Di Tích Chi Nhãn
Chương 8:
21
Bên ngoài lều, Tiêu Cẩm Thần lần lượt nói chuyện riêng với từng thành viên, tỏ ra như một lãnh đạo đang thăm hỏi cấp dưới.
Chỉ biết, cuối cùng ta cũng quyết định ều tra kỹ lưỡng thân phận của các thành viên, nhổ cái nh đó ra.
Đầu tiên loại trừ và dẫn đường Nhị Hỉ, tiếp theo là ba chuyên gia tâm lý khác. Điều này dễ dàng, mọi đều làm việc trong cùng một lĩnh vực, ít nhiều gì cũng quen mặt nhau. Bỏ kính bảo hộ và mũ ra là thể nhận ra ngay.
Sau khi nói chuyện với chuyên gia thứ ba, Tiêu Cẩm Thần quay , về phía một trong số các thành viên khảo cổ.
Đột nhiên, thành viên khảo cổ cao lớn đó nhảy dựng lên, tung một cú đá ngang vào sườn trái của Tiêu Cẩm Thần.
Sau đó, "thành viên khảo cổ" này vồ l ba lô, lao vào rừng cây trắng xóa.
"Cẩm Thần! kh chứ?"
lập tức lao tới, đỡ l Tiêu Cẩm Thần. ta thở hổn hển vài hơi, mới miễn cưỡng l lại tinh thần, yếu ớt nói: "Đuổi, đuổi theo ! kh của đội khảo cổ chúng ta, là..."
Tiêu Cẩm Thần há miệng, trợn trắng mắt, ngất xỉu tại chỗ.
nghiến răng, nhờ Nhị Hỉ ở lại chăm sóc Tiêu Cẩm Thần, dẫn theo các thành viên khác, lần theo dấu chân trên tuyết đuổi theo.
Tên giả mạo đã chạy xa, chúng chạy đến thở hổn hển vẫn kh th bóng dáng , đành chậm bước, men theo dấu chân từ từ tiếp.
Cứ thế, vài tiếng trôi qua.
mặt trời đã lên cao, kh khỏi do dự. Nếu bây giờ quay trở lại, vẫn còn kịp gặp Tiêu Cẩm Thần và Nhị Hỉ trước khi mặt trời lặn. Nếu tiếp tục về phía trước, đêm nay sẽ cắm trại tại chỗ.
Một nhà tâm lý học lại gần, thở hổn hển nói: "Thầy Điền, hay là, thầy gọi ện cho đội trưởng Tiêu hỏi xem ?"
chưa từng sử dụng ện thoại vệ tinh, được các thành viên khảo cổ khác giúp đỡ, gọi cho Tiêu Cẩm Thần.
nghe máy là Nhị Hỉ. Nhị Hỉ nói, Tiêu Cẩm Thần bị thương khá nặng, đang nghỉ ngơi trong lều. Đội cứu hộ đã lên đường, đợi chúng bắt được tên giả mạo sẽ quay về thành phố, hủy bỏ hoạt động khảo cổ lần này.
Về thân phận của tên giả mạo, Tiêu Cẩm Thần kh nói, Nhị Hỉ cũng kh biết.
Cúp ện thoại, cùng các thành viên khác trong đội thảo luận một hồi, quyết định tạm thời làm theo sự sắp xếp của Tiêu Cẩm Thần.
Theo dấu chân của tên giả mạo, lại thêm hai mươi phút nữa. Các chuyên gia tâm lý thể lực kém hơn cuối cùng cũng kh chịu nổi nữa, mặt mày ủ rũ hỏi thể nghỉ ngơi một chút kh, ít nhất cũng ăn trưa đã.
Thôi được .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/di-tich-chi-nhan/chuong-8.html.]
Các thành viên khảo cổ thành thạo nhóm lửa đun nước, các chuyên gia tâm lý phụ giúp. Mì sợi và rau củ s khô được thả vào nồi, mùi thơm của thức ăn nh chóng lan tỏa.
kh khẩu vị lắm, nhân lúc họ nấu mì, về phía trước vài bước, leo lên một sườn dốc cao để c gác cho họ.
Rừng núi mênh m, tuyết trắng xóa. Nếu mục đích của là du lịch hoặc leo núi, kh biết lúc này sẽ thoải mái đến nhường nào.
Đáng tiếc. thu hồi tầm mắt, xuống tuyết... Khoan đã, dấu chân đâu ?
Trên nền tuyết kh xa, hàng dấu chân do tên giả mạo để lại đột nhiên biến mất.
22
Điều này kh thể nào.
Trước khi lên dốc, rõ ràng th dấu chân kéo dài đến chỗ trũng cách đó vài chục mét, trong chớp mắt lại biến mất được?
Được , coi như nhớ nhầm hoặc nhầm, ở gần ểm cuối của dấu chân, kh cây để leo trèo, cũng kh máy bay trực thăng nào bay đến đón , xin hỏi đã rời bằng cách nào? Bay lên trời? Xuyên kh? Trùng sinh?
lại một lần nữa nhớ đến chiếc vòng ngọc, bản đồ vẽ tay cùng những sự kiện kỳ lạ khác, một suy đoán táo bạo lặng lẽ nảy sinh trong lòng .
Để kiểm chứng suy đoán này, đến ểm cuối của dấu chân, ngồi xổm xuống, nhắm mắt lại, đưa tay chạm vào dấu chân trên tuyết.
nhắm mắt cúi về phía trước, xúc giác từ đầu ngón tay cho biết, đã lần lượt chạm qua bảy dấu chân.
Sau đó đứng dậy, mở mắt xuống mặt đất.
Lòng bàn tay để lại một dấu dài trên nền tuyết bằng phẳng. Mà dấu vết này chỉ lướt qua hai dấu chân.
Nói cách khác, năm dấu chân còn lại, rõ ràng là tồn tại thật, nhưng lại kh th bằng cách nào.
Giây phút suy đoán được chứng thực, chỉ cảm th rợn tóc gáy.
Đôi mắt của đang ngăn cản tìm hiểu sự thật.
Chúng truyền tín hiệu sai lệch đến não bộ, cố gắng khiến nảy sinh suy nghĩ sai lầm.
Điều này nghĩa là, đôi mắt, ... ý thức tự chủ độc lập với cơ thể.
Đôi mắt và cơ thể con là mối quan hệ ký sinh.
Đây lẽ chính là "bí mật liên quan đến toàn nhân loại" mà Cung Hi nhắc đến.
Chưa có bình luận nào cho chương này.