Đích Nữ Trở Về, Diệt Cả Nhà Kế Mẫu
Chương 10:
Thẩm Thục Nguyệt muốn Vương gia tự vén ống quần, nhưng dáng vẻ ngượng nghịu của , nàng liền hiểu ra. xưa vốn đã bảo thủ, huống chi lại đối mặt với nàng – một nữ đại phu.
Thẩm Thục Nguyệt kh nói thêm lời nào, gọi Liên Nhi:
“Liên Nhi.”
“Tiểu thư.” Liên Nhi lập tức đưa chiếc kim bạc mà nàng đã chuẩn bị sẵn từ khi ra ngoài.
Thẩm Thục Nguyệt trực tiếp ngồi xổm xuống, vén thẳng ống quần của Thụy Vương lên.
“Ấy, cái này, bản vương tự làm!” Vành tai Thụy Vương đỏ bừng. Thẩm Thục Nguyệt giả vờ như kh th, chỉ ngước mắt lên ý bảo Thụy Vương tự thực hiện.
Thụy Vương cuống quýt, nh chóng vén ống quần lên.
Thẩm Thục Nguyệt kh chút do dự trực tiếp chạm vào cơ bắp và xương cốt của y. Xem ra vị Vương gia này bình thường bảo dưỡng tốt, cơ bắp chưa bị teo rút quá mức.
“Vương gia, ta sắp thi châm. Nếu cảm giác đau thì hãy nói ra.” Thẩm Thục Nguyệt dứt lời liền xác định huyệt vị và châm kim.
Thụy Vương phụ nữ đang châm cứu trên chân với thủ pháp thuần thục. Nàng kh hề ghét bỏ đôi chân phần biến dạng của y, đối đãi bệnh tình của y bằng tất cả sự tận tâm. Trong lòng y dâng lên một luồng ấm áp khó tả.
Theo từng cây kim bạc đ.â.m sâu vào da thịt, Thụy Vương cảm nhận được cơn đau đã lâu kh xuất hiện.
Lúc này, nội tâm y sôi trào, quả nhiên là hiệu quả!
Cảm giác đau đớn ở chân biến mất, một luồng huyết dịch th suốt từ trên xuống dưới lưu chuyển. Đôi chân được bao phủ bởi một dòng suối ấm áp, cảm giác này thật quen thuộc! lẽ chân y thật sự thể chữa khỏi.
Ánh mắt y Thẩm Thục Nguyệt lúc này kh còn sự nghi ngờ. lẽ chính y cũng kh thể kìm nén một tia hy vọng đặt lên nàng.
lại cô nương này, thân thể gầy yếu, đang cúi đầu chuyên tâm hành châm, một lọn tóc mai bên tai vì động tác ngồi xổm mà đã rối tung.
Y muốn đưa tay ra vuốt tóc giúp nàng, nhưng sợ ngượng lại rụt tay về. Cô gái nhỏ đang chuyên tâm nên hoàn toàn kh hay biết.
Sau khi Thẩm Thục Nguyệt rút cây kim bạc cuối cùng ra, nàng lên tiếng hỏi Thụy Vương: “Thế nào , Vương gia, cơn đau chân hiện giờ đã thuyên giảm chưa?”
Nam Phong, Bắc Phong đứng bên cạnh cũng sốt ruột chờ đợi câu trả lời từ chủ tử.
“Ừm, hiện giờ kh còn đau nữa.” Thụy Vương giả vờ dùng giọng ệu nhẹ nhàng để che giấu sự kích động trong lòng.
“Cơn đau này biến mất chỉ thể duy trì trong hai c giờ. Muốn chữa khỏi dứt ểm, cần tìm ra phương thuốc giải độc của Thất Trùng Thất Hoa.
Thất Trùng Thất Hoa kh cố định, nó được ều chế từ bảy loại độc trùng và bảy loại độc hoa cỏ bất kỳ. Chỉ là độc tính sự khác biệt, muốn giải độc cần l m.á.u để xác định cụ thể đó là bảy loại độc trùng và độc hoa nào mới thể nghiên cứu ra phương thuốc giải độc.
Vương gia hãy cân nhắc xem cần ta giải độc cho kh?”
Thụy Vương kh chút do dự trả lời: “Hãy nói ều kiện của cô nương .”
