Đích Trưởng Nữ Phủ Trấn Quốc Công Vừa Đẹp Lại Vừa Ngầu
Chương 976: Đầu đẳng đại sự
Liễu Như Sĩ cũng kh biết Nhung Địch hiện giờ tận số bị Bạch Kh Du nắm trong tay, đã là vật trong túi Đại Chu, thân là thần t.ử Đại Chu Liễu Như Sĩ suy nghĩ này cũng kh kỳ quái.
Nhưng thân phận của A Du, Bạch Kh Ngôn tạm thời còn kh thể tiết lộ với Liễu Như Sĩ, Bạch Kh Ngôn chỉ nói: "Sở dĩ để Liễu đại nhân giữ chân Tây Lương Viêm Vương Lý Chi Tiết, là bởi vì chúng ta nghe ngấu tin tức ở Tây Lương bị bắt, nhưng hiện giờ cũng kh rõ ràng là bởi vì thân phận bại lộ bị bắt, hay là bởi vì cái khác! Bạch Kh Kỳ đã lên đường Tây Lương, minh ước ký kết hay kh... giao cho Bạch Kh Kỳ toàn quyền làm chủ, nhưng... trước khi mọi chuyện lắng xuống, Lý Chi Tiết ở lại Đại Đô thành trước."
Liễu Như Sĩ ngẩn ra, lập tức gật đầu: "Bệ hạ nói như vậy, ta liền hiểu , nhưng... Tây Lương Viêm Vương Lý Chi Tiết vào Đại Đô thành là để chúc mừng Bệ hạ đăng cơ, mạo giữ Lý Chi Tiết ở lại Đại Đô thành, sợ là sẽ bị ta nghị luận."
"Lý Chi Tiết trước khi minh ước được quyết định là tuyệt đối sẽ kh rời khỏi Đại Đô thành, chỉ ba con đường, hoặc là định minh với Đại Chu, hoặc là sẽ lựa chọn bắt tay với vị Quỷ Diện Vương gia Nhung Địch kia cùng chống lại cường quốc, hoặc là... chính là muốn định minh với Cửu Vương gia Đại Yến, một khi Nhung Địch Tây Lương khai chiến, muốn để Yến quốc kiềm chế Đại Chu ta!"
Liễu Như Sĩ đang định mở miệng, liền th Bạch Kh Ngôn xua tay ra hiệu nghe xong: "Mục đích của Đại Chu ta là nhất thống thiên hạ, cho nên quyết kh thể Tây Lương và Nhung Địch bất kỳ một nước nào diệt một nước trong đó, hình thành cục diện tam quốc đỉnh lập với chúng ta, nếu kh khi đó độ khó muốn nhất thống thiên hạ liền lớn hơn hôm nay!"
Liễu Như Sĩ ngay thẳng, biết Bạch Kh Ngôn nói là xuất phát từ đại cục, nhưng... Liễu Như Sĩ cho rằng cho dù là vì đại cục, cũng kh thể vứt bỏ hai chữ đạo nghĩa.
"Vi thần kh đứng ở độ cao của Bệ hạ, cho nên kh hiểu sự bố trí kiểm soát toàn cục của Bệ hạ, nhưng lời Bệ hạ vi thần vẫn nghe hiểu được." Thái độ Liễu Như Sĩ thập phần nghiêm cẩn, "Mặc dù như thế, vi thần vẫn muốn tiến ngôn với Bệ hạ, nếu là khác ngăn cản Tây Lương Viêm Vương rời khỏi Đại Đô... thì cũng thôi! Nhưng Đại Chu ta đường đường đại quốc, nếu là hiệp trì sứ thần tới chúc mừng kh cho phép rời khỏi quốc đô Đại Chu, truyền tất sẽ bị ta nghị luận! Mất đạo nghĩa với Tây Lương, lại làm được Tây Lương? Còn xin Bệ hạ nhất định tam tư nhi hành!"
Liễu Như Sĩ vừa dứt lời, liền nghe bên ngoài báo lại, nói Hộ bộ Thượng thư Ngụy Bất Cung cầu kiến.
Liễu Như Sĩ đứng dậy, đến giữa đại ện vái dài một cái với Bạch Kh Ngôn: "Vi thần liền cáo từ trước."
"Liễu đại nhân, còn một việc muốn nhờ cậy ngươi." Bạch Kh Ngôn mày mắt ẩn chứa ý cười, về phía Liễu Như Sĩ, "Bắt đầu từ tháng sau cứ ba ngày trong triều liền sẽ phái một vị yếu viên, giảng bài cho các sinh viên Quốc T.ử Giám, Liễu đại nhân trước... thảo luận thảo luận với các sinh viên, nên định minh với Tây Lương và Nhung Địch hay kh."
Liễu Như Sĩ kh ngờ Bạch Kh Ngôn thế mà muốn l đại sự quốc chính thảo luận với học sinh, nhưng vẫn đáp ứng, vái dài cáo lui.
Ngoài đại ện Liễu Như Sĩ gặp Ngụy Bất Cung, hai hành lễ với nhau, vừa hàn huyên hai câu, liền th Bạch Cẩm Sắt bưng c và ểm tâm tới gặp Bạch Kh Ngôn, vội nghiêng tránh cửa đại ện, để Bạch Cẩm Sắt vào trước.
Ngụy Bất Cung sau khi cứu trợ thiên tai trở về đen gầy kh ít, vừa về Đại Đô thành liền biết Bạch Kh Ngôn muốn xây dựng học đường ở các nơi, việc này Bạch Kh Ngôn bảo mau chóng bắt tay vào làm.
