Đích Nữ Trở Về, Diệt Cả Nhà Kế Mẫu
Chương 25:
Thẩm Thục Nguyệt nghe Tổ mẫu nói vậy liền hiểu rằng Tổ mẫu rõ ràng là đang che chở nàng, nhưng thực chất là đang tìm cách bao che cho d tiếng của Thẩm Thục Dao. Dù thì bà cũng là Tổ mẫu của Thẩm Thục Dao, là Lão phu nhân của Thẩm phủ.
Haiz! Thẩm Thục Nguyệt thở dài trong lòng.
"Tổ mẫu, kh cần. đã kh khỏe thì nên hạn chế ra ngoài lại. Tránh để bệnh tình thêm nặng khiến lo lắng hơn." Giọng Thẩm Thục Nguyệt lạnh nhạt.
"Nguyệt nhi vẫn là đứa hiểu chuyện. Hồng nhi, con nghe rõ chưa?" Lão phu nhân nghe ra sự kh vui trong giọng Nguyệt nhi, đành bất lực giao vấn đề cho con trai mà kh nói thêm.
Thẩm Hồng đương nhiên nghe ra hàm ý uy h.i.ế.p trong lời nói của trưởng nữ, muốn giam lỏng nhị nữ nhi. Thật là to gan lớn mật, dựa vào Trương phủ mà dám uy h.i.ế.p cha trong phủ, thật là tức c.h.ế.t mà. Nếu kh vì nàng còn hữu dụng, đã động gia pháp với nàng .
"Vâng, ta sẽ cho Dao nhi an tâm chữa bệnh." Thẩm Hồng nghiến răng nói.
của Nhị phòng và Tam phòng nghe th thế đều ngây . Cô cháu gái lớn lên ở quê này, ngoài ngày đầu trở về vẻ dễ nắm bắt, những chuyện xảy ra sau này đều là nàng dẫn dắt mọi theo ý , kh hề đơn giản.
Vợ chồng Nhị phòng thường ngày thích nịnh bợ Khương thị, giờ cũng kh dám lên tiếng bênh vực Thẩm Thục Dao. Dù thì Lão phu nhân và Tướng gia đều đang làm theo lời Thẩm Thục Nguyệt sắp xếp. Quá quỷ dị, đây đâu là một cô cháu gái bình hoa kh học vấn gì?
"Sư , xin lỗi đã khiến lo lắng hôm nay. Ta sẽ kh đến phủ ở, nhưng xin hứa sẽ đến phủ bái kiến Tẩu tẩu vào một ngày khác. Kính mong Sư lúc đó nói giúp ta vài lời tốt đẹp, để Tẩu tẩu kh trách ta thất lễ."
Vốn dĩ nàng là Sư Tổ, đáng lẽ Trương Khang là đến bái kiến nàng trước. Nhưng giờ đây, trước mặt ngoài, nàng chưa đến Trương phủ là đã thất lễ.
"Được, Sư thời gian cứ đến phủ ta chơi."
"Tướng gia, Lão phu nhân thể để Sư tiếp tục chữa trị. Vi thần xin cáo từ trước."
Trương Khang xem đủ kịch vui, biết Sư thực lực và sẽ kh chịu ủy khuất, liền chắp tay cáo từ.
Sau khi Thẩm Hồng và Trương Khang rời , của Nhị phòng, Tam phòng cũng tìm cớ cáo lui.
"Nguyệt nhi, con trách Tổ mẫu kh?"
Lão phu nhân cháu gái bưng thuốc tới, cuối cùng vẫn hỏi ra.
"Tổ mẫu, thuốc nguội , uống thuốc trước , gì đợi uống xong nói." Thẩm Thục Nguyệt dùng thìa múc thuốc đút đến miệng Lão phu nhân.
"Ta tự uống." Lão phu nhân nói cầm bát lên, uống một hơi cạn sạch.
Ôi, lại vội vàng đến thế cơ chứ.
"Tổ mẫu, con hiểu ý , muốn giữ gìn d dự của Thẩm phủ, con thể lý giải, nhưng ều con muốn duy trì là Chính phong của Thẩm phủ." Thẩm Thục Nguyệt vừa nói vừa nhận lại bát thuốc đặt xuống.
