Đi Đòi Nợ Tra Nam, Vô Tình Trở Thành Quận Thủ Phu Nhân
Chương 19:
"Bạch c t.ử à, hai năm trước... chính miệng ngươi đã từng phán xét một câu x rờn rằng: Ta và Tiểu Cẩm thoạt tr xứng lứa vừa đôi. Ngươi còn tốt bụng tận tình hạ lệnh đuổi cổ ta ra khỏi Bạch gia. Nói thật, tuy cái trí nhớ của ngươi phần tồi tàn tàn tạ, nhưng bù lại... con mắt tiên tri đoán tương lai của ngươi quả thực tầm xa tr rộng! Ta và Tiểu Cẩm của nhà ta... quả thực là thiên duyên tiền định, trời sinh một cặp vô cùng môn đăng hộ đối, vô cùng xứng đôi!"
Tạ Huyên thong dong tiến lên vỗ vỗ vai vài cái mang tính sát thương chí mạng:
"Bổn quan thật lòng ghi tạc đa tạ ân huệ to lớn của ngươi!"
Bạch Cảnh Niên như bị ểm huyệt đứng sững sờ hóa tượng đá tại chỗ. Sau một phen đau não hao tâm tổn trí ráng sức hồi tưởng lại ký ức, trong đầu óc tăm tối của rốt cuộc cũng chắp vá hiện lên dáng vẻ t.h.ả.m hại tiều tụy của tên mã nô Tạ Huyên ngày trước.
"Thương hại à? Hay là nàng gả quách cho luôn ! Ta th hai các nàng xứng đôi vừa lứa lắm đ!" Kỳ thực, bản ngã của vốn dĩ ít khi bu lời cay độc xỉa xói độc ác đến như thế, lại càng chẳng bao giờ rảnh rỗi cố ý bắt bẻ làm khó dễ hạ nhân trong nhà. Chẳng qua là... cái ngày định mệnh hôm , vô tình chứng kiến cảnh Tiểu Cẩm ân cần bày tỏ sự quan tâm chăm sóc đặc biệt đối với một gã nam nhân khác, liền nổi cơn ghen mù quáng kh khống chế nổi cảm xúc tồi tệ của chính . càng ngắm lại càng chướng mắt, kh thuận mắt nổi cái gã mã nô dẫu rách nát bần hàn nhưng tướng mạo lại sáng sủa khôi ngô tột độ kia, lại còn to gan dám dùng ánh mắt sáng rỡ như trộm thèm khát Tiểu Cẩm "của ".
Khi , quá ngây thơ ngốc nghếch nên hoàn toàn kh hiểu nổi... những luồng tình ý chua chát khó hiểu cuộn trào trong tim kia thực chất chính là kết tinh của sự ghen tu ên loạn và lòng chiếm hữu độc tài bành trướng. Cho nên, mới n nổi nổi cơn lôi đình mượn cớ viện cớ đuổi thẳng cổ tên mã nô kia cho khuất mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/di-doi-no-tra-nam-vo-tinh-tro-th-quan-thu-phu-nhan/chuong-19.html.]
Trong ống tay áo rộng lùng thùng của hiện tại đang cất giấu cẩn thận một xấp ngân phiếu khổng lồ dày cộp. khờ khạo lặn lội mang theo gia tài đến là định bụng mượn thế lực kim tiền đè bẹp Tạ phủ để vung tiền chuộc . vẫn tự tin mù quáng ảo tưởng rằng: Dù Tạ phủ ghét bỏ làm khó dễ, cố tình ép giá hét mức giá trên trời chăng nữa... thì chỉ cần hùng hổ đập bàn ném đủ tiền ra, sớm hay muộn gì cũng sẽ uy h.i.ế.p đòi được con gái đem về.
Tiểu Cẩm khi xưa ngoan ngoãn túc trực cận kề ở bên chăm sóc, coi như lẽ đương nhiên nên chai sạn chẳng mảy may cảm giác nhung nhớ trân trọng gì. Nhưng một khi thiếu vắng hơi ấm hình bóng con gái bên cạnh, cuộc sống của tẻ nhạt vô vị hệt như một món ăn nhạt nhẽo thiếu muối, ngày tháng trôi qua lạnh lẽo cô quạnh đến rợn . tự nhủ, chỉ cần bản thân chịu khó hạ vung tiền như nước thị uy, hẳn là sẽ cảm động vớt vát lại được tấm chân tình sắt đá của mỹ nhân chứ?
Nhưng trớ trêu thay... hiện thực tàn khốc tát cho một vố đau ếng: Đã chẳng còn một ai trên đời này thèm khát cái đống tiền dơ bẩn của nữa .
Tô Tiểu Cẩm đang rạng ngời đứng trước mắt , ung dung khoác lên những bộ y phục rực rỡ tươi đẹp rạng ngời, vui vẻ cười tít mắt ngọt ngào gọi tiếng "phu quân" tình tứ với một nam nhân khác. Trong bụng nàng lúc này lại đang ấp ủ mang nặng đẻ đau giọt m.á.u cốt nhục thiêng liêng của nam nhân . Còn bản thân thì mất trắng, triệt để đ.á.n.h mất tất cả, chẳng còn lại cái gì.
con gái duy nhất dành ba năm trời hao tâm tổn sức thiết lập kỳ khảo sát khắc nghiệt, tự tay nhào nặn dạy dỗ rèn giũa để uốn nắn thành một bức tượng mẫu mực ngoan ngoãn hợp ý nhất... đến phút chót cuối cùng lại đường hoàng sánh đôi vu vu quy xướng phụ tùy với kẻ thù, hoàn toàn chẳng bao giờ thuộc về nữa.
Mãi đến khi đám hạ nhân Tạ phủ vung chổi đích thân x tới hắt hủi đuổi khách, Bạch Cảnh Niên mới thảng thốt sực tỉnh ngộ dứt khỏi giấc mộng Nam Kha cay đắng. lảo đảo lê những bước chân loạng choạng xiêu vẹo, hồn bay phách lạc trống rỗng bước ra khỏi cửa. Vừa nhấc chân bước hụt qua bậu ngưỡng cửa Tạ phủ, xui xẻo kh cẩn thận trượt chân ngã sấp mặt một cú trời giáng đo đất trẹo gân chân. Cộng thêm cái vết thương cũ ở m.ô.n.g ăn hai chục trượng đòn ngày trước mãi vẫn chưa chịu khép miệng lành lặn hẳn. đau đớn gục ngã trên đất, cố gắng vùng vẫy chống tay nhưng rốt cuộc vẫn kh nhấc nổi cơ thể đứng thẳng dậy nổi.
Hết cách, đành run rẩy thò tay vào trong xấp ngân phiếu nhét đầy nhóc trong tay áo, ngậm ngùi rút ra một tờ gi bạc mệnh giá nhỏ nhất vứt toẹt ném vương vãi trên nền đất bố thí cho đám lính gác cổng:
Chưa có bình luận nào cho chương này.