Đích Trưởng Nữ Phủ Trấn Quốc Công Vừa Đẹp Lại Vừa Ngầu
Chương 1394: Hồ Loạn Suy Đoán
Lữ thái úy ở trong phủ đợi lâu kh th Lữ Nguyên Bằng trở về, đang ngồi đứng kh yên, chuẩn bị sai đến quân do xem thử, trong quân còn chuyện gì kh thể thoát thân, hôm nay kh thể trở về được kh, thì Lữ Cẩm Hiền một thân quan phục đã đến.
Lữ Cẩm Hiền vội vàng đến, ngay cả y phục cũng chưa thay, đưa mũ quan đang ôm trong tay cho hầu đang đứng ngoài cửa thư phòng Lữ tướng, phất tay ra hiệu hầu lui xuống, lúc này mới bước vào thư phòng Lữ tướng, giọng nói kh giấu vẻ sốt ruột: “Phụ thân…”
Lữ thái úy đang quỳ ngồi trước án thư mượn ánh nến xem thẻ tre, con trai dáng vẻ hoảng hốt, cau mày: “Quân t.ử họa chí bất cụ, phúc chí bất hỉ, đã tuổi này còn kh giữ được bình tĩnh như vậy? Hoảng hốt như thế còn ra thể thống gì!”
Lữ Cẩm Hiền vốn định mở miệng, nghe lời cha nói liền đứng giữa thư phòng, hành lễ với Lữ thái úy, lúc này mới vội quỳ ngồi đối diện cha , nói: “Phụ thân, Tiểu Lục nhà chúng ta theo Trình tướng quân Bạch Gia Quân quỳ trước trung môn Vũ Đức Môn, nói là muốn t.ử chiến với Yến Quốc kh đồng ý sách lược đ.á.n.h cược quốc gia, lại còn muốn Bệ hạ thu hồi binh quyền của Hàn Thành Vương!”
“Cái gì!” Lữ thái úy đại kinh.
Lữ Cẩm Hiền nói nh, tay vịn bàn tiến gần cha : “Nhiều quan viên đều đã th, con vốn định đưa Tiểu Lục về, nhưng tính cách của Tiểu Lục phụ thân cũng biết, nếu con tiến lên… nói kh chừng Tiểu Lục sẽ làm lớn chuyện hơn! Bệ hạ hiện giờ lẽ vẫn còn ở Bạch phủ chưa về cung, con đã dặn kh được nói cho họ biết, tránh cho họ đến Bạch phủ, nhưng khó đảm bảo trong cung sẽ kh đưa tin cho Bệ hạ. Bệ hạ nếu nhận được tin nhất định sẽ về cung, phụ thân và con hiện giờ đều là trọng thần triều đình, Tiểu Lục thân là đích tôn của phụ thân làm như vậy… khác nhất định sẽ suy đoán lung tung đây là ý của phụ thân, lại mượn cớ gây sự, e là sẽ khó mà thu xếp được!”
Lữ thái úy nghe đến đây đã kh ngồi yên được, vội vàng vịn bàn đứng dậy, gần như chạy ra ngoài: “Trường An! Trường An! L quan bào! Sai chuẩn bị xe ngựa! Ta muốn vào cung! Nh!”
“Phụ thân…” Lữ Cẩm Hiền vội vàng đuổi theo sau lưng cha đang nh như bay, th cha suýt nữa bị ngưỡng cửa thư phòng vấp ngã, giật tiến lên đỡ l cha già, “Quân t.ử họa chí bất cụ, phúc chí bất hỉ đó phụ thân!”
Lữ thái úy lúc này còn đâu mà bận tâm đến quân t.ử họa chí bất cụ, phúc chí bất hỉ, hận kh thể mọc cánh bay đến bên Lữ Nguyên Bằng, túm tai cái thằng cháu bất hiếu này về, cái đồ ngu ngốc này, cái gì cũng kh biết mà làm loạn cái gì chứ!
nh, Lữ thái úy thay quan bào, cùng Lữ Cẩm Hiền hai cùng lên xe ngựa.
Tay Lữ thái úy run rẩy, trong lòng kh ngừng mắng cháu trai… cái thằng súc sinh kh biết trời cao đất dày này! Vốn dĩ ta còn nghĩ niệm tình nó lần này diệt Tây Lương lập quân c, đ.á.n.h nó nhẹ một chút, dù cái thằng súc sinh nhỏ này là khẩu vô tâm lại tính tình ngây thơ, nói kh chừng là khác nghe nhầm.
Giờ nghĩ lại, đâu Lữ Nguyên Bằng ngây thơ, rõ ràng là ta ngây thơ!
Cháu trai của ta còn kh biết nó là loại gì ? Đó là một ngày kh gây rắc rối cho nội này thì nó toàn thân kh thoải mái, nhất định gây rắc rối thì nó mới hả hê.
“Phụ thân, cũng đừng quá tức giận, Nguyên Bằng đứa trẻ đó tính tình bốc đồng lại trọng nghĩa khí, lẽ là theo Trình Viễn Chí tướng quân làm loạn, hơn nữa… Trình Viễn Chí tướng quân là một trong số ít tướng quân còn lại của Bạch Gia Quân, nghĩ đến Bệ hạ nể mặt Trình Viễn Chí tướng quân, cũng sẽ kh nghiêm trị Trình tướng quân!” Lữ Cẩm Hiền lên tiếng khuyên nhủ, “Tiểu Lục tự nhiên cũng thể được hưởng lây.”
