Đều Là Do Gia Tộc Thiền Viện Hại Bạn
Chương 217:
Nhưng tình yêu chân thành thường bởi vì tiếc nuối, nên mới càng khắc cốt ghi tâm, khó quên.
Ngộ kh kìm được mà đau khổ hỏi tất cả mọi : "Tại những yêu nhau lại kh thể ở bên nhau? Tại tình yêu chân thành luôn đối mặt với sự tàn nhẫn của thực tại?"
Ngộ nói rằng đã trải qua vô số trường hợp trớ trêu, nơi hai vốn thể ở bên nhau nhưng lại vì lý do nào đó mà kh thànhám chỉ cô và bỗng dưng trở thành đối thủ, trở thành thống trị và kẻ thách thức, bỗng dưng trở thành Chú thuật Hoàng đế và bé...
Nếu đây là một trò chơi Galgame, trong vô số tuyến truyện phụ phong phú như vậy, liệu thực sự tồn tại Happy Ending dành cho hai kh?
Tại lục tung khắp Chú thuật Cao chuyên vẫn kh tìm th CG đó? Ngộ bày tỏ sự nghi ngờ.
kh thể hiểu nổi! Ngộ nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, tha thiết nói ra câu mà đã nói vô số lần, nhưng chỉ thực sự xuất hiện trong bối cảnh thực tế trong giấc mơ khi cả hai bị ngộ độc thực phẩm: "Á Lệ Sa, chúng ta bỏ trốn !"
Giữa cô và Ngộ, luôn một số việc kh thể thực hiện được vì sự chênh lệch tuổi tác.
Ví dụ như khi cô đủ tuổi thì kh đủ tuổi, và khi đủ tuổi thì cô lại kh đủ tuổithực ra là cả hai đều kh đủ tuổi.
Rõ ràng là Ngộ đã quên mất, đây là Cao chuyên Tokyo chứ kh Ngự Tam Gia, hai là học sinh trung học được giáo dục hiện đại chứ kh là tàn dư phong kiến chưa từng học.
Vì vậy, cô, mới chỉ mười lăm tuổi (sắp mười sáu), dường như lại nhận được sự cảm ứng từ cõi hư vô, ều này khiến cô đột nhiên cảm th kinh hãi.
Cô bị cảm giác này làm cho hoảng sợ đến mức tan biến hết cả cơn buồn ngủ!
Thậm chí cô còn bị dọa đến mức bắt đầu suy nghĩ, còn vận dụng bộ não mà bình thường cô chẳng bao giờ dùng đến
Là một chưa thành niên, làm cô thể ý nghĩ yêu sớm, thậm chí là kết hôn sớm như vậy?
Là một chưa thành niên, làm cô thể kh dồn hết tâm huyết của vào việc học hành và đọc sách?
Là một chưa thành niên, làm cô thể vứt bỏ tương lai tươi sáng của bản thân, từ bỏ ước mơ và khát vọng ban đầu?
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Á Lệ Sa, chẳng lẽ cô quên ? Những lời khuyên răn ân cần của lão sư, những lời dạy dỗ tận tình từ miệng lão sư...
Lão sư từng nói với cô rằng, chưa thành niên kh được học hành là chưa thành niên lạc lối, cuộc đời kh sách vở là một cuộc đời đáng thương!
Vì vậy, mặc dù cô đã được vào học tại trường tư thục cao cấp, nhưng làm cô thể bị những nam nữ sinh viên trẻ đẹp cám dỗ, dễ dàng lạc lối trong cuộc sống xa hoa, tự do phóng túng của trường tư thục cao cấp này?
Rõ ràng, cô đã bị cuộc sống tự do phóng túng của trường tư thục cao cấp này làm cho hư hỏng !
Thật sự là kh nên chút nào!
Các nam sinh và nữ sinh cứ thế ánh mắt cô dành cho Ngộ từ đầy tình ý chuyển dần sang kinh hãi và sợ hãi, cứ như thể Ngộ kh còn là bạn học thân yêu của cô nữa, mà là hiện thân của một con succubus dụ dỗ cô rơi vào vực sâu đồi trụy và phóng túng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/deu-la-do-gia-toc-thien-vien-hai-ban/chuong-217.html.]
Cô bị sự cảm ứng bất ngờ từ cõi hư vô kia dọa sợ, lập tức hất tay Ngộ ra, la lên quay đầu dùng cả tay chân bò lên Kiệt.
Bởi vì cô biết, lực hấp dẫn của Ngộ đối với cô quá lớn, làm cô thể chối từ hay phớt lờ chứ?
Tiếp cận là tiếp cận sự đồi trụy, nhưng xa lánh lại là xa rời hạnh phúc.
Vì vậy, cô chỉ thể bám chặt l khác thể mang lại hạnh phúc cho côlà Kiệt, buộc bản thân chịu đựng đau khổ, tránh xa Ngộ, kẻ giống như ma quỷ quyến rũ.
Còn về việc tại lại chọn Kiệt mà kh Tiêu Tử, đương nhiên là bởi vì Kiệt toát ra khí chất rực rỡ hệt như Lão sư vậy!
Lão sư chính là dẫn đường đời của cô, là ngọn hải đăng tinh thần của cô.
Cô tin rằng Kiệt, khí chất giống lão sư, chắc c thể thay thế vai trò của cô ở Chú thuật Cao chuyên này, cứu rỗi cô, th lọc cô, giúp cô tìm lại được khát vọng và tinh thần cầu tiến đích thực!
Thế là cô ôm l cổ Kiệt, cả treo lơ lửng trên Kiệt như một con gấu Koala ôm cây, đặt lên chiếc cổ dài của Kiệt một sức nặng mà chiếc cổ kh thể gánh chịu!
May mắn là Kiệt bình thường kh quá thích dùng ện thoại, nên một chiếc cổ khỏe mạnh, kh đến mức bị sức nặng của cô đè gãy ngay lập tức.
Đôi chân cô quấn qu eo lại chia sẻ một phần trọng lượng, đồng thời tạo ều kiện cho Kiệt thể hành động.
Dù Kiệt kh hiểu cô đang làm gì, nhưng là tốt, nên bao dung để cô bám l , vùi đầu vào n.g.ự.c , cứ như muốn cuộn tròn thành một quả bóng.
Cô nghiễm nhiên trở thành vật trang trí ngoại cỡ trên Kiệt, vì kh thể gỡ ra được, nên Kiệt đành mang cô về ký túc xá.
Kiệt nhẹ nhàng xoa đỉnh đầu cô, hỏi cô làm vậy.
Nhưng vẻ mặt dịu dàng của Kiệt, lại cứng đờ ngay giây sau đó.
Bởi vì cô ngẩng mặt lên, ánh mắt trống rỗng, nước mắt lưng tròng gọi : "Lão sưHạ Du lão sư"
PTSD của Kiệt lập tức tái phát!
Kiệt dịu dàng lập tức trở nên kém dịu dàng hơn, bịt miệng cô lại, thậm chí kh thể th cảm với chính vì vừa nãy đã khuyến khích cô mở lời!
Kiệt nói: "Được , kh được gọi nữa."
Cô lập tức phát ra tiếng "ù ù ù ù" như tiếng xe máy trong vòng tay Kiệt!
Kiệt vốn định nói với cô: "Khóc cũng vô ích."
Nhưng nước mắt cô, đang bị bịt miệng, cứ rơi tí tách, làm ướt đồng phục của Kiệt như một vòi nước kh thể khóa lại, đó mới thực sự là sức nặng kh thể chịu đựng nổi của Kiệt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.