Đèn Pha Lê
Chương 170:
Mọi thứ xảy ra trong mơ khiến cô mất một lúc lâu mới định thần lại. Đây chỉ là một giấc mơ, thậm chí chỉ là một giấc mơ do cô tự tạo ra. Thế mà lại khiến cô...
Khương Nguyệt Trì cảm th ều gì đó bất thường, cô đành cam chịu kéo tủ quần áo, l ra một chiếc quần lót và đồ ngủ sạch sẽ, định vào phòng tắm.
Thế nhưng khi cô bước vào, lại th trong gương.
Khuôn mặt cô đỏ như một quả đào chín.
Cô hy vọng Felix thể trở thành "chó con" của , là vì sự khác biệt quá lớn về thân phận và địa vị xã hội giữa hai . Thậm chí ều này đã kh còn thể dùng hai từ "khoảng cách" để đơn giản hình dung được nữa.
Nhưng lúc này, cô cuối cùng cũng hiểu ra muốn gì.
Cô muốn Felix. Cô muốn được ta.
Điều này vẻ tham lam. Sẽ tham lam ư?
Nhưng tình yêu vốn dĩ là ích kỷ.
Nếu ta kh trở thành "chó con" của cô, cô sẽ mãi mãi lo lắng ta chỉ tạm thời thuộc về . Dù cô cũng chẳng ưu thế gì, để ta mãi mãi ở bên cạnh .
Chỉ duy nhất một thứ, một tình yêu mà đối với Felix là kh đáng nhắc tới.
ta yêu cô, chỉ vậy thôi.
Biết tin Khương Nguyệt Trì đã về Mỹ, Lục Nham lại mời cô gặp mặt.
“Chúc mừng cô nhé, lần này sau khi tốt nghiệp, cơ hội việc làm sẽ nhiều hơn.”
Khương Nguyệt Trì cười chấp nhận lời chúc phúc của , và đưa ra món quà cô đã chuẩn bị cho . Một ít đặc sản quê nhà của cô, lần này để mang sang đây, cũng coi như đã tốn kh ít c sức.
“Lạp xưởng bà tự làm, tiếc là kh mang được nhiều.”
Lục Nham mắt sáng rỡ: “Cảm ơn cô, thích món này.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Khương Nguyệt Trì cười nói: “Thích là được.”
Hai nói chuyện phiếm một lát, Lục Nham bắt đầu quan tâm đến tình cảm của cô: “Lần này về nước gia đình cô giục cô xem mắt kh?”
“Đương nhiên.” Nụ cười của cô chút bất đắc dĩ, “Nhưng kết quả đều kh tốt lắm.”
“Kh hợp ?”
Cô lắc đầu: “ kh xem.”
Lục Nham chợt hiểu ra: “Vì con ch.ó con lai của cô à? Sợ nó ghen?”
Trời ơi. Khương Nguyệt Trì gần như muốn đưa tay bịt miệng ta ngay lập tức. ta dám đường đường chính chính nói chuyện này giữa th thiên bạch nhật thế chứ.
Nếu ở Trung Quốc, cô chắc kh cần lo lắng nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/den-pha-le/chuong-170.html.]
Nhưng bây giờ là ở Mỹ.
“ lẽ đã hiểu lầm ều gì đó.”
Lục Nham lộ ra nụ cười hiểu ý: “Thất bại trong việc thuần phục à?”
“Ờ… đúng, tạm coi là vậy .” Cô thở dài.
Đúng lúc phục vụ mang lên hai cốc bia bơ, cô cảm ơn đưa tiền boa cho đối phương.
Lục Nham đưa ra ý kiến cho cô: “Nhà nuôi một con Doberman và một con Samoyed, khá nhiều kinh nghiệm nuôi chó. Dù so sánh với con hơi kh phù hợp, nhưng nghĩ cô thể tham khảo.”
Khương Nguyệt Trì ngẩng đầu lên, tỏ ra hứng thú: “Là gì ạ?”
“Thực ra nuôi chó cũng giống như nuôi con vậy, quá cưng chiều sẽ làm hư nó. Quá nghiêm khắc lại khiến nó phản kháng. Vì vậy cần thưởng phạt phân minh. Làm đúng thì thưởng, làm sai thì phạt, lâu dần nó sẽ biết cái gì nên làm, cái gì kh nên làm.”
Ai phạt ai chứ? Cô phạt Felix? Cô chê sống quá lâu ? Thôi bỏ . Chuyện này chỉ thể dùng để tham khảo thôi.
Nhưng Khương Nguyệt Trì vẫn cảm ơn ta.
Cô đã đến Mỹ gần một tuần , vẫn luôn bận rộn với chuyện trường học. Đến giờ vẫn chưa gặp Felix lần nào.
Cô đã sớm nhận ra, giữa cô và Felix, nếu kh ta muốn, họ sẽ kh bao giờ cơ hội gặp mặt. Cô kh tư cách gặp ta, nói trắng ra, kh sự đồng ý của ta, cô thậm chí còn kh tư cách xách giày cho ta.
Quyền chủ động dường như vẫn luôn nằm trong tay ta.
Cô nghĩ, Felix chắc c đã biết chuyện cô đến Mỹ. Dù mọi việc đều do ta sắp xếp.
Ừm… Cô rốt cuộc đang mong đợi ều gì. Mong đợi gặp ta ?
Khương Nguyệt Trì kh chịu thừa nhận, cô cho rằng chỉ đang thấp thỏm, lo sợ cho cuộc “tái ngộ” nhất định sẽ đến này.
Thà kết thúc sớm còn hơn cứ thế lo lắng vô định.
Cuộc gặp gỡ với Felix khác với những gì cô tưởng tượng. Cô còn nghĩ sẽ là trong một dịp trang trọng.
Chẳng hạn như trong bữa tiệc, hoặc trong buổi tiệc rượu.
Thôi bỏ , ều này dường như cũng kh thực tế. Felix ở đó, cô căn bản kh tư cách để bước vào.
Nhưng lần này, cô hoàn toàn nhờ Miranda. Gia đình Miranda cũng được coi là khá giả. Nghe nói tấm vé này đã ngốn hết tiền sinh hoạt một năm của cô .
Nhà hát nằm sâu trong núi, với chủ đề chính là trải nghiệm chân thực. Nghe nói, tòa lâu đài cổ này từng là nơi ở của một c chúa thật sự cách đây hàng trăm năm.
Thật đáng tiếc, sau khi c chúa qua đời, lâu đài cổ cũng bị bỏ hoang. Sau đó mới được mua lại và cải tạo thành nhà hát.
Vì sáng lập tin rằng chỉ giới thượng lưu mới khả năng thưởng thức vẻ đẹp nghệ thuật, nên những thể vào khu rừng này thư mời của nhà hát, nếu kh sẽ bị chặn lại bên ngoài.
Vé khó kiếm cộng với địa ểm hẻo lánh là ểm bán hàng của nhà hát này, đồng thời cũng trở thành lý do chính mà bọn cướp chọn nơi đây.
Chưa có bình luận nào cho chương này.