Đích Nữ Trở Về, Diệt Cả Nhà Kế Mẫu
Chương 42:
“Nguyệt nhi, đây là ngọc bội ngày xưa ta và nương con mỗi một chiếc, trên đó khắc tiểu tự của chúng ta. Chúng ta đổi cho nhau đeo, đây là chiếc khắc tên nương con, con xem .”
Quả nhiên, Thẩm Thục Nguyệt th ở chính giữa ngọc bội khắc một chữ “Hi” .
“Con cầm l , coi như một niềm tưởng niệm. Ngoài ra, còn những vật tầm thường khác như châu báu trang sức, ta sẽ sai đưa đến cho con.”
“Tạ ơn Th Dì. Thần nữ chỉ cần khối ngọc bội này là được . Ta một bình Giải độc hoàn, xin tặng lại Th Dì. Tuy kh thể giải được bách độc, nhưng đối phó với những loại độc th thường thì kh vấn đề gì, mà những loại độc lợi hại cũng thể kéo dài thời gian phát tác.” Thẩm Thục Nguyệt l ra một bình Giải độc hoàn mang theo bên làm lễ vật đáp lại.
“Ây da! Thật là tốt quá ! Cái này là loại con đã cho Bảo Châu uống kh?” Triều Hoa cầm l đặt trong tay, ngắm nghía.
“Ừm, đúng vậy.”
“Nguyệt nhi, vật này quá quý giá, Th Dì kh thể nhận.” Nhữ Dương Vương phi từ chối.
“Kh đâu Th Dì. Đây là do chính tay con làm. Dùng hết thì cứ hỏi con.”
“Thật ? Con đừng gạt Th Dì, dược liệu làm thuốc này cũng quý hiếm lắm.”
“Dạ, con đủ dược liệu, kh đâu ạ.”
“Vậy thì ta xin nhận, tạ ơn Nguyệt nhi.”
“Triều Hoa, hôm nay con cũng mặt chứng kiến. M tiểu thư khuê các này bề ngoài thì hiểu lễ nghĩa, nhưng trong thâm tâm lại lòng dạ độc ác như rắn rết. Lần này Bảo Châu chịu tội thay con, sau này kh biết còn sóng gió gì nữa. Con học hỏi Nguyệt nhi. Nguyệt nhi hôm nay ở đây gặp nguy kh sợ hãi, thể nh chóng vạch trần kẻ ác, chứ kh chỉ biết trốn sau lưng cha nương làm một tiểu thư yếu đuối.”
“Tuy nó kh ở kinh thành nhiều năm như vậy, nhưng nó cái gốc để tự lập thân, đó chính là học thức, sự dũng cảm, cùng với sự bình tĩnh và trí tuệ. Sau này con hãy bớt giao du với những kẻ tr vẻ tâm thuật bất chính.”
“Dạ Mẫu phi, nữ nhi đã ghi nhớ.”
Thật tốt, Vương phi thể tùy lúc dạy dỗ trực tiếp tại chỗ, tư tưởng khai hóa kh hề thua kém các bậc phụ thời đại nàng kiếp trước. Thẩm Thục Nguyệt thực sự ngưỡng mộ Triều Hoa một nương lo lắng cho như vậy.
“Vương phi, Vương gia đã trở về, Thụy Vương cũng đến cùng Vương gia. Xin cho tiểu nhân th báo Vương phi và Thẩm tiểu thư cùng qua đó.” Một hầu lúc này tới th báo.
“Thụy Vương?” Vương phi liếc Thẩm Thục Nguyệt, “ y lại đến?”
“Ta cũng kh rõ, chi bằng chúng ta xem ?”
“Ừm, cũng được. Triều Hoa, con xem tình hình Hà tiểu thư bên đó thế nào, đừng để xảy ra sơ sót. Nếu vấn đề gì thì kịp thời cho hầu tìm chúng ta.”
“Dạ Mẫu phi, con đây.”
“Ừm, . Nguyệt nhi, chúng ta .”