“Vương gia quả nhiên th tuệ. Ta quả thật một ều kiện, đó là trong vòng ba tháng, Vương gia tìm cách hủy bỏ hôn ước giữa hai ta.
Thánh chỉ ban hôn đã hạ, chúng ta kh thể chống lại, vả lại giải độc cho Vương gia cũng tốn chút thời gian. Ta gả vào Vương phủ sẽ tiện bề chữa trị hơn cho Vương gia.
Tuy nhiên, ba tháng là đủ. Sau khi ta làm xong việc sẽ rời khỏi kinh thành, đến lúc đó, kính xin Vương gia chuẩn cho ta được hòa ly, trả lại tự do cho ta.”
Chẳng hiểu vì , Thụy Vương nghe nàng vội vàng muốn hủy bỏ hôn ước, trong lòng lại dâng lên sự khó chịu. Nàng lại kh hề muốn trở thành thê tử của y như vậy ?
“Được, bản vương đồng ý với cô nương.” Thụy Vương liền chấp thuận trước.
“Vương gia, nếu chuyện đêm đó ta x vào Vương phủ đã được giải thích rõ ràng, liệu Vương gia thể thả được kh?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dich-nu-tro-ve-diet-ca-nha-ke-mau/chuong-10.html.]
“Được! Nam Phong, sắp xếp thả !” Thụy Vương căn dặn.
“Dạ.” Nam Phong cáo lui ra ngoài sắp xếp.
“Vương gia, nếu đã hợp tác thành c, vậy tối nay thần nữ sẽ đến phủ để l m.á.u Vương gia, nghiên cứu phương thuốc. Kính xin Vương gia tối nay đừng ngủ quá sớm.”
“Ừm, ta đã rõ.”
“Thần nữ cáo từ.” Thẩm Thục Nguyệt xoay đầy khí chất rời .
“Vương gia, thật sự định để Thẩm tiểu thư giải độc ? Theo thuộc hạ được biết, Dược Vương và Độc Vương là kẻ thù kh đội trời chung, làm chuyện họ là sư phụ của Thẩm tiểu thư được?
Hơn nữa, những kẻ ều tra chuyện nàng học y ở Trác Châu cũng kh hề tìm được một chút m mối nào.
Thẩm tiểu thư này thật sự là Quỷ Kiến Sầu hay kh, chúng ta cần xác nhận, kh thể tin tưởng một cách dễ dàng được.” Bắc Phong vẫn kh tin tưởng y thuật của Thẩm tiểu thư nên lên tiếng can gián.
“Vài kim châm vừa của nàng đã thể làm dịu cơn đau chân của bản vương, mà độc tính trong bản vương đã sâu đến mức này , còn thể tệ hơn được nữa ?
Ta tin rằng nàng sẽ kh lừa gạt ta, dù ta vẫn là vị hôn phu của nàng. Ta c.h.ế.t sớm, nàng sẽ kh thể hòa ly, mà nàng lại kh được Thẩm Tướng coi trọng, Vương phủ lẽ còn dễ thoát khỏi hơn.”
Thụy Vương bày tỏ suy nghĩ của , vừa là để trấn an Bắc Phong, vừa như đang tự thuyết phục bản thân tin tưởng Thẩm Thục Nguyệt.
Thẩm Thục Nguyệt cùng nha hoàn của đến đại sảnh tiệc thưởng hoa. Nàng th con cháu vương tôn quý tộc tụ tập hai ba một nhóm, bàn luận chuyện phong hoa tuyết nguyệt, còn các quý nữ thì đang thảo luận về trang phục và cách ăn mặc.
Thẩm Thục Nguyệt vốn định lẳng lặng rời , thì lúc này Thẩm Thục Dao trong đám đ đã phát hiện ra nàng.
“Tỷ tỷ, tỷ tỷ cuối cùng cũng đến . Vừa nãy tỷ bị C chúa gọi hỏi chuyện, còn nghĩ tỷ tạm thời kh quay lại được chứ.” Thẩm Thục Dao bước tới, khoác tay Thẩm Thục Nguyệt, giả vờ thân mật nói.
Nàng ta cố ý nói lớn để thu hút sự chú ý của mọi . Tính toán thời gian, bộ xiêm y của Thẩm Thục Nguyệt cũng sắp phát tác, Thẩm Thục Dao chỉ còn chờ xem trò cười.
