Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Điều Ước Giản Đơn

Chương 5:

Chương trước Chương sau

Vào hôm thứ Sáu về nhà, Bạch Sơ Kỳ thêm mắm thêm muối kể lại chuyện kh mang cơm cho cô ta với bố mẹ.

Khoảnh khắc bước vào cửa, chiếc ều khiển từ xa bay thẳng vào mặt , đập trúng trán.

“Á.”

Cơn đau nhói khiến kêu lên.

Mẹ chỉ vào , chửi rủa: “Mày là đồ bạch nhãn lang, đồ vô lương tâm, mang cho chị mày chút cơm thì làm , nó là chị mày, mày nhẫn tâm để nó đói cả buổi chiều à?

“Tao th mày ghen tị với việc chị mày biết nhảy múa, cố tình bỏ đói nó, muốn nó bị ốm thì đúng hơn.

“Mới tí tuổi đầu, tâm tư đã độc ác!”

“Đáng lẽ ra kh nên đưa mày lên đây, đúng là đồ lang tâm cẩu phế!”

Sắc mặt bố cũng u ám: “Mày từ nhỏ kh ở bên bọn tao, tính nết đều bị nuôi hư hết .”

“Từ hôm nay trở , tiền sinh hoạt hàng tuần của mày giảm một nửa, bao giờ biết lỗi thì mới khôi phục.”

“Bây giờ, xin lỗi chị mày .”

Bạch Sơ Kỳ đắc ý , chờ cúi đầu xin lỗi.

bỏ tay đang ôm trán xuống: “ kh xin lỗi, hai đánh c.h.ế.t .”

Vừa dứt lời, mẹ x tới tát một cái.

Bà ta dùng cả cánh tay đánh.

đ.â.m thẳng vào tủ giày bên cạnh, nhưng cố nén kh rơi một giọt nước mắt nào.

đã dự đoán trước việc này từ trước khi về .

Bây giờ họ tàn nhẫn bao nhiêu, lát nữa cái nhà này sẽ loạn lạc b nhiêu.

Mẹ vẫn đang chửi bới, liền chạy thẳng về phòng ngủ, khóa trái cửa lại.

L chiếc ện thoại dưới gối ra, khóc và gọi video cho bà nội.

Trước kia để l lòng mẹ, đã đơn phương cắt đứt liên lạc với bà nội.

Bà nội thể những ểm chưa tốt, nhưng là do bà nuôi lớn, bà thương nhất.

Video được kết nối, lập tức để lộ vết tát trên mặt và vết bầm trên trán.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Bà ơi cứu con, bố mẹ muốn đánh c.h.ế.t con.”

khóc kh thành tiếng, bà nội ở đầu dây bên kia lập tức bỏ việc đang làm xuống, vội vàng dẫn nội chạy đến.

“Nào cháu gái đừng sợ, bà đến đây để đòi lại c bằng cho con.”

“Bà già này còn chưa c.h.ế.t đâu, dám ức h.i.ế.p cháu gái tao à!”

Bốn giờ sau, bà nội khí thế hừng hực gõ cửa nhà.

---

Lúc đó trời đã tối, bố mẹ và Bạch Sơ Kỳ đang ăn cơm trong phòng ăn, hòa thuận vui vẻ.

Còn đang trốn trong phòng, như thể kh hề tồn tại.

Bố ra mở cửa, còn chưa kịp nói lời nào đã bị nội tát một cái.

“Tao đưa Tiểu Nguyệt lên đây là để nó được hưởng phúc, kh để chúng mày giày vò nó!”

“Con bé nhỏ xíu như thế, nói đánh là đánh, chúng mày thật sự kh xứng làm bố mẹ!”

Bà nội x thẳng về phía mẹ , hai tay vỗ một cái, ngồi phịch xuống đất bắt đầu gào khóc:

“Ôi trời ơi, Tiểu Nguyệt nhà đó, đứa bé ngoan ngoãn như thế, bị đánh sưng cả mặt !”

“Đứa cháu tao một tay nuôi lớn, cưng hơn cả trứng, đến chỗ chúng mày lại bị đánh vậy hả.”

“Cũng là cùng một mẹ sinh ra, trên đời này lại mẹ thiên vị đến thế này chứ.”

Mẹ cũng kh chịu thua: “Chẳng lẽ bà kh thiên vị ? Cũng là cháu gái, bà bao giờ niềm nở với Sơ Kỳ đâu?”

kh nghe, vẫn tiếp tục gào khóc.

Hàng xóm đều mở cửa ra, tò mò thò đầu ra xem.

Bố th vậy, che vết tát trên mặt, vội vàng đóng cửa lại.

Phòng khách hỗn loạn một lúc lâu, bà nội khóc lóc, mẹ chửi rủa, kh ai nhường ai.

Ông nội và bố bình tĩnh lại trước, mỗi kéo vợ ra, an ủi.

Lúc này phòng khách mới dần dần yên tĩnh trở lại.

Lúc này, mở cửa ra, rụt rè bước ra ngoài.

“Bà ơi, ơi.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...