Đi Xem Mắt, Tôi Phát Hiện Có Thai Với Sếp Cũ - Mạnh Thanh Ninh + Phó Nam Tiêu
Chương 907: Nhân viên này có vẻ không ổn
Mạnh Th Ninh vội vàng rời , hoàn toàn kh th Cừu
Ninh đột nhiên quay đầu chằm chằm vào bóng lưng cô.
Bận rộn cả ngày lại trôi qua, ện thoại của Phó Nam Tiêu đã gọi nhiều lần.
Cuối cùng Mạnh Th Ninh mới làm nũng để thỏa hiệp.
Gần tám giờ, Mạnh Th Ninh mới ra khỏi phòng họp.
Điện thoại đã kh ngừng reo.
ghi chú trên màn hình, Mạnh Th Ninh bất lực.
“Em ra , bây giờ xuống ngay đây, dạo này c ty bận quá, em đã thành bu xuôi ……………Được được được, nghe hết."
Cô vừa nói vừa xuống lầu, vì Phó Nam Tiêu đã đến từ lâu nên luôn đợi ở bãi đỗ xe dưới lòng đất.
Mạnh Th Ninh vì gọi ện thoại mà bấm nhầm tầng thang máy, khi ra ngoài mới phát hiện là tầng một.
chút bất lực và hối hận vì sự bất cẩn của , sau khi m.a.n.g t.h.a.i ngay cả phản ứng cũng chậm .
Cô vừa định bộ xuống cầu thang, nhưng đột nhiên th một bóng lưng quen thuộc kh xa.
Là Cừu Ninh.
Mạnh Th Ninh nghĩ cô lại tăng ca, nên định cho cô nhờ.
Vừa định lên gọi cô thì th cô đột nhiên ném đồ trong tay vào thùng rác bên cạnh.
Góc của Mạnh Th Ninh vừa hay thể th khuôn mặt nghiêng của phụ nữ.
Kh còn vẻ khiêm tốn ham học hỏi ban ngày, thay vào đó là sự lạnh lùng và u ám mà Mạnh Th Ninh chưa từng th.
Cô dừng bước, kh theo mà đợi đến khi Cừu Ninh rời , mới từ từ đến bên thùng rác.
Dừng lại một chút, cô đưa tay mở nắp thùng rác.
Bên trong chính là hộp cơm mà Cừu Ninh làm cho Mạnh Th
Ninh hôm nay!
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Thức ăn chưa hề động đến nhưng lúc này đã bị đập nát bét.
Sắc mặt Mạnh Th Ninh trầm xuống, cô về hướng Cừu Ninh rời , vẻ mặt phức tạp.
Cô cầm ện thoại lên.
Gọi cho Văn Tú.
“Điều tra nhân viên tên Cừu Ninh ở quầy lễ tân, đừng để ai biết."
Văn Tú sững sờ một lúc, nhưng nh chóng phản ứng lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///di-xem-mat-toi-phat-hien-co-thai-voi-sep-cu-m-th-ninh-pho-nam-tieu/chuong-907-nhan-vien-nay-co-ve-khong-on.html.]
“Đã rõ, Tổng giám đốc Mạnh."
Đúng lúc này, phía sau truyền đến tiếng bước chân.
Mạnh Th Ninh lập tức cảnh giác quay đầu lại, đúng lúc th Phó Nam Tiêu về phía .
“ vậy?"
Giọng đàn mang theo chút lo lắng.
Mạnh Th Ninh sợ lo lắng, thu lại vẻ mặt, cười nói: “Kh , thôi, chúng ta về nhà."
đàn kéo Mạnh Th Ninh lại, giọng nói dịu dàng hơn.
“Hôm nay đến chỗ nhé."
Cô sững sờ, sắc mặt nhất thời đỏ bừng.
Lắp bắp nói: “Bây giờ em kh được……………"
Phó Nam Tiêu khẽ cười, khoác áo khoác của lên Mạnh
Th Ninh."""
Đột nhiên ta lại gần cô, giọng trầm thấp và mập mờ: "Kh được cái gì?"
Mãi đến khi vào đôi mắt cười của Phó Nam Tiêu, Mạnh Th Ninh mới nhận ra, xấu hổ vỗ vào n.g.ự.c ta. "Về nhà!"
Phó Nam Tiêu vẫn đưa cô về nhà.
Mạnh Th Ninh bây giờ đang mang thai, dù kh về nhà Liễu Mi cũng kh nói gì.
Trước khi cúp ện thoại, Liễu Mi đột nhiên dặn dò.
"Con bây giờ tình huống đặc biệt, ở chỗ nó mẹ kh ngăn cản, nhưng hai đứa cứ từ từ thôi! Một số chuyện kh cần vội vàng, nghe chưa?"
Mạnh Th Ninh lập tức bất lực, vội vàng nói: "Mẹ đang nói linh tinh gì vậy mẹ, con chỉ th hôm nay quá muộn, chỗ gần nên mới qua thôi.... Thôi, con cúp máy đây."
Cúp ện thoại, Phó Nam Tiêu vừa hay tới ôm cô từ phía sau.
"Đi tắm nước nóng , chuẩn bị bữa tối cho em."
Mạnh Th Ninh lập tức quay đầu lại chặn ta: "Em nói trước với đ, hôm nay kh được làm bậy, nếu kh cứ ngủ phòng khách ."
ta lập tức bất lực: " nỡ, hôm nay đưa em về, là chuyện khác."
Mạnh Th Ninh lập tức nghi ngờ.
Phó Nam Tiêu lại cười bí ẩn: "Trước tiên dọn dẹp một chút, đợi em." chuyện khác."
Mạnh Th Ninh lập tức nghi ngờ.
Phó Nam Tiêu lại cười bí ẩn: "Trước tiên dọn dẹp một chút, đợi em."
Chưa có bình luận nào cho chương này.