Hai nh chóng đến tiền sảnh. Thẩm Thục Nguyệt Thụy Vương ngay từ cái đầu tiên. Chỉ th Thụy Vương sắc mặt âm trầm, khí tràng qu thân lạnh lùng lãnh đạm, khuôn mặt vốn đã trắng nay càng khiến khác kh dám lại gần. Nếu Thẩm Thục Nguyệt kh quen biết Thụy Vương, chắc c sẽ bị khí thế y tỏa ra làm cho sợ hãi.
Lúc này, Thụy Vương cũng đang nàng. Nhận th ánh mắt nàng hướng về , y lập tức trở nên dịu dàng, như thể khí tràng lạnh lẽo vừa kh liên quan gì đến y.
Thụy Vương vừa mới giải độc xong cần nằm nghỉ ngơi, kh biết vì lý do gì mà y lại nhất quyết đến đây.
Ngồi bên cạnh Thụy Vương là một trung niên phong thái võ tướng, hẳn là Nhữ Dương Vương.
“Vương thẩm,” Thụy Vương mở lời trước.
“Thụy Vương đến , mời ngồi.” Vương phi tiếp lời, giới thiệu hai bên làm quen.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dich-nu-tro-ve-diet-ca-nha-ke-mau/chuong-42.html.]
“Lại đây Nguyệt nhi, đây là Nhữ Dương Vương.”
“Thần nữ Thẩm Thục Nguyệt, kính chào Nhữ Dương Vương, kính chào Thụy Vương.” Thẩm Thục Nguyệt hành lễ với cả hai .
“Vương phi, hôm nay yến tiệc ta chỉ nghe đại khái, rốt cuộc là chuyện gì?”
“Hôm nay Tôn nữ của Khương Thượng thư là Khương Bội Lan đã hạ độc Triều Hoa, nhưng lại bị Lưu Mỹ Lệ đánh tráo cho Hà Bảo Châu. Hà Bảo Châu phát độc may mắn nhờ y thuật cao siêu của Nguyệt nhi, kịp thời cứu được một mạng.”
“Nguyệt nhi?” Thụy Vương thầm tính toán cái tên này trong lòng. Vì Vương phi lại gọi Thẩm Thục Nguyệt bằng một xưng hô thân mật như vậy?
Nhữ Dương Vương thay đổi vẻ mặt nghiêm nghị, cười nói với Thẩm Thục Nguyệt: “Thật là to gan, Khương phủ dám khi dễ đến tận Nhữ Dương Vương phủ ta, ta nhất định kh tha.” Nhữ Dương Vương nổi giận.
“Tâu Vương gia, Th Dì chưa nói rõ sự việc khởi phát là do Khương Bội Lan vì muốn vu oan cho thần nữ mà hạ độc kế này. Huyện chúa và Hà tiểu thư đều bị thần nữ làm liên lụy.”
“Hửm? Bọn chúng lại muốn hãm hại nàng? Chúng thật đáng chết!” Giọng nói trầm thấp của Thụy Vương xen lẫn sự kìm nén trước cơn bão sắp đến, băng lãnh sát phạt, như thể thể xuyên thấu mục tiêu.
Mọi mặt đều kinh ngạc, kh ngờ Thụy Vương lại quan tâm đến Thẩm Thục Nguyệt đến vậy.
Bản thân Thẩm Thục Nguyệt lúc này vô cùng lúng túng. “Thụy Vương và ta quan hệ tốt từ bao giờ? Lại quan tâm ta đến thế, đây là muốn báo đáp ơn cứu mạng ? Thật là khó xử.”
“Tạ ơn Vương gia đã che chở, xin Vương gia bớt giận, thân thể hiện tại kh thích hợp động nộ.” Thẩm Thục Nguyệt kh còn cách nào khác, đành xoa dịu cảm xúc của Thụy Vương trước.
Thụy Vương vẫn đang chìm đắm trong cơn giận dữ kh nhận ra xung qu đột nhiên yên tĩnh. Nghe lời Thẩm Thục Nguyệt nói, y chợt phản ứng lại và lập tức bu bỏ sát khí qu thân.
