Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Điện Hạ, Củ Cải Này Thật Sự Là Của Nô Tài

Chương 7:

Chương trước Chương sau

Đầu ngón tay dính t.h.u.ố.c mỡ, nhẹ nhàng bôi dọc theo mép vết thương.

Cảm giác mát lạnh thấm vào da.

Kích thích một trận run rẩy.

“Hít…”

Ta kh nhịn được, rụt lại.

“Đau?”

Tay Tiêu Nghiên khựng lại.

Ngước mắt ta.

Đôi mắt hoa đào vốn luôn mang theo ba phần trào phúng kia, lúc này lại chứa đầy những cảm xúc mà ta kh thể hiểu nổi.

“Cố nhịn một chút.”

cúi đầu xuống, kề sát vào vết thương.

Lại còn nhẹ nhàng thổi một hơi.

Hơi ấm phả qua da thịt.

Ngứa ngáy.

Ê ẩm.

Giống như dòng ện chạy dọc sống lưng, thẳng lên đỉnh đầu.

Đầu ta “Ầm” một tiếng nổ tung.

Toàn thân cứng đờ.

Các ngón chân đều cuộn chặt vào ga giường.

Đây là Tiêu Nghiên đ!

Vị Thái t.ử g.i.ế.c kh chớp mắt kia!

vậy mà lại thổi vết thương cho ta?!

Cảnh tượng này quá kinh khủng.

Ta thà rằng cho ta hai đao còn hơn.

“Điện... Điện hạ...”

Giọng ta run rẩy.

“Xong chưa ạ?”

“Gấp cái gì.”

Tiêu Nghiên chậm rãi bôi thuốc.

Ngón tay vô tình hay cố ý lướt qua xương quai x của ta.

Chỗ đó kh vết thương.

Nhưng bôi tỉ mỉ.

Kh bỏ sót một tấc da nào.

Cảm giác đó quả thực là một sự tra tấn.

Mặt ta bắt đầu nóng bừng.

Tim đập nh như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.

Xong .

Kh khí này kh ổn.

Quá kh ổn .

Ánh mắt Tiêu Nghiên ngày càng sâu thẳm.

Bôi t.h.u.ố.c xong, kh lập tức rời .

chằm chằm vào xương quai x của ta, lâu.

“Tống Tiểu Bảo.”

đột nhiên mở miệng.

Giọng khàn đến mức khó nghe.

“Trên ngươi...”

“Tại lúc nào cũng mùi thơm?”

Lòng ta thót một cái.

Mùi thơm?

Chẳng lẽ t.h.u.ố.c bột khử mùi hết tác dụng ?

Hay là vừa đổ mồ hôi làm mùi bị bốc ra?

“Là... là mùi củ cải muối đó ạ?”

Ta cứng rắn bịa chuyện.

Tiêu Nghiên: “…”

ngẩng đầu, ta.

Lại thêm một chút nu chiều vì bị chọc cười.

“Củ cải muối?”

bỗng nhiên cúi .

Mũi vùi vào hõm cổ ta.

Hít sâu một hơi.

Đôi môi ấm nóng cọ xát qua da thịt ta.

Kích thích một trận nổi da gà.

“Vậy thì củ cải này…”

thì thầm bên tai ta, hơi thở nóng bỏng.

“Được muối khá ngọt.”

Ngọt?

Tiêu Nghiên ngươi bị mất vị giác kh?

Hay là đầu óc ngươi vấn đề ?

Ngươi nói ngọt với một thái giám?

Ngươi cong ?

Ngươi thật sự cong ?!

Ngay khi trong đầu ta đang ên cuồng bình luận.

Tiêu Nghiên đột nhiên thẳng .

Kéo giãn khoảng cách.

“Lo mà dưỡng thương cho tốt.”

kéo chăn đắp lại cho ta.

Giọng nói đã khôi phục lại sự lạnh lùng thường ngày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dien-ha-cu-cai-nay-that-su-la-cua-no-tai/chuong-7.html.]

Nhưng vành tai đỏ ửng kia đã bán đứng .

“Đợi vết thương lành.”

“Bản vương sẽ dẫn ngươi đến một nơi tốt.”

Nói xong.

quay bỏ .

Bóng lưng chút chật vật.

