Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Điệu Waltz Của Đôi Ta

Chương 25: Phần thưởng của Chúa tể

Chương trước Chương sau

Von Montgomery kh bao giờ thích kh khí trong căn phòng này. Quá áp lực và lạnh lẽo. Lúc nào cũng cảm giác châm chích như đang bị m con rắn độc và thú săn mồi nguy hiểm chằm chằm khắp bốn phương tám hướng. Thuở con bò cạp Killian còn sống, âm th tạo ra khi tám cái chân của nó bò cào trên sàn đá cục cục khó chịu hệt như đám nhện khổng lồ tung hoành ở Rừng Cấm.

mà những cây đuốc x trên tường được đốt lên thì đẹp.

Nhưng tất cả các ngọn đuốc chỉ được thắp lên trong buổi Lễ trao Ám Ấn, hoặc bốn ngọn ở bốn góc tường cùng lò sưởi khi các Sứ giả Thần c.h.ế.t tụ họp qu phòng. Còn bình thường khi chỉ một Morgenstern ngồi trên chiếc ghế đơn độc ở đây, lão chẳng cần chút ánh sáng nào cả.

Lạnh lẽo. Cô quạnh. Tối tăm.

“Montgomery,” tiếng nói sắc nhọn đột ngột vang lên, Von căng quỳ thẳng. “Đứng lên , bầy của ta. đã giúp ta một chiến dịch thành c. Chủ nhân ta hài lòng, kh thể nào bạc đãi hầu cận trung thành của được.”

“Tạ ơn Chủ,” Von đứng dậy mà kh hề th nhẹ nhõm hơn chút nào.

“Von Montgomery, b lâu nay ta vẫn gọi bằng họ nhỉ?”

“Vâng thưa Chủ. B lâu nay Ngài vẫn gọi là Montgomery.”

Morgenstern tì tay chống cằm, trầm tư tóc bạch kim. “Montgomery, ta gọi như thế để mãi nhắc nhở về sự phản bội của kẻ hầu cận mà Chủ nhân ta từng tin tưởng nhất.”

Biểu tình trên mặt Von kh hề đổi khác chút nào, trầm giọng đáp. “ hiểu thưa Chủ. kh thể xóa bỏ di sản của đấng sinh thành, cũng kh thể phủ nhận dòng m.á.u chảy trong . Von Montgomery chỉ thể dùng hành động để chứng minh lòng trung thành kh đổi của đối với Ngài.”

“Thật vậy, m năm qua đã phục vụ ta tốt, ta kh bận lòng ều chi. Nhưng đôi khi khi ngân lên cái họ của , Chủ ta vẫn tự hỏi khi nào ta đang nuôi dưỡng một tên phản đồ nữa kh?”

Lần này Von giương mắt lên, trực diện vào đôi mắt đỏ au độc địa của Morgenstern. Đôi con ngươi màu xám đã kh còn long l ánh bạc mà chuyển thành một sắc trầm thăm thẳm, như hòa tan vào bóng tối của đại sảnh này. Bốn mắt giao nhau, Von bình tĩnh đáp từng từ:

“Thưa Chủ nhân, cha đã sai đường và đã gánh chịu lửa giận của Ngài. Đáng ra nhà Montgomery tuyệt diệt vì lựa chọn sai lầm của gia chủ. Nhưng nhờ ơn huệ và lòng thương xót của Ngài, Montgomery mới còn một con đường sống. đâu lý nào ôm mãi hận thù xưa cũ để tiếp tục lầm đường lạc lối kia chứ.”

Morgenstern nheo mắt mỉa mai. “Thật ư? Nhờ ơn huệ và lòng thương xót của ta ư? Chứ kh nhờ đứa con gái ngu ngốc của ta đã xin đổi mạng cho ?”

Von giật , kh ngờ mặt cây nói thẳng như vậy. “ biết ơn Chủ nhân. Còn với cô , nợ cô một món nợ ơn cứu mạng.”

