Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đi Đòi Nợ Tra Nam, Vô Tình Trở Thành Quận Thủ Phu Nhân

Chương 15:

Chương trước Chương sau

Tâm can ta phẳng lặng chẳng mảy may gợn chút sóng gió trước những lời hù dọa nhảm nhí, chỉ bồn chồn lo lắng ra sắc trời mù mịt bên ngoài. Trận mưa lớn tầm tã này... e rằng đêm nay sẽ kh tạnh nổi .

Bạch Cảnh Niên xuống nước mềm mỏng van nài:

"Nàng... nàng ngoan ngoãn quay về bên ta , được kh? Sau này... ta thề độc nhất định sẽ đối xử tốt với nàng gấp trăm ngàn lần! Những chuyện thị phi rắc rối khác ta sẽ tự thân đứng ra giải quyết ổn thỏa. Nàng suy cho cùng hiện tại mang phận nha hoàn thấp kém, Tạ Huyên tên hung thần đó chắc c sẽ kh bao giờ chịu nhả thả nàng dễ dàng đâu!"

Ta lầm bầm nghĩ thầm trong bụng: "Thôi dẹp , kh đứng chờ mỏi chân ở đây nữa!" Ta vội vã chụp l chiếc ô gi dầu mà Tiểu Lan chu đáo chuẩn bị sẵn cho ta, dứt khoát lao thẳng ra ngoài hòa vào màn mưa gió não nề.

"TÔ TIỂU CẨM! NÀNG QUAY LẠI ĐÂY CHO TA!!!"

Tiếng gào thét tuyệt vọng tức tưởi vọng ra từ trong phòng nh chóng bị tiếng mưa rào đập lộp bộp liên hồi trên mặt ô lấn át, che khuất hoàn toàn.

Khoảng cách từ Bạch gia rảo bước đến Tạ phủ nói gần kh gần, nhưng nói xa cũng chẳng xa lắm. Khung cảnh đêm mưa não nề này tựa hồ như tái hiện lại cái đêm bỏ trốn ngót nghét hơn một tháng trước của ta. Chỉ cần gắng sức chạy thục mạng qua đoạn đường ba dặm là sẽ tới đích. Khi đó ta mạo hiểm bỏ trốn trong sự tuyệt vọng, tiền đồ phía trước mịt mờ tăm tối, bản thân ta cũng kh tài nào mường tượng ra sẽ đối mặt với những cạm bẫy hung hiểm gì khi đặt chân đến Tạ phủ lạ lẫm.

Nhưng giờ phút này đây thì khác hoàn toàn! Trong hầu bao của ta đang rủng rỉnh nhét đầy bạc trắng, và quan trọng hơn cả, trong tâm trí ta lúc này chỉ mải miết nhớ nhung đến một bóng hình duy nhất: Tạ Huyên!

Dẫu bão táp mưa sa cuồng nộ dữ dội đến nhường nào chăng nữa, ta cũng nhất quyết quay trở về bên ngài cho bằng được. Ta pha trà dở tệ vị đắng chát ra , ngài cũng sẽ mỉm cười xoa đầu khen ngon; ban đêm ngài chưa bao giờ nhẫn tâm lắc chu sai vặt hành hạ ta bưng nước rót trà, lại càng kh bao giờ bắt ép ta nửa đêm nửa hôm lóp ngóp bò ra sân vườn rình rập bắt dế! Nhờ ân ển của ngài , đêm nào ta cũng chìm vào giấc ngủ ngon lành kh mộng mị. Ngài còn hào phóng mua cho ta biết bao nhiêu món ăn ngon vật lạ trên đời: nào là kẹo hồ lô bọc đường ngọt lịm, nào là bánh xốp mỡ thơm lừng, nào là bánh hoa đào tinh xảo, bánh vân phiến ngọt bùi...

Bất luận ta mang thân phận thấp hèn gì trong lòng ngài chăng nữa, thì ngay tại giây phút sinh t.ử này, thứ duy nhất ta khát khao mãnh liệt chính là được quay trở về bên cạnh ngài !

Gần đến Bạch gia một mái đình nhỏ nghỉ chân vắng vẻ dùng để trú mưa. Tại đó, rõ ràng đang im lìm đậu một chiếc xe ngựa kéo mộc mạc, trên chiếc đèn lồng treo lơ lửng trước càng xe viết rành rọt một chữ "TẠ" to tướng!

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Trong lồng n.g.ự.c ta lập tức cuộn trào dâng lên một dòng suối ấm áp nghẹn ngào. Ngài ... vậy mà lại phái hẳn xe ngựa đón rước nha hoàn là ta ?!

Ta mừng rỡ vén bức rèm sũng nước bước tọt vào bên trong khoang xe. Thế nhưng... kh ngờ cảnh tượng đập vào mắt lại là hình ảnh Tạ Huyên đang chễm chệ ngồi nghiêm nghị bên trong!

"Đại nhân?! ngài lại cất c đích thân đến đây ạ?"

Tạ Huyên chỉ nhàn nhạt liếc ngang ta một cái sắc lẹm, đôi môi mím chặt kh hé nửa lời. Qu thân ngài tỏa ra một lớp hàn khí lạnh lẽo đáng sợ, cái độ rét buốt thấu xương khi còn lạnh hơn cả lớp sương mưa rơi rả rích bên ngoài gấp m phần.

Từ lúc quen biết ngài tới nay, ta chưa từng chứng kiến bộ dạng Tạ Huyên nổi giận đáng sợ đến nhường này. Trong lòng thấp thỏm nơm nớp lo sợ, tự vấn: "Liệu do ta lêu lổng chôn chân ở Bạch gia quá lâu, làm lỡ dở bê trễ việc hầu hạ ngài nghỉ ngơi nên ngài mới phật ý thịnh nộ chăng?"

Lão quản gia ngồi lom khom ngoài càng xe cầm roi ngựa bèn nói vọng vào giải vây:

"Đại nhân vì lo lắng sợ cô nương bộ bị ướt sũng nhiễm lạnh, nên đã hối hả đến đây phục kích từ sớm ! Bọn ta chôn chân chờ cô nương ở đây ròng rã hơn một c giờ đồng hồ đ!"

Tạ Huyên lạnh lùng cắt ngang, quát tháo:

"Ngươi câm cái miệng lại cho ta!"

Lão quản gia già vẫn ngoan cố càm ràm liến thoắng tiếp:

"Tô cô nương vì quá đỗi lo lắng cho thương thế của Bạch c tử, mà thi triển khinh c chạy trốn nh thật đ! Lão phu đây còn chưa kịp tg dây cương ghìm ngựa, cô đã phi cước chạy biến mất tăm mất tích kh để lại dấu vết ! Cô nương lo sốt vó cho Bạch c tử, nhưng cô nương đâu biết... c t.ử nhà chúng ta cũng lo lắng bồn chồn cho cô nương, đến nỗi bữa tối ăm ắp sơn hào hải vị dọn ra mà ngài một miếng cũng kh buồn động đũa nuốt trôi!"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...