Nhữ Dương Vương phá vỡ sự ngượng nghịu, nói: “Nha đầu, đứa trẻ ngoan, Th Dì gọi con là Nguyệt nhi, vậy ta gọi con là Nguyệt nhi được kh? Con y thuật giỏi như vậy, thật kh ngờ. Bất kể nguyên nhân là gì, bọn chúng đều kh thể tha thứ. Con là đứa trẻ tốt, cảm ơn con đã giúp Vương phủ tránh được một rắc rối lớn.”
“Tạ ơn Vương gia đã yêu thương, Thục Nguyệt hổ thẹn kh dám nhận lời tạ ơn của Vương gia!”
“Con xứng đáng. Con biết vì bọn chúng lại muốn đẩy con vào chỗ c.h.ế.t kh?” Nhữ Dương Vương tò mò, nàng là một nha đầu mới về kinh làm thể đắc tội với những này.
“Vâng, là vì chuyện trong phủ ta. Kế mẫu của ta là Khương thị, m ngày trước đã mua chuộc lũ côn đồ giả làm đạo sĩ, làm phép trong phủ nói ta bị yêu ma ám ảnh, khiến phụ thân cấm túc ta nửa tháng. Ngày thứ hai sau khi ta bị cấm túc, Khương phủ đã phái đến thăm Khương thị.”
“ hạ độc hôm nay trên thực tế là tỳ nữ thân cận của ta, Thẩm Thục Dao, tên là Thu Cúc. Kh giấu gì mọi , Khương Bội Lan quả thật đã mua chuộc tỳ nữ để đặt túi hương độc lên ta. Chỉ là ta biết chút võ c, trò vặt này ta đã phát hiện ngay từ đầu. Ta liền sai nha hoàn của nhân lúc nàng ta kh chú ý mà đặt túi hương lại lên nàng ta.”
“Khi nha hoàn của ta ra, chỉ th Khương Bội Lan đưa túi hương cho nha hoàn đã mua chuộc, thực chất kh th Thu Cúc hạ độc. Chỉ là sau khi Hà tiểu thư trúng độc, ta vội vã chạy qua giải độc thì va Thu Cúc, túi thuốc hạ độc đã rơi ra khỏi nàng ta. Sau khi giải độc xong, ta lén xem xét cái gói thuốc rỗng đó quả thật là bột Giáp trúc đào, cho nên ta mới cố ý sai nha hoàn của ta nói rằng đã th Thu Cúc hạ độc, cốt là để thăm dò nàng ta.”
“Khương thị luôn ý đồ xấu với ta. Ta luôn đề phòng những liên quan đến Khương thị tiếp cận, cho nên mới để ý đến gói thuốc rơi ra từ Thu Cúc. Đây là một cái bẫy nhằm vào ta, chỉ là Huyện chúa và Hà tiểu thư vô tội bị liên lụy. Xin Vương gia minh xét!” Thẩm Thục Nguyệt nói rõ sự việc kh chút giữ lại.
Thẩm Thục Nguyệt tin rằng mọi đều kh kẻ ngốc, nếu tra xét kỹ lưỡng thì Th Lam cũng thể tìm ra. Nàng muốn lôi kéo đồng minh, đây là cơ hội để lật đổ Khương phủ. Khương Bội Lan bị Thẩm Thục Dao đổ tội chính là đang đưa d.a.o cho nàng.
“Hừ, Thẩm Thừa tướng…”
“Phụ nhân vô tri, lại dám mưu hại đích nữ! Con cứ yên tâm, phụ thân hồ đồ của con kh bảo vệ con, Bổn Vương sẽ bảo vệ con.”
Thụy Vương cũng muốn nói cho nàng biết, y thể che chở cho nàng, nhưng nghĩ đến ều kiện hợp tác giữa hai , y lại chút hối hận vì đã l việc hủy hôn ra làm cái giá để giải độc.
“Vương gia, Thẩm Thừa tướng, Khương Thượng thư, Hà Ngự sử đến!”
“Hừ, đến hay lắm! Bảo bọn họ tới Hoa sảnh.”
“Vương phi, tất cả mọi ở Hoa sảnh kh?”
“Vâng, phu nhân Hà gia và Hà tiểu thư đang nghỉ ngơi trong khách phòng.”
“Ừm, vậy chúng ta Hoa sảnh trước.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.