưng cô vẫn lo lắng họ sẽ đột ngột quay về.

Sau khi nghe máy, giọng cô vẫn còn run rẩy, cô chán ghét cái tật hễ xúc động là muốn khóc của .

còn chưa th sỉ nhục đủ ?”

Đầu dây bên kia im lặng một thoáng, giọng đàn trầm thấp khàn khàn, thỉnh thoảng kèm theo vài tiếng ho cố kìm nén: “Là nói quá lời , lúc đó cũng vì... Thôi bỏ , Alice, sắp đến nơi .”

Cô nghe th tiếng động cơ siêu xe gầm rú trầm thấp.

Khương Nguyệt Trì im lặng lâu, nếu thể, cô hy vọng ta tốt nhất là đừng bao giờ đến tìm cô.

Nhưng ngày này sớm muộn gì cũng sẽ đến.

Thế là cô gật đầu: “OK.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...