Đều Xuyên Qua Rồi, Ai Còn Làm Pháo Hôi Nữa.
Chương 223: Trở Về Nhà
Căn hộ 1901.
Tổ ấm của cô.
Cái tổ chim sẻ vỏn vẹn bốn mươi mét vu.
Kh biết bây giờ nó còn thuộc về cô hay kh.
Trên cửa vẫn là ổ khóa mật mã vân tay quen thuộc.
Ôn Linh thử quét vân tay, màn hình báo lỗi vân tay kh khớp, mở khóa thất bại. Cô lại nhập mật mã.
Một tiếng "Tít" vang lên, màn hình hiện dòng chữ "Mở khóa thành c".
Tim Ôn Linh đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Cô run rẩy đưa tay, nhẹ nhàng đẩy cửa.
Mọi thứ trong nhà vẫn y nguyên như trước, kh hề thay đổi so với lúc cô còn sống ở đây.
Sàn nhà và bàn trà sạch bóng, chiếc áo len mỏng cô hay khoác lúc bật ều hòa vẫn vắt hờ trên tay vịn sofa.
Bộ ấm chén cô yêu thích vẫn nằm yên vị trên bàn trà, bên cạnh là chiếc cốc uống cà phê hình tai mèo ngộ nghĩnh.
Chiếc tủ lạnh trong góc bếp vẫn phát ra những tiếng rè rè khe khẽ.
Cứ như thể cô chưa từng rời .
Tầng hai là phòng ngủ và phòng làm việc của cô.
Chiếc ện thoại vẫn nằm yên trên gối, màn hình hiển thị ba cuộc gọi nhỡ và một th báo email.
Kèm theo đó là vài tin n trừ tiền tự động từ ngân hàng cho các khoản vay và hóa đơn sinh hoạt.
Còn WeChat thì đỏ rực th báo.
Con ở thời đại này dường như chuộng việc n tin hơn là gọi ện.
Nhóm gia đình là ít tin n nhất, lèo tèo vài dòng.
Cũng chỉ là m tin n th báo ở quê ai sắp l vợ gả chồng, ai sắp sinh em bé, nhắc nhéo cô gửi hồng bao mừng cưới mừng đầy tháng.
Nhóm c việc và nhóm bạn học cũ thì tin n nhảy 999+.
Cũng vài đồng nghiệp, bạn bè n tin hỏi han lý do cô xin nghỉ việc.
Cô kh phản hồi, nên cũng chẳng cuộc trò chuyện nào tiếp diễn.
thể th, r giới giữa các cá nhân trong thời đại này rõ ràng.
Cho dù bây giờ cô thay hình đổi dạng trở về, láng giềng chạm mặt cũng chẳng ai buồn thắc mắc "Ủa, nhà này đổi chủ à?" hay những câu đại loại thế.
Mỗi một cuộc sống riêng, gặp nhau ngoài hành lang cũng chỉ gật đầu cười xã giao.
Đặc biệt là với những sớm về khuya như cô, ở đây m năm trời mà hàng xóm bên cạnh tên gì, mặt mũi ra cô cũng chẳng biết.
Như thế lại càng hay.
Ôn Linh bật máy tính, email và các cuộc gọi nhỡ đều đến từ phòng nhân sự của c ty, nội dung là nhắc nhở cô đã vắng mặt kh phép quá ba ngày, c ty sẽ tiến hành sa thải theo quy định.
Cái c việc quèn này, nghỉ cũng được, đằng nào giờ cô cũng chẳng thể làm được nữa.
Gửi xong đơn xin từ chức, Ôn Linh liếc đồng hồ đếm ngược, chỉ còn ba mươi phút.
Nghỉ việc thì rảnh rỗi thật đ.
Nhưng mất việc đồng nghĩa với việc đứt nhập, tiền vay mua nhà, tiền ện nước, phí quản lý, cước internet... tất cả đều cần đến tiền.
Chỉ cần chậm trễ, căn nhà mà cô vất vả chắt bóp mới mua được sẽ bị ngân hàng siết nợ đem ra đấu giá.
