Đều Là Do Gia Tộc Thiền Viện Hại Bạn
Chương 315:
“Thì ra là vậy! đã thắc mắc cô ta lại bắt đầu từ cấp thấp, hóa ra là cô ta vừa muốn quyền lực lại vừa muốn d tiếng! Nếu lúc trước trực tiếp tiếp nhận vị trí Hội trưởng, đó sẽ là chiếm đoạt d bất chính ngôn kh thuận, nhưng bây giờ cô ta đã vào Tổng Giám Hội, đó chính là thừa kế d chính ngôn thuận!”
“Kh,” Tổng Giám Hội trưởng mặt mày xám xịt, nhưng giọng nói lại chói tai như lưỡi d.a.o cắt vào tai mọi , “Cô ta kh chỉ muốn vị trí Hội trưởng Tổng Giám Hội, cô ta còn muốn toàn bộ Tổng Giám Hội!”
“Thiền Viện Á Lệ Sa, cô ta muốn thay m.á.u toàn bộ Tổng Giám Hội, thay hết bằng của cô ta! Cô ta muốn thống trị toàn bộ giới Chú thuật, làm Chú thuật Đế Vương!”
Trong khoảnh khắc, toàn bộ Tổng Giám Hội bị bao trùm bởi một lớp tĩnh lặng c.h.ế.t chóc.
Mọi sắc mặt trắng bệch, kh nhịn được lẩm bẩm: “Kh thể nào… nghĩ cách đối phó với cô ta ?”
Câu hỏi vừa thốt ra đã khiến những bên cạnh đưa mắt qu, họ hung hăng trách mắng vừa lên tiếng: “ ngươi dám nói lời đó? Vạn nhất bị Thiền Viện Á Lệ Sa nghe th, ngươi, gia tộc của ngươi còn đường sống ?”
lên tiếng vội vàng bịt miệng lại, kh dám phát ra nửa lời nào nữa.
Tạm biệt các đồng nghiệp lớn tuổi, bệnh tật triền miên, trong lòng bạn tràn đầy nhiệt huyết muốn đấu tr cho lợi ích chính đáng của họ, bước chân nhẹ nhàng rời của các đồng nghiệp, lòng bạn tràn ngập cảm giác thành tựu.
Bạn kh th mọi kh chỉ bước chân nhẹ nhàng, mà còn ai n đều vui mừng đến mức kh nói nên lời ?
Đây đều là c lao của bạn đ Á Lệ Sa!
Mặc dù mọi thậm chí còn quên nói lời cảm ơn đến đã xả thân vì nghĩa như bạn, nhưng bạn làm việc tốt đâu để nhận lời cảm ơn của mọi , đâu cần bận tâm đến chuyện này?
Hơn nữa, mọi đều đã mắc chứng mất trí nhớ tuổi già, đến cả bạn và Tổng Giám Hội trưởng họ cũng kh phân biệt được, dù đã được bạn sửa chữa nhưng vẫn gọi sai , làm bạn thể trách họ kh bày tỏ lòng biết ơn với bạn chứ?
Các đồng nghiệp đều đã như vậy, bạn hãy khoan dung cho họ .
Hơn nữa, tuy lúc đó mọi quên cảm ơn bạn, nhưng sau này khi gặp lại trong Tổng Giám Hội, kh một ai quên những gì bạn đã làm cho họ.
Bạn đặt mọi trong tim, mọi cũng khắc ghi bạn trong lòng.
Khoảng cách giữa với , cứ thế mà được kéo gần lại thôi!
Đọc nhiều sách vở, bạn kh chỉ một nhóm bạn tốt, một gia đình hạnh phúc mỹ mãn, mà còn một c việc đúng chuyên ngành, thậm chí sau khi bước vào c sở, bạn còn nhận được sự tôn kính và yêu mến từ các đồng nghiệp.
Sau khi chào hỏi đồng nghiệp theo thói quen, nhận được phản hồi run sợ từ họ, bạn lại kh nhịn được cảm thán với Kiệt-chan rằng các đồng nghiệp quá đỗi tôn kính đối với học thức.