"Chính phong?" Lão phu nhân kh hiểu.
"Thẩm phủ hiện giờ bề ngoài vẻ Phụ thân quyền cao chức trọng, nhưng một cha nhiều năm kh ngó ngàng đến con gái, vì lại đột ngột đón con trở về? Chẳng lẽ Tổ mẫu thật sự kh rõ ? Thực hiện hôn ước kh sai.
Nhưng sau lưng hôn ước này còn bao nhiêu tính toán, Tổ mẫu biết kh? Cái c.h.ế.t của mẫu thân năm xưa rốt cuộc là do bệnh tật hay do bị hãm hại, Tổ mẫu biết kh?
Bản chất của Khương thị thực sự giống như vẻ bề ngoài của ả kh? Ngay cả Phụ thân còn là th niên chí tiến thủ năm xưa kh?"
Thẩm Thục Nguyệt liên tiếp đưa ra những câu hỏi, Lão phu nhân há miệng nhưng kh nói nên lời.
"Tổ mẫu, con nói những ều này kh là muốn làm khó hay trách cứ . Hiện tại con còn để tâm đến Thẩm phủ, chỉ là bởi vì Tổ mẫu ở đây, những khác đối với con kh quan trọng. Xin Tổ mẫu hãy bảo trọng thân thể."
"Nguyệt nhi, con khổ . Tổ mẫu..."
Lão phu nhân còn muốn nói thêm, Thẩm Thục Nguyệt đã ngắt lời bà.
"Tổ mẫu, vừa uống thuốc xong, hãy nằm xuống nghỉ ngơi . Những chuyện khác đợi sau này hãy nói." Thẩm Thục Nguyệt đỡ Lão phu nhân nằm xuống. Bà nhắm mắt lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dich-nu-tro-ve-diet-ca-nha-ke-mau/chuong-25.html.]
Thẩm Thục Nguyệt dặn dò Tào ma ma ở lại bầu bạn với Tổ mẫu, dẫn Mộc Liên trở về viện của .
Vì Tổ mẫu đã che chở cho nguyên chủ lúc nhỏ, nàng quyết tâm trả lại ân tình này cho nguyên chủ. Còn những khác, đã kh cần thiết nương tay nữa. Mặc dù nàng chưa nói rõ ý định của với Tổ mẫu, nhưng tin rằng Tổ mẫu cũng thể đoán ra.
Chuyện năm xưa nàng kh muốn đào sâu thêm nữa. Mọi lời cần nói đã nói rõ. Vậy thì, cứ để từng một vươn dài cổ ra chờ nàng thu hoạch .
Sau khi Thẩm Thục Nguyệt , Lão phu nhân mở mắt ra.
"Lão phu nhân, vậy?"
Là Tào ma ma đã hầu hạ bà m chục năm, tự nhiên ra sự khác thường của Lão phu nhân.
"Tào Trân (tên của Tào ma ma), ngươi nói xem, Nguyệt nhi đã ều tra ra chuyện của mẫu thân nàng năm xưa kh?"
"Nghe ý của đại tiểu thư, nàng hẳn là biết được vài ều, ít nhất là đối với Khương thị, nàng đã mang lòng hận ý."
"Đúng vậy! Nguyệt nhi trở về lần này mang theo mục đích . Con bé kh hề đơn giản như ngươi và ta nghĩ. Nha đầu này biết che giấu tâm tư, lại còn bản lĩnh. Học y năm năm, lại thể che giấu kín kẽ đến thế."
Lão phu nhân chậm rãi ngồi dậy, kéo tay Tào ma ma.
"Tào Trân, ngươi nói xem, hôm nay thái độ của Nguyệt nhi đối với ta khác kh? nó trách ta năm xưa kh bảo vệ được hai nương con nàng?"
"Lão phu nhân, đại tiểu thư kh đã nói , cái nhà này nàng chỉ để tâm đến ! Sẽ kh trách đâu."
