Đèn Pha Lê
Chương 6:
Tất cả những ều này vẫn đổ lỗi cho đôi chân quá dài. Áo sơ mi dù xộc xệch đến đâu, vạt áo vẫn được chỉnh tề nhét vào cạp quần.
Cho cô một trăm cái gan cũng kh dám đưa tay sờ m.ô.n.g ta.
Mặc dù khi ân ái, cô kh ít lần nhân cơ hội chiếm tiện nghi của .
Thật sự gợi cảm, cơ m.ô.n.g săn chắc khi dùng sức thúc vào sẽ co lại. Nóng bỏng cứng rắn như một tảng đá bị ném vào lửa nung.
chưa từng th cơ thể trần trụi của ta, đều sẽ cho rằng ta là một đàn cấm dục, th tâm quả dục. Bởi vì ta một khuôn mặt cao quý lạnh lùng.
ta khi mặc quần áo và khi kh mặc quần áo, là hai khí chất hoàn toàn khác biệt.
Khương Nguyệt Trì bật đèn, lại vào bếp đun một ấm nước nóng.
Sau đó l tạp dề ra buộc vào eo, trong tủ lạnh rau củ cô mua ở siêu thị m hôm trước.
Cô rửa sạch rau cải, cắt bỏ phần gốc cứng nhất. Lại gọt vỏ cà chua, cắt miếng để dùng.
Mì sợi chỉ còn lại một chút cuối cùng, cô cho tất cả vào nồi nước sôi.
Cô làm món mì trứng cà chua rau cải, nguyên liệu trong nhà chỉ đủ làm những món này.
Làm xong cô mới qua gọi : "Thịnh Ngạo."
Cô chưa bao giờ những sự kiêng kỵ và chu đáo này, kiểu như khác ngủ thì cứ yên lặng ngồi một bên chờ đợi.
Chờ đối phương tỉnh giấc.
Cô cảm th kh cần thiết. Chờ ta tỉnh dậy thì mì sẽ nguội và trương ra.
đàn khẽ nhíu mày, dưới mắt quầng thâm nhạt do thức khuya, xương l mày lạnh lùng cứng rắn dưới ánh đèn dịu dàng vẫn tr vô cùng sắc bén. Cằm tựa vào gối của cô, tóc cũng lộn xộn như áo sơ mi của .
mở mắt, đưa tay xoa xoa giữa trán, từ trên giường ngồi dậy.
" mệt lắm ?"
Cô đưa tay chạm vào mặt , hỏi một cách ân cần: " muốn tựa vào vai em ngủ thêm chút nữa kh?"
"Kh cần." chỉ chậm lại vài giây, liền nh chóng thoát khỏi trạng thái uể oải.
Cúi đầu nếp nhăn trên áo sơ mi, vết nhăn trên l mày càng sâu hơn.
Chủ nghĩa hoàn hảo của ta thúc đẩy ta cởi áo sơ mi ra.
Khương Nguyệt Trì th vào phòng tắm.
này chứng sợ bẩn nghiêm trọng, thời gian là sẽ tắm.
Nghe nói trước đây còn ảnh hưởng đến tâm lý, sau này dưới sự can thiệp từ nhiều phía của y học cổ truyền Trung Quốc và y học phương Tây mới hơi khá hơn một chút.
Khi ta ra, Khương Nguyệt Trì đã bưng mì ra .
Một cái bàn nhỏ, xung qu đặt hai cái ghế. Khiến kh gian chật hẹp càng thêm chen chúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/den-pha-le/chuong-6.html.]
Felix ra khi chỉ mặc một chiếc quần, thân trên trần trụi, những đường cơ bắp săn chắc đẹp đẽ.
Th cầm khăn lau tóc ướt, Khương Nguyệt Trì nói máy s tóc.
cũng kh ngẩng đầu, giọng ệu thờ ơ, mang theo sự chế giễu: "Cô kh th , thứ đồ kh rõ như thế này đều một mùi hôi thối khó chịu."
Khương Nguyệt Trì cảm th trái tim như bị đ.â.m một mũi tên.
ta đang vòng vo châm chọc cô luôn mua những thứ kh biết đã qua tay bao nhiêu .
Mặc dù cô vẫn luôn biện giải, rằng loại đồ này gọi là đồ cổ đã qua sử dụng, chuyên sưu tầm.
"Làm cô chắc c cái máy s tóc này chưa từng s tóc cho chết?" ta cười nhạo nói.
Khương Nguyệt Trì đặt đũa xuống bịt tai.
"Xin đó, đừng nói m lời đáng sợ như vậy chứ, tối nay em còn ở cùng phòng với cái máy s tóc này mà."
cúi đầu ăn mì, khóe môi ẩn hiện nhếch lên một đường cong.
May mà chủ đề đã dừng lại, bằng kh với lá gan của Khương Nguyệt Trì, tối nay cô thật sự sẽ bật đèn nghe "tấu hài" cả đêm mất.
Sau khi ăn mì xong, Felix mở cửa sổ hút thuốc, Khương Nguyệt Trì thì ở trong bếp rửa bát.
thỉnh thoảng sẽ liếc vào bếp.
Nói là nhà bếp, nhưng thực ra chỉ là một lối hẹp, dùng rèm che lại.
Bóng dáng cô ẩn hiện sau tấm rèm.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
lẽ vì ánh đèn màu vàng ấm, căn nhà chật hẹp càng thêm chen chúc, kèm theo tiếng nước chảy, lại bất ngờ vài phần hương vị của gia đình.
Khi Khương Nguyệt Trì ra, cô th Felix đặt máy tính của lên đùi, ngón tay đang lướt trên bàn di chuột.
Chiếc kính gọng vàng ta đeo, mắt kính phản chiếu nội dung trên màn hình.
Là luận văn của cô.
Felix một sự chiếm hữu mạnh mẽ đối với cô, nên cứ cách một khoảng thời gian lại kiểm tra ện thoại và máy tính của cô.
Khương Nguyệt Trì bày tỏ sự thấu hiểu, một ngạo mạn như ta kh thể nào khái niệm bình đẳng mọi , càng đừng hòng ta sẽ tôn trọng quyền riêng tư của cô.
Cô hơi lo lắng: " th luận văn của em thế nào?"
"Đây là luận văn ?" ta gập máy tính lại, tiện tay đặt sang một bên, khẽ cười khẩy: " cứ tưởng là cô vô tình ngủ gật, mặt đè lên bàn phím mà gõ ra m ký tự lung tung chứ."
"..."
Khương Nguyệt Trì liếc đồng hồ, đã mười giờ .
Cô nhắc nhở : "Thời gian kh còn sớm nữa."
ngước mắt lên: " thể hiểu câu này là cô đang ra tối hậu thư đuổi khách kh?"
"Kh ." Cô giải thích: "Em chỉ sợ về quá muộn thôi."
Chưa có bình luận nào cho chương này.