Chuyện muốn xuất bạc, động trước tiên chính là Hộ bộ l bạc, Ngụy Bất Cung m ngày nay cũng là kh ngủ kh nghỉ tính toán tỉ mỉ, tính toán ra toàn bộ tiền bạc cần tiêu tốn, đặc biệt tới cầu kiến Bạch Kh Ngôn.
Ý của Bạch Kh Ngôn là mỗi một huyện, đều thiết lập nam học đường và nữ học đường, nhưng trước mắt quốc khố nhất thời l ra nhiều bạc như vậy vẫn khó khăn, Ngụy Bất Cung muốn tới thương nghị với Bạch Kh Ngôn, muốn cắt giảm một nửa số lượng học đường.
Nghe xong ý của Ngụy Bất Cung, Bạch Kh Ngôn đột nhiên nhớ tới lúc tổ phụ còn tại thế, đòi tiền an ủi cho tướng sĩ thương vong Bạch gia quân trở về, tức giận ném roi ngựa, từng nói qua một câu như vậy...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dich-truong-nu-phu-tran-quoc-cong-vua-dep-lai-vua-ngau/chuong-976-dau-dang-dai-su.html.]
Tổ phụ nói, nói Hộ bộ Thượng thư các nước quản túi tiền của một nước, nhưng nếu nói ai biết than nghèo nhất, vậy Hộ bộ Thượng thư các nước xưng thứ hai tuyệt đối kh ai dám xưng thứ nhất.
Cha bưng trà an ủi tổ phụ, nói Hộ bộ Thượng thư cũng cái khó của Hộ bộ Thượng thư, quản túi tiền của một nước, nhưng cũng kh dễ quản như vậy, lời này vẫn là trước kia tổ phụ dạy bảo bọn họ, càng già càng quay lại, ngược lại vẻ còn trẻ con hơn một đứa trẻ như A Bảo.
Tổ phụ kh còn gì để nói, tức giận chỉ vào phụ thân... nói cha khuỷu tay rẽ ra ngoài.
Hồi ức chuyện cũ, nàng kh nhịn được cười khẽ một tiếng.
Ngụy Bất Cung đang quỳ ngồi trên nhuyễn tháp đối diện Bạch Kh Ngôn rũ mắt kh biết làm , ngẩng đầu về phía Bạch Kh Ngôn.
Bạch Cẩm Sắt th, đặt c bên tay Bạch Kh Ngôn, nói với Ngụy Bất Cung: "Trưởng tỷ nghĩ đến, hẳn là nhớ tới tổ phụ từng nói... lời Hộ bộ Thượng thư biết than nghèo nhất."
Th Bạch Kh Ngôn gật đầu, Ngụy Bất Cung dở khóc dở cười, chỉ đành nói với Bạch Kh Ngôn: "Bệ hạ, việc mở học đường dù cũng kh việc thập phần khẩn cấp, thể hơi để lại một chút, hạ quan lúc này mới to gan tới tiến ngôn với Bệ hạ, còn xin Bệ hạ suy xét."
"Chia một nửa ểm tâm này bưng cho Ngụy đại nhân, c cũng bưng cho Ngụy đại nhân." Bạch Kh Ngôn mày mắt mang cười, "Ngụy đại nhân nghĩ đến còn chưa dùng bữa, trước tạm dùng chút ểm tâm lót dạ, chúng ta vừa ăn vừa nói."
Ngụy Bất Cung khi nào từng th Hoàng đế hiền hòa như vậy, vội dập đầu xưng kh dám.
"Ngụy đại nhân kh cần câu nệ như thế, tuy nói là vì việc c, cũng kh thể quên ăn quên ngủ... ngươi nếu thật sự thức hỏng thân thể, ta đâu tìm một Hộ bộ Thượng thư nữa! Cùng dùng một chút , giữa quân thần tuy nói giữ lễ, cũng kh cần quá mức hà khắc!"
Bạch Kh Ngôn từ Quốc T.ử Giám trở về đến bây giờ cũng chưa nghỉ ngơi, cũng chưa từng dùng bữa, cho nên Bạch Cẩm Sắt mới qua đưa đồ ăn cho trưởng tỷ nhà .
Ngụy Trung bưng ểm tâm và c đưa đến trên bàn trà trước mặt Ngụy Bất Cung, Ngụy Bất Cung vội vàng nói cảm ơn, th Bạch Kh Ngôn dùng đũa bạc gắp một miếng ểm tâm, vừa ăn vừa xem sổ sách chi tiết đưa lên, lúc này mới dùng đũa gắp ểm tâm ăn từng miếng nhỏ.
Kh bao lâu, Bạch Kh Ngôn xem xong sổ sách chi tiết ước tính Ngụy Bất Cung đưa lên, nàng đặt chén trà trong tay xuống: "Ừm, ta xem xong ..."
Ngụy Bất Cung đang ăn ểm tâm nghe được lời này của Bạch Kh Ngôn, vội vàng bu đũa xuống, hành lễ với Bạch Kh Ngôn, lời còn chưa nói ra khỏi miệng, đã bị ểm tâm làm nghẹn, dùng sức nuốt xuống một cái, mới nói: "Bệ hạ, đây vẫn là vi thần mượn từ chỗ C bộ Thượng thư, ước tính ra tiền bạc cần thiết theo cách tiết kiệm nhất, Đại Chu mới lập trăm việc đợi hưng, nên ưu tiên việc quan trọng hàng đầu trước."
Bạch Kh Ngôn gật đầu, lại mở thẻ tre bên cạnh ra, nói: "Ngụy đại nhân cảm th, xây học đường và tu sửa hoàng lăng so sánh... tu hoàng lăng là việc quan trọng hàng đầu?"
Ngụy Bất Cung ngẩng đầu về phía Bạch Kh Ngôn, đầy mặt khó hiểu, đây tự nhiên là việc quan trọng hàng đầu...
Chưa có bình luận nào cho chương này.