"Đúng vậy! Chỉ để tâm đến ta. Đây chính là giới hạn mà Nguyệt nha đầu dành cho ta. Nếu ta còn hồ đồ, thì cái Thẩm phủ này nàng sẽ từ bỏ."
"Ôi, Lão phu nhân đừng nghĩ như vậy. Đại tiểu thư chỉ nói thế thôi, nàng là đứa con hiếu thuận, sẽ kh phụ lòng đâu."
"Ai! Chỉ mong ta nghĩ nhiều . Nó oán hận với Hồng nhi. Đây cũng là ều Hồng nhi nợ nó."
"Lão phu nhân, cách hành sự của đại tiểu thư còn trầm ổn hơn cả nhị tiểu thư. Lão phu nhân cứ yên tâm dưỡng bệnh , sức khỏe thì khác mới kh thể dị nghị y thuật của đại tiểu thư được."
"Ai da, ta th cái lão già ngươi đây là đang hướng về Nguyệt nhi , haha!"
"Lão phu nhân, lão nô nói thật lòng đ ạ, kh hướng về tiểu thư nào. Lão nô th đổ bệnh nên sốt ruột. Hơn nữa, bệnh chỉ đại tiểu thư ở bên cạnh tận hiếu, ngay cả việc sắc thuốc cũng tự làm.
Lão nô m năm nay chưa từng th tiểu thư hay thiếu gia nào trong phủ tận tâm với như vậy, tất cả chỉ là làm cho lệ."
"Ai! Đúng vậy, Nguyệt nhi kh được ta nuôi dưỡng bên , nhưng lại là đứa dụng tâm nhất với lão già này. Ta cảm th lỗi với đứa trẻ này.
Những đứa cháu khác ta cũng yêu thương, nhưng kh đứa nào khiến ta bận lòng như Nguyệt nhi. lẽ cũng vì cảnh ngộ của nó từ nhỏ nên ta mới thương yêu hơn.
Mỗi năm ta chùa, ngoài việc cầu phúc cho nương Nguyệt nhi, còn là để chuộc tội cho Hồng nhi. Ta là mẹ, nương chồng kh xứng chức! Còn thái độ của các cháu khác đối với ta, già ta cũng kh còn để ý nữa." Lão phu nhân lại nói đến đoạn cảm thương.
"Lão phu nhân, xem, lão nô lại khiến đau lòng . Đáng chết!" Tào ma ma làm bộ muốn tự tát vào mặt .
"Lão già, dừng tay! Chuyện này liên quan gì đến ngươi, ta đều thấu hết ! Thôi, ta thật sự mệt , ngủ một lát đây." Lão phu nhân lại nằm xuống nghỉ ngơi.
Thẩm Thục Dao bị Khương thị kéo về phòng mới phản ứng lại được, rằng vừa đã kích động đến mức nào.
"Dao nhi, hôm nay con bị làm thế? Mẫu thân kh đã dặn con trước mặt ngoài giả vờ làm một tiểu thư khuê các ? Con xem con hôm nay chẳng khác gì một mụ đàn bà ch chua!"
"Mẫu thân, con cũng kh biết bị nữa. Con chỉ là kh kiểm soát được nội tâm. Nghe nói Thẩm Thục Nguyệt lại biết y thuật, con kh cam tâm, con sợ nàng kh dễ bị chúng ta nắm trong lòng bàn tay." Thẩm Thục Dao cắn môi, vẻ mặt ủy khuất.
"Biết y thuật thì thế nào? Chẳng qua cũng chỉ là cái nghề hạ tiện bày mặt ra ngoài. Dựa vào một Ngự y mà dám đối đầu với Tướng phủ, Dao nhi, con đã quá đề cao nó ."
"Thật ? Nhưng từ khi nàng ta trở về vẫn kh hề ngoan ngoãn nghe lời. Con hơi lo lắng, e rằng Nhị Hoàng tử sẽ trách tội?"
"Vậy thì khiến nàng ta ngoan ngoãn nghe lời." Trong mắt Khương thị lóe lên sự tính toán.
Chưa có bình luận nào cho chương này.