Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đèn Pha Lê

Chương 264:

Chương trước Chương sau

Mặc dù ta là một đàn da trắng bản địa sinh ra và lớn lên ở đây, nhưng lại yêu thích văn hóa Trung Quốc, nói tiếng Trung trôi chảy, dù vẫn còn một vài ngữ ệu.

Nhưng ều này cũng bình thường.

Ít nhất thì việc giao tiếp cơ bản là hoàn toàn thể.

Khương Nguyệt Trì và Felix lúc đó đã duy trì quan hệ thể xác được nửa năm, cô kh dám làm bất cứ ều gì phản bội Felix.

ta là một đàn vô cùng đáng sợ, đồng thời ta cũng là chỗ dựa duy nhất của cô lúc b giờ.

Dù là bị ta trả thù hay bị ta bỏ rơi, đều kh ều Khương Nguyệt Trì lúc đó thể chịu đựng được.

Cô thậm chí đến cả học phí cũng là do ta chi trả.

Nhưng Miranda lại là bạn đầu tiên và duy nhất cô quen sau khi ra nước ngoài. Cô kh dám từ chối thẳng thừng ý tốt của cô , vì vậy nghĩ rằng cứ gặp một lần lúc đó nói kh hợp cũng được.

Kết quả là sau khi trận đấu kết thúc, đối phương trực tiếp tìm đến cô, Khương Nguyệt Trì đã ngửi th mùi mồ hôi chua nồng trộn lẫn với mùi thì là khó chịu từ xa.

Cô cảm th như đang đứng giữa đêm hè bốn mươi độ, cạnh một quán nướng đầy đàn .

Cô tìm cớ vào nhà vệ sinh, đẩy cánh cửa buồng đầu tiên ra là bắt đầu nôn.

Tối hôm đó Felix hiếm hoi ghé qua chỗ ở của cô, lẽ là vừa kết thúc c việc một thời gian, đến tìm cô để giải tỏa mệt mỏi.

Khương Nguyệt Trì ôm l ta, giữ tư thế nữ trên, vùi mặt vào lòng .

Cuối cùng cũng thoát khỏi mùa hè hôi thối khó chịu để đến với mùa đ trong trẻo, sạch sẽ.

Thật tốt.

Thật tốt quá.

Suy nghĩ như vậy vẫn tiếp diễn cho đến tận bây giờ.

Khương Nguyệt Trì thích ngửi mùi hương trên Felix, ta kh dùng nước hoa, nhưng trên ta luôn mùi gỗ hồng mộc Brazil khiến ta vấn vương mãi kh quên.

Cô lại một lần nữa chuyển ánh mắt về phía ta.

ta một tay đút vào túi quần dài, tay kia cầm bàn chải đang đánh răng.

Nghĩ rõ nguyên nhân ta đánh răng, mặt Khương Nguyệt Trì càng đỏ hơn.

Dĩ nhiên, sự ngượng ngùng cũng kh thể ngăn cản cô ngắm ta.

ta hình như lại vạm vỡ hơn một chút, các đường nét cơ bắp càng rõ ràng, phỏng chừng đến cả vòng n.g.ự.c cũng tăng lên .

Ừm… hợp để cho con bú.

Để nuôi dưỡng cô.

Ý nghĩ kỳ quái này khiến cô giật , cô lại thể nghĩ như vậy chứ.

So với bờ vai rộng và tấm lưng vững chãi của ta, vòng eo ta lại tr vô cùng thon gọn và mạnh mẽ.

ta nghiêng cô, cơ bụng hình cá mập do động tác lúc này mà hơi căng lên, đường nét càng rõ ràng hơn.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/den-pha-le/chuong-264.html.]

Từng tấc cơ bắp, từng đường nét đều ẩn chứa cảm giác sức mạnh vô tận và sức hấp dẫn giới tính.

May mà cô vừa nãy đã được ‘no bụng’ .

Nếu kh, cô nhất định sẽ bị ta lúc này mê hoặc.

Khương Nguyệt Trì đột nhiên mở lời hỏi ta: “Ví tiền của ở đâu?”

“Túi áo khoác.” ta kh hỏi cô l ví của làm gì, cô muốn gì cũng được. Ngay cả bây giờ nếu cô muốn quỳ xuống khẩu giao cho ta, ta cũng thể lập tức cởi quần.

Mà nói đến đây.

Ánh mắt ta dán vào đôi môi của Alice.

Đôi môi mềm mại này, ta đã lâu kh được trải nghiệm cảm giác bị cô tự ngậm l.

Luôn nôn khan, nước mắt sinh lý chảy đầy mặt, còn phát ra những tiếng nức nở nhỏ bé.

Giống như động vật nhỏ.

ta lại hoài niệm về lúc đó.

Alice ngoan ngoãn lại nhút nhát, động một chút là mắt đỏ hoe, mũi ửng hồng. Bị ta dọa dẫm vài câu là sợ đến run rẩy khắp , sau đó càng ra sức hầu hạ ta.

Nhưng ta cũng kh nỡ th Alice của lúc đó nữa.

Là lòng thương hại ư?

ta kh chắc c.

Tóm lại, chỉ cần nghĩ đến Alice đáng thương đó, ta sẽ muốn quay trở về thời ểm đó, rút thứ kia ra khỏi miệng cô, thay vào đó một thứ mềm mại hơn, dịu dàng hơn.

Ví dụ như, một viên kẹo, một nụ hôn.

Alice.

Lúc đó ta lẽ ra nên đối xử với cô tốt hơn.

ta nhận ra dạo gần đây càng ngày càng dễ mềm lòng, và luôn nhớ lại những chuyện trong quá khứ.

Khương Nguyệt Trì l ví tiền của ta chỉ để đặt ảnh của vào trong, đó là một tấm ảnh thẻ. Cô cười tủm tỉm nói: “Như vậy là thể chứng minh của em .”

Đầu ngón tay ta khẽ run lên một cách khó hiểu, nhưng cũng chỉ là thoáng qua mà thôi.

“Đặt một tấm ảnh là thể chứng minh của em ư? Vậy thì cũng quá dễ dàng bị chiếm đoạt .”

ta cầm l ví tiền, lật xem tấm ảnh bên trong.

Đó là một tấm ảnh tự chụp, lẽ kh Alice của hiện tại. Gương mặt rõ ràng nhiều thịt hơn, tóc mái bằng, tóc ngắn kiểu búp bê. Mặc một bộ đồ thể thao đơn giản.

Tr giống như đồng phục học sinh Trung Quốc.

Khương Nguyệt Trì nói với ta: “Đây là em hồi cấp ba.”

Ngón tay ta nhẹ nhàng vuốt qua gương mặt trong tấm ảnh: “Tr ngốc nghếch thật.”

“Đây là lúc em th minh nhất đó.” Cô tự biện minh: “Em thường xuyên nằm trong top mười toàn trường.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...