Lại chẳng hề báo trước, mặt cây chuyển đề tài cái rẹt. “Thôi được, hôm nay gọi đến để đích thân ban cho một phần thưởng vì đã giúp ta giành được chính quyền Quốc. Nói , muốn gì nào Von Montgomery?”

Khổ c mưu đồ b lâu chỉ chờ đến giờ khắc này mà thôi. Ngọn lửa trong đôi mắt bạc lại cháy lên, Von đáp:

“Thưa Chủ, xin hãy ban cho vinh dự cao nhất của Sứ giả Thần c.h.ế.t.”

Bóng tối xung qu như càng tối hơn khi Von nói xong câu đó. Một sự im lặng đáng sợ nuốt chửng kh gian đại sảnh, tạo ra một thứ áp lực vô hình đè nén đến cùng cực. Tim Von như đã ngừng đập.

“Chậc chậc, ta đã nghĩ sẽ xin gì đó liên quan đến đứa con gái ngu ngốc của ta...” Áo chùng sột soạt khe khẽ khi Morgenstern rốt cuộc cũng đứng dậy khỏi ngai vàng của . “Ta đã nghĩ cũng nặng tình với nó như nó nặng tình với vậy. Hóa ra chỉ mỗi con nhỏ là ngu ngốc thôi. Đúng là đầu óc kh dùng được mà.”

“Thưa Chủ, kh thể bỏ qua cơ hội thể sẽ là một-lần-duy-nhất trong đời được. Quyền lực và sức mạnh tuyệt đối mới là thứ chúng ta truy cầu.”

“Hay lắm bạn trẻ.” Morgenstern bước tới trước mặt tóc bạch kim, giơ đũa phép lên. “Đưa ta xem Ám Ấn của nào.”

Von vén tay áo chùng, để lộ hình xăm con rắn và đầu lâu sống động như thật trên bắp tay trái. M ngón tay dài của Morgenstern bắt l cổ tay , ấn mạnh đầu đũa vào da thịt .

“Thật đẹp kh? Một tuyệt tác. Morgenstern ta đã dành nhiều năm trời để sáng tạo ra phép thuật đặc trưng nhất này của ta...”

Đầu đũa phép của lão di mạnh theo thân con rắn, trong khi miệng lão cũng ngân lên hệt như rắn rít.

Von đứng sát gần là vậy, song chẳng m xáo động. Bế quan của thành thục đã đành, chính Von cũng dần kh còn sợ hãi trước mặt nữa. Khi con ta tàn ác đến một mức độ nào đó, thì nỗi sợ hãi chính sẽ chiến tg bất kỳ nỗi sợ nào khác.

“Cầm đũa của lên Montgomery,” Morgenstern ngân nga. “Hãy sẵn sàng nhận l quyền năng tối thượng mà Chủ ban cho .”

⍏⍐⍖⍗

“Chúc mừng , Montgomery.”

“Cụng ly nào Von.”

“Vì Chủ nhân!”

“Tg thật đẹp Montgomery.”

Kh biết đã uống đến ly thứ m nhưng đám xung qu cứ liên tục chen đến cụng ly chúc tụng. Bọn họ thật tâm ngợi ca hay chỉ giả lả xởi lởi mà thôi, thật ra Von chẳng bận tâm lắm.

Chiến tg mới ngọt ngào làm .

Dù thế cục ở là do các gia tộc Steffensen Dietrichson Fernandes chung tay đ.á.n.h hạ chứ kh riêng gì Montgomery, nhưng vụ t.h.ả.m án gia đình Cooper là cú huých đột biến làm xoay chuyển càn khôn. Nếu kh vụ Cooper đó, số phiếu bầu của Langston kh đủ bỏ xa đối thủ, xã hội phù thủy cũng kh ngả theo phe bảo thủ nhiều đến vậy.