Mọi đều quay lại đánh giá vị tiểu thư phủ Thẩm này. Vì được ban hôn với Thụy Vương, Thẩm Thục Nguyệt cũng trở thành đối tượng bàn tán của hoàng thất t thân.
“Ngươi, chính là vị tỷ tỷ từ dưới quê lên của Dao tỷ tỷ ?” lên tiếng là một cô bé mặc váy lụa màu hồng phấn, trang sức vàng chạm khắc và ngọc vòng tr quý phái bức . Xem tuổi tác, hiển nhiên đây chính là Thập C chúa.
“Thẩm tiểu thư, vị này là Thập C chúa.” Lời nói của Thụy Vương đã xác nhận suy đoán của nàng. Vì Thụy Vương đã đến, những khác vốn ý định gây khó dễ cũng nể mặt y mà kh làm khó Thẩm Thục Nguyệt.
Bữa tiệc được bày biện giữa rừng hoa, vô cùng tao nhã. Dân phong Đại Chu cởi mở, vì đều là t thân nên lần yến tiệc này nam nữ kh ngồi tách biệt.
Thẩm Thục Nguyệt, nhờ mối quan hệ là vị hôn thê của Thụy Vương, được sắp xếp ngồi cạnh y, ngay bên cạnh An Ninh Quận chúa.
Thân phận của Thẩm Thục Dao thấp hơn trong đám quyền quý này, nàng ta chỉ thể ngồi cùng với vài tiểu thư quan lại kh thuộc hoàng thất t thân ở cuối tiệc. Trong khi đó, Nhị Hoàng tử mà nàng ta ngày đêm tơ tưởng lại ngồi đối diện Thụy Vương.
Ngọn lửa ghen tỵ bùng cháy dữ dội trong lòng Thẩm Thục Dao. Nhị Hoàng tử về phía với ánh mắt an ủi, nàng ta càng muốn ngồi bên cạnh y. Thẩm Thục Nguyệt kh xứng để đắc ý hơn nàng ta!
Nàng ta chỉ mong bộ xiêm y đã tẩm thuốc của Thẩm Thục Nguyệt sớm phát huy tác dụng, khiến nàng mất mặt, buộc nàng rời khỏi chỗ ngồi.
Nghĩ đến cảnh Thẩm Thục Nguyệt chốc nữa sẽ bộc lộ hết mọi xấu xí, Thẩm Thục Dao trong lòng dâng lên một trận cuồng hỉ, nét mặt từ dữ tợn chuyển sang đắc ý.
Lọt vào mắt Thẩm Thục Nguyệt, nàng liền biết nàng ta đang chờ đợi để tính kế . Nàng thầm nghĩ: “Chỉ e lát nữa Nhị sẽ kh thể đắc ý nổi.”
Hoàng thất t thân đã sớm nghe d vị tiểu thư phủ Thẩm này qua chuyện ban hôn. Giờ đây, khi diện kiến Thẩm tiểu thư, họ th nàng khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay, tươi tắn trắng trẻo, dưới đôi mày lá liễu là cặp mắt sâu thẳm như hồ nước, bình tĩnh và lạnh lùng. Sống mũi nàng cao thẳng, môi đỏ răng trắng, khoác lên bộ trường bào màu x nhạt, vòng eo thon gọn, vẻ đẹp thuần khiết kh tỳ vết, thoát tục chẳng vướng bụi trần.
Mọi trong lòng đều than thở rằng dung mạo của Thẩm tiểu thư tuyệt đối là bậc kiệt xuất trong số các quý nữ kinh thành.
Nhị Hoàng tử dung mạo Thẩm Thục Nguyệt đến mức kh thể rời mắt. Thẩm Thục Dao tuy được xem là tài sắc vẹn toàn, lại bối cảnh là đích nữ phủ Thẩm, nên y từng ý muốn cưới.
Nhưng hôm nay th Thẩm Thục Nguyệt, dung mạo lại hơn hẳn Thẩm Thục Dao, nội tâm y liền d lên dục vọng chiếm hữu.
Thẩm Thục Dao nhận ra ánh mắt Nhị Hoàng tử cứ dán chặt vào Thẩm Thục Nguyệt kh rời, lòng đố kỵ khiến nàng ta gần như phát ên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.