Giống như là chạy trốn.

Ta nằm trên giường, sờ vào cổ vẫn còn đang nóng rát.

Trong lòng chỉ một câu:

Tiêu Nghiên, ngươi xong đời .

Ngươi lại phát tình với một thái giám.

Cuộc đời này của ngươi xem như bị hủy hoại.

Nhưng ta kh ngờ.

Cái "nơi tốt" mà nói.

Lại chính là…

Ba ngày sau.

Vết thương vừa mới đóng vảy.

Tiêu Nghiên đã kéo ta ra khỏi chăn.

Đóng gói nhét vào xe ngựa.

Lắc lư một hồi.

Cuối cùng dừng lại trước một tòa nhà lộng lẫy xa hoa…

Cửa của lầu x.

“Vạn Hoa Lâu”.

Động tiêu tiền lớn nhất kinh thành.

Ta tấm biển mạ vàng, suýt chút nữa rớt quai hàm.

“Điện hạ…”

Ta túm l tay áo Tiêu Nghiên, run lẩy bẩy.

đưa nô tài đến đây... để làm gì?”

“Đưa ta đến đây... đoàn kết xây dựng à?”

Tiêu Nghiên nghiêng đầu, cười như kh cười ta.

Trong tay phe phẩy chiếc quạt gi.

Vẻ phong lưu phóng khoáng.

“Kh ngươi nói, những kẻ tầm thường kia kh cảm giác ?”

chỉ vào hàng cô nương đang khoe sắc trên lầu.

“Hôm nay bản vương muốn xem.”

“Rốt cuộc là tuyệt sắc giai nhân thế nào.”

“Mới thể khiến cái tên thái giám c.h.ế.t tiệt như ngươi…”

chút phản ứng.”

Ta đã hiểu.

ta kh dẫn ta đến để xây dựng gì cả.

đưa ta đến đây để làm liệu pháp giải mẫn cảm.

Tiện thể xác minh xem.

Thứ của ta rốt cuộc còn dùng được nữa hay kh.

Cái này...

Là chuyện mà con thể làm được ?!

Các cô nương ở Vạn Hoa Lâu nhiệt tình.

Đáng tiếc.

Tiêu Nghiên còn nhiệt tình hơn các nàng.

bao phòng nhã lớn nhất trên tầng cao nhất.

Gọi bốn vị đầu bài.

Sau đó bảo các nàng vây qu ta.

Còn thì ngồi trên chiếc ghế thái sư, vừa uống trà, vừa dùng ánh mắt kiểu “xem ngươi diễn kiểu gì” mà chằm chằm ta.

“Tống c c, đến đây mà~”

“Da thịt c c thật đẹp, còn non hơn cả nô gia nữa nha~”

Bốn cô nương vây qu ta thật sự chịu kh nổi.

Mùi phấn son x lên khiến đầu ta đau nhói.

Ta bị ép ở giữa, né đ tránh tây, còn bảo vệ hũ củ cải muối trong lòng.

Sợ bị lũ yêu tinh này làm vỡ mất.

“Điện hạ…”

Ta cầu cứu Tiêu Nghiên.

“Nô tài thật sự kh được... Nô tài bị dị ứng với sữa…” (ý chỉ n.g.ự.c phụ nữ)

Tiêu Nghiên cười lạnh một tiếng.

“Dị ứng sữa?”

“Ta th khi ngươi đạp ta xuống nước, sức lực lớn lắm mà.”

“Tiếp tục .”

nhấp một ngụm trà.

“Chừng nào phản ứng, chừng đó mới dừng.”

Ta: “…”

Cái này quá đáng lắm .

Ngươi muốn bức c.h.ế.t một thái giám, hay là muốn bức c.h.ế.t một củ cải đây?

Ngay lúc ta chuẩn bị giả c.h.ế.t để tống tiền .

Biến cố bất ngờ xảy ra.

Nhang trong lư hương ở phòng nhã đột nhiên bốc lên một làn khói x ngọt lịm.

Mùi kh đúng.

Kh là trầm hương bình thường.

Mà mang theo một mùi xạ hương khiến ta nóng ran.

Tiêu Nghiên là luyện võ, phản ứng cực nh.

“Ngưng thở!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...