Chính sách Thẻ Căn Cước mới cũng là nhờ Montgomery chi tiền tài trợ “nghiên cứu” và thúc đẩy nhiều nhất. Đó là bề nổi, còn bên dưới tảng băng chìm, bọn thợ săn tiền thưởng ráo riết săn lùng phù thủy gốc Muggle bỏ trốn cũng là do Von Montgomery cầm đầu. Nói tình trạng ở hiện giờ là một tay Montgomery thúc đẩy cũng kh ngoa.

Đến cả Chủ nhân cũng c khai khen ngợi thì đâu ai dám khinh thường th niên trẻ tuổi này nữa.

Dĩ nhiên, ngoại trừ bọn Đức.

Nhưng kệ chúng chứ, đêm nay là đêm mừng c của Quốc, của Montgomery kia mà!

Uống cạn ly sâm p trên tay, Von ngả ra lưng ghế dựa. kh thể cảm th hài lòng hơn được nữa. Một chiến tg đẹp. Một chiến dịch thành c. Chủ c nhận, Chủ tưởng thưởng, đồng bọn tôn trọng, dưới sợ sệt khúm núm...

Chỉ còn thiếu một thứ nữa thôi... Thiếu một ều nữa thôi là hoàn mỹ .

“Tận hưởng quá nhỉ Montgomery.”

Đời là thế. Luôn một kẻ kh bao giờ muốn ta sống yên mà.

“Giờ sân khấu nhường lại cho mày Lippe.”

“Kh thể nào thua kém mày được,” gã cười nhạt.

“Đó giờ mày luôn nói Đức phức tạp hơn mà, tao chống mắt lên coi mày giải thế cờ ra .”

“Th mày quan tâm đến vậy, tao cũng kh ngại tiết lộ chút đỉnh.” Nikolai Lippe đặt ly xuống, giả vờ thì thầm bí ẩn. “Mọi chuyện đã dàn xếp xong , chỉ còn chờ ngày bầu cử thôi.”

Von kh biết những lời này bao nhiêu phần trăm là sự thật. tự hỏi tại Lippe gã lại như đang tâm tình với vậy nè.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Vậy thì chúc mừng sớm nhé, bạn.”

Nikolai Lippe bỗng nheo mắt làm vết sẹo trên mặt ửng đỏ rợn . Von như cảm giác, tay cầm đũa phép trong túi quần cũng căng c.h.ặ.t.

“M nay tao tự hỏi mày đã xin Chủ thưởng gì?”

“Kh việc của mày.”

“Uầy đừng căng thẳng. Chỉ để đối chiếu thôi. Chủ nhân thể thưởng gì cho mày thì cũng thể trao cho tao tương tự.”

Von mỉa mai. “Ồ Lippe mày chỉ muốn thế thôi ? Nhận được phần thưởng ngang bằng tao thôi đã đủ thỏa mãn mày à?”

Gã kh giận mà còn cười, dù nụ cười này kh hề chạm vào đáy mắt. “Tao cũng thể hỏi xin Ngài một món quà độc nhất, một phần thưởng mà Ngài chỉ thể trao cho duy nhất một .”

“Tỷ như?”

“Ảo ảnh khi nhận Ám Ấn mày th là gì hở Montgomery?”

Bàn tay cầm đũa phép vừa thả lỏng lại căng c.h.ặ.t, tim Von nhảy lên. Lẽ nào đúng như dự đoán, các ảo ảnh Ám Ấn là giống nhau? Rằng ai cũng th cảnh được Morgenstern chứng hôn cho...

nay tao mới biết mày nhiều chuyện như đàn bà vậy Lippe?”

Dù bị châm chọc là thế nhưng mặt mày Nikolai Lippe lại dãn ra, vết sẹo bỗng hiền hòa trở lại. Gã cười tủm tỉm thú vị, cầm lên một ly rượu khác do con gia tinh phục vụ vừa bưng đến.

“Chú mày biết kh Von, vì Nikolai đây đã bị con đũy tình yêu quật .” Stan Dietrichson sáp tới, cười cười vỗ vai Lippe.