Rõ ràng là bất kỳ đồng nghiệp nào cũng lớn tuổi hơn cả tổng tuổi của bạn và Kiệt-chan cộng lại, nhưng mỗi lần chào hỏi bạn, họ đều cúi đầu thấp hơn bạn, khi ăn tiệc, họ luôn đợi bạn động đũa trước, và họ luôn đứng thẳng nếu bạn chưa ngồi xuống…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/deu-la-do-gia-toc-thien-vien-hai-ban/chuong-315.html.]
“Đây chính là sức mạnh của học thức!” Bạn cảm thán.
Thảo nào thầy giáo luôn nói, tri thức thay đổi vận mệnh. Kh bạn đã dựa vào tri thức để thay đổi vận mệnh của một tân binh mới vào nghề, và nhận được sự tôn trọng của toàn bộ đồng nghiệp trong Tổng Giám Hội ?
Kiệt-chan, cùng học vị, cùng trường tốt nghiệp, cùng chuyên ngành với bạn, nhưng lại kh nhận được sự “tôn kính” tương tự từ các đồng nghiệp lớn tuổi trong Tổng Giám Hội, chỉ cười mà kh nói.
Giống như những họ hàng trong Thiền Viện gia của bạn sẽ kh bao giờ chạy đến trước mặt bạn và nói rằng họ sợ bạn đột nhiên san bằng Thiền Viện gia một cách trơn tru, biến tất cả thân trong gia tộc thành những món đồ chơi bị bạn thao túng chi tiết xin tham khảo Túc Na-chan.
Vì vậy, các đồng nghiệp trong Tổng Giám Hội cũng sẽ kh bao giờ chạy đến trước mặt bạn và trực tiếp nói rằng toàn bộ Tổng Giám Hội sợ hãi bạn sẽ lại đánh đập tất cả mọi như những năm trước, vì thế mà các đồng nghiệp đều cung kính với bạn, lo sợ bạn đột nhiên bị kích động nữa.
Thiền Viện gia kh nói, Tổng Giám Hội kh nói, Kiệt-chan lại càng kh nói.
Thiền Viện gia tôn trọng bạn vì họ cần dựa vào bạn, Tổng Giám Hội tôn trọng bạn vì họ đều sợ hãi bạn, còn Kiệt-chan tôn trọng bạn, hoàn toàn là vì yêu bạn!
Sau khi cảm thán về sự lịch sự của các đồng nghiệp, khả năng yêu thương khác mà bạn kh bẩm sinh , mà là được thầy giáo dạy dỗ nên đã nh chóng phát huy tác dụng.
“Kiệt-chan, cũng tôn trọng đó.”
Bạn nói với , ngay từ lần đầu tiên th làm bài tập, bạn đã đặc biệt, đặc biệt tôn trọng .
Dù thì ai cũng biết, trong mắt bạn, Kiệt-chan, thể hiện được học thức của , quả thực là đàn thể trở thành phụ nữ như thầy giáo của bạn!
Bạn chân thành kể lể sự tôn trọng của đối với Kiệt-chan, sự sùng bái dành cho bộ óc đầy học thức của , và sự yêu thích dành cho khí chất tri thức mà tỏa ra.
Kiệt-chan lặng lẽ bạn, lắng nghe sự thao thao bất tuyệt của bạn.
Cho đến khi bạn dừng lại, mới mở lời: “Còn gì nữa kh?”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Còn nữa ?”
Kiệt-chan hỏi bạn, ngoài học thức, khí chất tri thức của ra, bạn còn ều gì khác muốn nói với kh?
Bạn lập tức nhíu mày suy tư.
Kiệt-chan quả nhiên là Kiệt-chan, uyên bác đến mức chỉ vài từ ngắn ngủi cũng thể khiến bạn buộc bước vào trạng thái suy nghĩ sâu sắc.
Điều này quả thực còn khó khăn hơn cả việc làm bài tập khi còn học, hay xử lý c việc khi đã làm.
Kiệt-chan cứ thế bạn suy nghĩ, hệt như một giám thị im lặng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.