Ánh sáng từ đèn lồng treo ở bốn góc xe ngựa gỗ tinh xảo, chiếu vào mắt Lữ thái úy ngồi trong xe lúc sáng lúc tối. Lý lẽ này ta hiểu… ta kh lo Bạch Kh Ngôn sẽ trọng phạt Lữ Nguyên Bằng, chỉ là như Lữ Cẩm Hiền vừa về phủ đã nói, Lữ Nguyên Bằng là đích tôn của ta, lúc này ta nếu kh xuất hiện bày tỏ thái độ, e là sẽ lợi dụng chuyện này để làm bài viết.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
khác kh nói, đương kim Bệ hạ Bạch Kh Ngôn đối với ta vị thái úy này thể nói là đẩy tâm trí bụng, hiện giờ hiệp ước đ.á.n.h cược quốc gia giữa hai nước đã định, quân thần Đại Chu hiện giờ nên dốc toàn lực để giành chiến tg trong cuộc đ.á.n.h cược lớn này mới !
Bất kỳ ai cũng thể vì chuyện đ.á.n.h cược quốc gia mà gây phiền phức cho Bệ hạ, nhưng Lữ gia bọn họ… tuyệt đối kh được!
Lữ gia bọn họ nhất định đứng về phía Bệ hạ, như vậy mới xứng đáng với sự tin tưởng của Bệ hạ, như vậy… mới thể bảo toàn tiền đồ của Lữ gia.
Nghĩ đến đây, Lữ thái úy lại trong lòng mắng cái thằng nhóc con chuyên gây họa của nhà , cả ngày gây chuyện cho ta! Lúc chưa về thì nhớ nó, về lại gây chuyện cho ta, chi bằng cứ ở biên ải đừng về.
Lữ thái úy vừa mắng vừa mắng, xe ngựa đã đến trước cửa cung, Lữ Cẩm Hiền đỡ Lữ thái úy xuống xe, các tướng sĩ c giữ Vũ Đức Môn nhận ra Lữ thái úy và Lữ Cẩm Hiền, nhường đường, cho hai vào.
Th Lữ Cẩm Hiền đỡ Lữ thái úy gần như chạy vào Vũ Đức Môn, tiểu tướng c thành nắm chuôi kiếm đeo bên h quay đầu Lữ thái úy, nói với đồng liêu của : “Lữ thái úy e là đã biết chuyện Dũng Định Bá Trình tướng quân Bạch Gia Quân dẫn các tướng lĩnh đến quỳ cầu xin gặp, nên mới vội vàng đến.”
“ quỳ bên sau lưng Trình tướng quân… vị tiểu tướng quân tr tuổi kh lớn đó, chính là đích tôn của Lữ thái úy, Lữ Nguyên Bằng.”
“Thảo nào…”
Tư Mã Bình quay đầu, th Lữ thái úy được Lữ Cẩm Hiền đỡ, một tay vén vạt quan phục, vội vàng đến, nhỏ giọng nói với Lữ Nguyên Bằng: “Lữ Nguyên Bằng, nội và đại bá nhà ngươi đến .”
Lữ Nguyên Bằng nghe nội nhà đến, da thịt căng thẳng, lưng cũng thẳng tắp, khẽ nghiêng đầu, liếc bóng dáng nội và đại bá nhà , nhỏ giọng nói với Tư Mã Bình: “Ngươi giúp ta xem xem, thần sắc nội nhà ta thế nào?”
Tư Mã Bình nghe vậy quay đầu một cái, quay lại gần Lữ Nguyên Bằng, nhỏ giọng nói: “Giận dữ đùng đùng, sắc mặt x mét.”
Lữ Nguyên Bằng hít một hơi khí lạnh, cảm th m.ô.n.g đã bắt đầu đau : “Xong … xong ! Ta về nhất định bị nội đ.á.n.h c.h.ế.t!”
Tư Mã Bình kh nói gì, đã nghĩ hết mọi cách thể, tìm cớ sợ bị chặn lại mà vào từ cửa đ, ai ngờ tướng quân Vệ Triệu Niên lại kh thể kịp thời phái chặn Trình Viễn Chí tướng quân lại.
Hiện giờ Lữ thái úy đã đến, Tư Mã Bình lại cảm th nhẹ nhõm một hơi, chỉ cần chuyện kh làm đến trước mặt Bệ hạ, kh làm đến trước mặt toàn thể triều thần thì vẫn ổn.
Dù , nếu chuyện thật sự làm lớn, võ tướng tụ tập gây rối, xin Hoàng đế thu hồi thánh chỉ, khác nếu lại liên hệ đến quan hệ giữa Lữ Nguyên Bằng và Lữ tướng, triều đình Đại Chu nhất định sẽ nổi sóng gió.
Những lời như vậy, Tư Mã Bình nói với Lữ Nguyên Bằng cái tên ngốc bốc đồng lại kh tâm cơ này, cái tên ngốc này sẽ kh hiểu, cho nên chuyện hôm nay chỉ thể là… cứng đầu cùng chịu nạn thôi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.