Điên! Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Những Năm 70 Thì Đã Sao
Chương 130:
Dáng vẻ sau khi lau sạch lọt vào mắt Cố Hành Chu, soi đèn pin kinh ngạc thứ trên tay, thế mà kh một cục phân heo nguyên chất, dưới lớp phân heo quả thật bọc thứ gì đó.
Cố Hành Chu ôm trán cười: "Chỗ này tối quá, là hoa mắt kh th, còn tưởng em đang cầm một cục phân heo chứ!"
"Em đã bảo lại đờ ra, ha ha, em cũng kh bẩn thỉu đến mức bốc phân heo chơi đâu, em phát hiện trong hang này kh ít tiền xu nên đặc biệt ở đây tìm kiếm." Dương Mộc Mộc nhấc cái túi tiền treo trên đựng Viên Đại Đầu lắc lắc: "Trong này toàn là Viên Đại Đầu em nhặt được trong hang này, mau lại đây cùng tìm , lát nữa chúng ta chia."
Túi tiền này cô cố ý kh bỏ vào kh gian.
Trì hoãn thời gian lâu như vậy, dù cũng mang thứ gì đó ra để giải thích.
"Được, tìm ngay đây."
Cố Hành Chu cười gật đầu, bới một cành củi nhỏ từ đống ổ lợn rừng cùng cô lật đống phân.
Đến khi lật xong hoàn toàn, lại tìm thêm được bốn đồng tiền đồng nữa.
Lần này tìm kỹ một lượt triệt để kh còn thứ gì, Dương Mộc Mộc kéo Cố Hành Chu ra khỏi cái hang lợn kho báu này.
Dương Mộc Mộc vừa ra ngoài liền về phía cái hang lớn kia của , chân muốn bước qua đó: "Bên phía thứ gì kh, đã bới tìm chưa?
Hay là chúng ta vào trong bới lại lần nữa , biết đâu cũng đồ."
"Con lợn rừng lớn đó đúng là ngã gục trong hang, bị kéo ra trói ở đằng kia , hang đó thật sự chưa bới bao giờ, bới thử xem."
Cố Hành Chu theo sau Dương Mộc Mộc cùng vào sơn động, bới tìm một lượt bên này.
đáng tiếc, hang động này tuy lớn nhưng kh được việc gì, ngoài cỏ và phân thì chẳng còn thứ gì khác.
Đi đến bên cạnh hai lợn một bò, Dương Mộc Mộc nói lời giữ lời, l Viên Đại Đầu ra chia, còn l thêm hai đồng Khang Hy Th Bảo, một đồng Ung Chính Th Bảo, một đồng Càn Long Th Bảo tìm th trong đống phân sau đó ra nữa.
Cố Hành Chu xua tay từ chối.
" chỉ l hai đồng em đưa lúc đầu thôi, những cái khác đều thuộc về em."
Hai đồng này là món quà đầu tiên Mộc Mộc tặng , giữ cho thật kỹ, những thứ khác đều kh quan trọng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
nhớ còn một hộp lớn Viên Đại Đầu, nếu Mộc Mộc thích, tìm cơ hội về l qua đây, cho Mộc Mộc hết.
"Được, vậy em kh khách khí mà nhận l nhé."
Dương Mộc Mộc sẽ kh từ chối, đã kh l thì cô thu hết, cất kỹ Viên Đại Đầu, vào ba con mồi dưới đất.
"Chúng ta bắt đầu thôi, đợi lát nữa e là sẽ thu hút mãnh thú trong núi."
Cố Hành Chu ánh x lập lòe phía trước, khóe miệng nhếch lên: "Mộc Mộc, miệng em linh thật đ, kìa, tới , chúng ta lại thu thêm một mẻ nữa !"
Dương Mộc Mộc bầy sói vây qu trước sau, năm con sói xám, mắt con nào cũng phát ra ánh x, hú lên hướng về phía họ.
" thu thêm một mẻ thôi."
Một tay cô lôi từ trong gùi ra cây cán bột rút được từ vòng quay, một tay cầm d.a.o chặt củi.
Cố Hành Chu cầm cung tên, hai đứng tựa lưng vào nhau, lắp tên, thấp giọng nói:
"Hành động."
"Ừm."
Kh đợi bầy sói khép vòng vây, hai đã ra tay, Cố Hành Chu b.ắ.n hai tên cùng lúc, tên nào cũng trúng đích.
Dương Mộc Mộc hai tay cùng cử động, cây cán bột duỗi dài, một cán một con, một d.a.o cắt một họng.
Năm con sói kh đủ cho hai đánh, Hoàn Toàn ngã gục.
Dương Mộc Mộc l khăn tay lau dụng cụ, lại giúp Cố Hành Chu nhặt tên, xử lý xong c cụ, xử lý xong hiện trường, trói năm con sói thành một xâu, cảnh tượng đại phong thu này thật là hỉ hả.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Thu c."
Cố Hành Chu khoác gùi và cung tên lên lưng, đống con mồi lớn dưới đất bàn bạc với Dương Mộc Mộc cách mang bán.
"Kế hoạch của là hai đứa cứ đường núi, vận chuyển đồ đến ngọn núi phía bên kia lối vào đại đội, phát hiện ở đó một sơn động bí mật, chúng ta cứ để thịt ở trong đó trước, mang theo ít đồ ra trấn trước, trực tiếp dẫn tới để họ tự vận chuyển , trong thời gian đó em cứ về viện th niên tri thức nghỉ ngơi trước, ai hỏi hay gì đó thì ít nhất em cũng ở đó để đ.á.n.h lạc hướng, th thế nào?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.