Đi Xem Mắt, Tôi Phát Hiện Có Thai Với Sếp Cũ - Mạnh Thanh Ninh + Phó Nam Tiêu
Chương 202: Tôi biết em sẽ đến
Nhưng làm cách nào để cô thừa nhận đây...
Phó Nam Tiêu lòng rối như tơ vò, ngồi lại ghế làm việc.
đã nghĩ đến nhiều cảnh Mạnh Th Ninh sẽ quay lại, nhưng lại kh ngờ sẽ là thế này...
đàn nhắm mắt lại, sau đó vẫn đứng dậy nhặt chiếc ện thoại trên sàn, bất chấp những mảnh kính vỡ trên đó, tê dại gọi ện cho tổng giám đốc ều hành của tập đoàn Vinh Thịnh.
ta nói ngắn gọn: "Phó Nam Tiêu của tập đoàn Phó thị, một hợp tác muốn thảo luận với các vị."
ở đầu dây bên kia sững sờ, lắp bắp nói: "...Tổng giám đốc
Phó, muốn hợp tác với Vinh Thịnh chúng ?!"
"Đúng vậy." Ánh mắt đàn càng thêm sâu sắc: "Nhưng muốn Mạnh
Th Ninh của c ty các vị đến làm việc với ."
Ngày thứ hai Mạnh Th Ninh làm việc tại nhà, cô nhận được ện thoại của chị Triệu.
Từ ống nghe truyền đến giọng nói phấn khích của chị Triệu: "Th Ninh, tốt quá !
Tổng giám đốc Phó thị hôm qua đích thân gọi ện cho tổng giám đốc chúng ta, đồng ý hợp tác với Vinh Thịnh chúng ta, còn chỉ đích d em đến làm việc!"
"Em mau đến c ty !"
Mạnh Th Ninh đột nhiên ngừng thở.
Cô vừa định từ chối thì bên kia đã cúp máy.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Phòng khách trở lại yên tĩnh.
Mạnh Th Ninh nắm chặt ện thoại, cau mày thật chặt.
Kh cần nghĩ cũng biết đây là Phó Nam Tiêu cố ý sắp xếp, mục đích là để ép cô thừa nhận là Mạnh Th Ninh.
Cô kh muốn , nhưng cũng kh muốn lãng phí cơ hội làm việc khó được này.
Sau vài lần đấu tr, cô vẫn đứng dậy vệ sinh cá nhân.
Vì Phó Nam Tiêu đã quyết tâm dây dưa với cô, cô dù trốn ở nhà cũng vô ích.
Thà cứ xem tình hình trước, cũng dễ đối phó hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///di-xem-mat-toi-phat-hien-co-thai-voi-sep-cu-m-th-ninh-pho-nam-tieu/chuong-202-toi-biet-em-se-den.html.]
Nửa tiếng sau, cô vội vã đến c ty.
Mạnh Th Ninh hít thở sâu vài hơi trước cửa phòng khách, vừa nghĩ đến đàn đó đang ngồi bên trong đợi cô, lòng bàn tay kh khỏi đổ mồ hôi lạnh.
Sau năm sáu phút chuẩn bị, cô mới giơ tay gõ cửa. "Tổng giám đốc Phó."
Mạnh Th Ninh bước vào, th Phó Nam Tiêu đang ngồi ở vị trí chủ tọa.
đàn vắt chéo chân, đang lật xem tài liệu trong tay, nghe th giọng cô liền ngẩng đầu lên.
ta cười lạnh một tiếng: " biết em sẽ đến."
Mạnh Th Ninh tiếp tục giả ngây: "Tổng giám đốc Phó chỉ đích d muốn tiếp nhận dự án này, làm thể từ chối?"
Nhưng Phó Nam Tiêu như kh nghe th những lời đó, đứng dậy.
ta từng bước ép sát Mạnh Th Ninh: "Đến lúc này em còn định lừa ? Mạnh Th Ninh, đã tìm em suốt năm năm ."
Trong năm năm này, dù ở đâu tin tức về cô, dù kh chắc c là thật, ta vẫn sẽ kh ngần ngại chạy đến.
Vé máy bay, vé tàu cao tốc, thậm chí vé tàu hỏa cũng đủ lấp đầy cả một cuốn album.
Nhưng mỗi lần đón chờ ta đều là sự thất vọng.
Thậm chí lần, Lâm Trình mang tin tức nói rằng ở một huyện nhỏ phía Bắc dường như th Mạnh Th Ninh, Phó Nam Tiêu trực tiếp bay từ Paris về, hai ngày hai đêm kh chợp mắt đã vội vã đến đó.
Kết quả đến nơi, chỉ là một cô gái nhỏ vài nét tương đồng về ánh mắt và bóng lưng.
Sau khi trở về, Phó Nam Tiêu đã bị sốt cao.
Cuối cùng ta biết cô gái nhỏ đó gia cảnh nghèo khó, thi đậu đại học nhưng kh tiền học, liền tùy tiện tài trợ toàn bộ học phí và sinh hoạt phí bốn năm cho cô bé.
Và chuyện ta vì một cô thư ký nhỏ mà chạy khắp nơi, ên cuồng như vậy cũng lan truyền khắp Bắc Thành.
Những ều này Phó Nam Tiêu đều thể bỏ qua, nhưng ta kh thể chấp nhận Mạnh
Th Ninh lừa dối ta.
Mạnh Th Ninh cúi mắt, kh biết trong lòng ta đang dậy sóng.
Cô nghiêm nghị nói: "Tổng giám đốc Phó, hôm nay vội vàng trở lại là để nói chuyện làm ăn với . Nếu kh ý định đó thì xin phép trước."
Nói xong, cô định quay rời .
Tuy nhiên, giây tiếp theo, cổ tay cô bị nắm chặt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.