Đi Xem Mắt, Tôi Phát Hiện Có Thai Với Sếp Cũ - Mạnh Thanh Ninh + Phó Nam Tiêu
Chương 848: Cô ấy là vợ tương lai của tôi
Ánh mắt Phó Nam Tiêu trầm xuống, Mục Vân Sâm cũng trở nên phức tạp.
nghe Th Ninh nhắc đến này.
Trong lời nói chỉ biết hai từng hợp tác, hơn nữa ta chính là k lão già đã giúp Mạnh Th Ninh từ trước đến nay.
Nhưng cũng chỉ là bạn bè xã giao thôi, thế mà bây giờ giọng ệu của đàn này lại trịnh trọng đến vậy.
Cứ như Mạnh Th Ninh là quan trọng đối với ta vậy.
Giọng ệu này kh khỏi khiến Phó Nam Tiêu chút khó chịu.
Giọng ệu tự nhiên cũng lạnh vài phần, thậm chí còn mang theo một chút cảnh cáo.
"Chuyện này kh cần Mục đại thiếu gia bận tâm. Th Ninh tương lai sẽ là vợ của , tự nhiên sẽ dùng tất cả của để bảo vệ cô ."
"Còn Mục đại thiếu gia, chuyện gì nên quản, chuyện gì kh nên quản, nghĩ nên rõ hơn ."
Sự thù địch của Phó Nam Tiêu khiến Mục Vân Sâm sững sờ.
Vừa định phản bác, Mạnh Th Ninh đã quay lại.
Hai đàn lại ăn ý, cả hai đều kh nói gì nữa, chỉ là ánh mắt nhau đều pha lẫn một vẻ phức tạp.
"Hai vừa nói chuyện gì vậy?"
Mạnh Th Ninh nghi hoặc. Phó Nam Tiêu đã tiến lên nhẹ nhàng ôm l vai cô.
Như thể đang tuyên bố chủ quyền, dịu dàng nói: "Kh gì, chỉ là đang nói với Mục đại thiếu gia, đợi một thời gian nữa về nước tham gia đám cưới của chúng ."
Má Mạnh Th Ninh lập tức ửng hồng, cô liếc một cái đầy hờn dỗi.
" đang nói linh tinh gì vậy? Ai đồng ý gả cho ?"
Nhưng khóe môi lại khẽ cong lên một nụ cười nhạt gần như kh thể nhận ra.
Ra khỏi bệnh viện, Mục Vân Sâm còn đặc biệt đưa họ đến sân bay.
"Sau khi về, nếu chuyện gì nhớ nói với , thể giúp được nhất định sẽ giúp."
Mục Vân Sâm dịu dàng dặn dò Mạnh Th Ninh.
Phó Nam Tiêu đứng một bên lắng nghe, càng ngày càng cảm th Mục Vân
Sâm này kh vừa mắt.
Đúng lúc này, thân hình Phó Nam Tiêu đột nhiên loạng choạng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Mạnh Th Ninh nói: " vậy?"
Phó Nam Tiêu ôm đầu, giọng nói chút đau đớn.
"Kh , chỉ là đột nhiên hơi đau đầu, thể là hôm nay bộ nhiều quá."
Mạnh Th Ninh lập tức căng thẳng, cũng kh nói nhiều với Mục Vân Sâm nữa.
"Em cùng Nam Tiêu lên máy bay trước, Mục, chúng ta về nước gặp lại nhé."
Mục Vân Sâm gật đầu, ánh mắt như như kh liếc Phó Nam Tiêu.
Lên máy bay, hai ngồi xuống.
Mạnh Th Ninh lo lắng hỏi: "Thế nào ? đỡ hơn chút nào kh? Hay là em hỏi tiếp viên một chút nước, nghỉ ngơi một chút."
Nói cô định đứng dậy thì bị Phó Nam Tiêu giữ chặt lại.
" kh , đừng lo lắng."
Vẻ mặt dịu dàng, khóe môi còn cong lên một nụ cười.
Kh hề giống vẻ khó chịu vừa chút nào.
Mạnh Th Ninh chớp chớp mắt, giây tiếp theo chợt hiểu ra.
Cô nheo mắt, liếc .
"Kh ngờ Phó tổng luôn cao ngạo lạnh lùng cũng lúc ngây thơ như vậy?"
Phó Nam Tiêu sờ mũi, rõ ràng chút chột dạ.
Nhưng vẫn cứng miệng: "Vừa đúng là chút chóng mặt, khụ khụ, em xem bây giờ lại một chút ."
Nói , cả liền dựa vào Mạnh Th Ninh.
Đầu cũng tựa vào vai cô.
Mạnh Th Ninh nhún vai, đàn vẫn kh nhúc nhích.
Cô cười bất lực, cũng kh giãy giụa nữa mà dựa vào lưng ghế, mặc cho đàn như một chú ch.ó lớn bám dính l .
Trong lúc mơ màng, Mạnh Th Ninh cũng ngủ trên máy bay, cho đến khi tiếng phát th vang lên.
Cô ngồi dậy, lúc này mới phát hiện kh biết từ lúc nào đã dựa vào lòng Phó Nam Tiêu.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Hơn nữa, lúc này ánh mắt đàn sáng rõ, rõ ràng là kh hề ngủ.
đưa cho cô một cốc nước tinh khiết: "Tỉnh táo một chút."
Chưa có bình luận nào cho chương này.