Lỡ như một ngày nào đó cô cơ hội trở lại thì ?
Mất việc, mất cả nhà, cô biết chui rúc vào đâu?
Cảm giác áp lực cơm áo gạo tiền lập tức ập đến bủa vây l cô.
Cô l từ trong kh gian ra một chiếc đồng hồ nhập khẩu, chụp vài tấm hình. Mở máy tính, lướt tìm những trang web đấu giá trực tuyến uy tín.
Đăng ký tài khoản xong, cô đăng hình ảnh chiếc đồng hồ lên, kèm theo địa chỉ email để liên lạc.
Đồng hồ đếm ngược phát ra hai tiếng "Bíp bíp", một giọng nữ đều đều vang lên: "Cánh cửa thời kh đã tự động khóa, đếm ngược mười phút."
lẽ sau khi khóa, cô đợi sang ngày hôm sau mới thể trở về.
Cô cuống cuồng thu dọn đồ đạc, vừa định bước thì sực nhớ ra hai lần trước mở cửa, tọa độ xuất hiện lại hoàn toàn khác nhau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/deu-xuyen-qua-roi-ai-con-lam-phao-hoi-nua/chuong-223-tro-ve-nha.html.]
Lỡ như lần tới kh là chỗ này thì ?
Cô sờ túi quần, chẳng vật gì bên , đành cởi chiếc áo khoác ngoài, gấp gọn gàng đặt lên đầu giường.
Ngay khoảnh khắc tra chìa khóa vào ổ, Ôn Linh nghe th một âm th nhỏ vang lên: "Ting, đã hoàn tất đ.á.n.h dấu tọa độ, tọa độ đã được khóa."
Quay trở lại Xướng Hòa Đường, cảnh vật trước mắt tối sầm lại, cô th đã nằm yên vị trên chiếc giường quen thuộc.
Tất cả những gì vừa trải qua như một giấc mơ huyền ảo.
Trong bóng tối, cô siết chặt bàn tay, chiếc kẹp tóc đính đá lấp lánh lạnh toát, cứng ngắc cọ xát vào lòng bàn tay, nhắc nhở cô rằng mọi chuyện hoàn toàn là sự thật.
Ôn Linh cất chiếc kẹp tóc vào kh gian, vòng tay ôm l con trai đang say giấc nồng, hôn chụt một cái lên đôi má thơm mùi sữa của con.
Tráng Tráng chóp chép miệng, trở một cái, cái thân hình mũm mĩm lăn tọt vào vòng tay ấm áp của mẹ.
Sáng hôm sau, Ôn Linh tỉnh giấc trong tiếng kèn báo thức rộn rã của do trại.
Ngủ một giấc sâu kh mộng mị, tinh thần cô sảng khoái lạ thường.
Cô vươn vai vươn một cái thật sảng khoái, chỉ cần một ý niệm, chiếc kẹp tóc pha lê đã hiện ra ngay trên tay cô.
Hóa ra mọi chuyện đêm qua kh là mơ, cô đã thực sự trở về nhà!
"Ưm, mẹ ơi..."
con trai mở hờ đôi mắt ngái ngủ, co hai chân nhỏ xíu lại: "Con muốn tè."
Ôn Linh nh tay tròng chiếc áo ngủ chui đầu vào cho con, vỗ nhẹ vào m.ô.n.g bé: "Tự giải quyết con."
Tráng Tráng lùi tuột khỏi giường, lê đôi dép lê lẹp xẹp, lạch bạch chạy ra cửa, kiễng chân kéo chốt cửa, hớt hải chạy ra phòng vệ sinh ở góc sân.
Đánh răng rửa mặt xong xuôi, Ôn Linh bước ra khỏi nhà.
Cô ngước bầu trời x thẳm, trong veo chưa bị vẩn đục bởi khói bụi c nghiệp, hít căng lồng n.g.ự.c bầu kh khí trong lành, mát rượi.
Cách đó kh xa, hai quen tình cờ gặp nhau, tiếng chào hỏi rôm rả vang vọng cả một góc phố.
Tráng Tráng và Văn Chí đã ăn mặc chỉnh tề, lao ra khỏi nhà như hai quả đạn pháo, đứa trước đứa sau băng qua con đường trước cổng, chạy ùa ra sân vận động đối diện.
Ông nội Diệp đang tập thể d.ụ.c buổi sáng ở đằng kia.
Kh smartphone, kh xe cộ tấp nập, chẳng cần lo ngay ngáy chuyện con cái cắm mặt vào game, cũng chẳng sợ chúng chạy nhảy ngoài đường nguy hiểm...
Ôn Linh mỉm cười âu yếm Tráng Tráng tung đôi chân ngắn củn, lẽo đẽo chạy theo sau trai, dù mệt đến mức hai má đỏ ửng vẫn kh chịu dừng bước.
Vu Xuân Hoa bước đến bên Ôn Linh từ lúc nào kh hay, hai cùng hướng ánh mắt về phía sân vận động, bà lão bùi ngùi chia sẻ: "Hồi trước ở ru rú trong khu tập thể thì chẳng th gì, giờ lũ trẻ được tự do chạy nhảy, vui đùa thoải mái thế này, mẹ mới thấm thía cái ngày giải phóng, được hít thở bầu kh khí tự do, hạnh phúc nhường nào!"
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Ôn Linh quàng tay qua vai Vu Xuân Hoa, cọ cọ má vào má bà đầy thân thiết: "Vâng, mọi thứ sẽ ngày càng tốt đẹp hơn thôi mẹ ạ."
Những ngày tiếp theo, Ôn Linh trở thành "hướng dẫn viên du lịch" đưa Vu Xuân Hoa rong ruổi khắp mọi ngóc ngách của Bắc Kinh.
Họ dạo qu các d lam tg cảnh, nếm thử đủ loại đặc sản đường phố, mỏi chân thì lại leo lên xe buýt tiếp.
Vu Xuân Hoa như một đứa trẻ được thỏa sức vui chơi, lúc nào cũng rạng rỡ, phấn khích, chẳng biết mệt là gì.
Chỉ tội cho Ôn Linh, bở hơi tai chạy theo bà cụ.
Thấm thoắt nửa tháng đã trôi qua.
Ôn Linh cuối cùng cũng nhận được email phản hồi từ sàn đấu giá.
Vì chiếc đồng hồ là hàng hiệu đắt tiền, nhân viên của sàn đấu giá đã đích thân đến tận nơi để thẩm định và nhận hàng.
Hai ngày trước khi tựu trường, chiếc đồng hồ đó đã được chốt giá 15 triệu tệ.
Sau khi trừ hoa hồng môi giới, số tiền thực nhận là hơn 13 triệu tệ.
Cô ôm n.g.ự.c trái đang đập thình thịch, dán mắt vào màn hình ện thoại đếm từng con số 0, đếm đếm lại m lần mới dám tin vào mắt .
Trời đất ơi, nhớ lại cái hồi túng thiếu, cô c.ắ.n răng bán tống bán tháo chiếc đồng hồ để l năm chục bạc mở khóa Xướng Hòa Đường, giờ nghĩ lại mà xót xa đứt ruột.
Cái gì gọi là "lỡ mất tiền tỷ"?
Chính là nó đây này!
Thôi, nhắc lại chỉ thêm sầu, nước mắt cứ thế mà tuôn rơi.
Ngẫm lại kiếp trước của nguyên chủ, đống đồ này đều là của gã cha cặn bã kia.
Chẳng trách lão ta lại giàu nứt đố đổ vách đến thế.
Nghĩ đến m bao tải "đồ cổ" chất đống trong kh gian, Ôn Linh cảm th nhẹ bẫng m phần, lâng lâng sung sướng.
Cô đích thị là một đại gia, một nữ đại gia chính hiệu!
Chưa có bình luận nào cho chương này.