Một cảm giác lạ lùng bất-hợp-rơ dâng lên trong lòng Von. tự hỏi từ khi nào quen thân với đám Lippe để thể trò chuyện tám nhảm thế này ta?

Và tình yêu? Lippe rơi vào lưới tình?

“Ngày Cá tháng Tư qua lâu Stan,” tóc bạch kim cố nặn ra một nụ cười gượng gạo. “Nếu vừa mới nói đùa, thì thôi em cười cho vui đó.”

thằng Jac lại cười tí tởn. “Lúc mới biết chuyện, phản ứng của cũng như chú mày vậy.”

“Đừng giỡn chứ Stan,” Lippe cười cười. “Đừng nói bậy kẻo Chủ nghe được. Tao còn đang chờ cơ hội xin cưới con gái Ngài đây.”

Nói chẳng để hai kịp phản ứng, gã xoay lưng bỏ .

Von suýt chút nữa đã rút đũa ra phóng nguyền vào bóng lưng Lippe. “Đm mày đứng lại-”

“Von! Thôi Von!” Stan kịp cản lại. “Nó kiếm chuyện thôi. Đang tiệc mừng c của chú mày mà, đừng gây gổ lớn chuyện.”

Tóc bạch kim hất tay Stan ra, quay trở lại chỗ tiếp tục nốc rượu.

“Haizz nghe Jac nói m năm nay chú mày chẳng hợp cùng cô nào nhỉ.”

“Nếu muốn rủ tham gia m bữa tiệc của thì thôi, xin kiếu.”

“Nào, biết chú kh thích, bao giờ ép chú tham gia đâu. M trò giải trí g.i.ế.c thời gian mà thôi.” Stan bỗng hạ giọng nghiêm túc. “Nhưng mà Von ạ, chú nghe , đừng cứng nhắc như thế sẽ kh chịu nổi đâu. dịp giải tỏa , kh là dây thần kinh của chú đứt đoạn đ.”

Von biết lời này là Stan khuyên thật. Giải tỏa nhiều cách khác nhau. Bằng bạo lực như thằng Ron vẫn làm là một cách. Nói đúng hơn những năm qua Von luôn dùng bạo lực để giải tỏa căng thẳng. Nhưng cái gì nhiều quá cũng lờn. Nhất là khi bạn chung đụng quá lâu với một đám cùng chung sở thích t.r.a t.ấ.n hành hạ, thì thước đo phấn khích cũng giảm dần đều.

Cồn là giải pháp thứ hai. Nicotin là thứ ba. Nhưng đêm nay Von quyết định dùng một cách khác...

Khi vặn tay nắm cửa của phòng ngủ phụ trong dinh thự của , Von đã chần chừ trong ít nhất là 30 giây. đáng kh, tự hỏi. Song khát khao lần này đã chiến tg tự chủ mất .

Cửa phòng nhẹ mở ra, mùi hương hoa diên vĩ xộc thẳng vào mũi. Căn phòng ngập tràn những lọ Iris đủ màu, nhưng nhiều nhất là tím. trai vừa đặt chân vào phòng liền được đón tiếp bởi những cái ôm mềm mại...

Von về à.”

Von...”

Thời khắc đó sợi dây lí trí của Von Montgomery đứt đoạn. kh đủ sức để tự hỏi hậu quả của việc này nữa, khi giọng nói thân thương của Giselle vang lên bên tai , khi mùi hương trên tóc cô thật hơn bao giờ hết và khi bầu n.g.ự.c tròn đầy của cô áp sát vào n.g.ự.c chứ kh chỉ là những ảo ảnh trong mơ nữa.

À kh, đến hai bầu n.g.ự.c lận.

Selly...”

Tóc bạch kim ôm một cô, tay còn lại thì khêu cằm của cô kia lên ngắm nghía. Kh khác chút nào, kh khác Giselle Gibson năm 6 chút nào, ngoại trừ ánh mắt. Chính chủ hiếm khi Von bằng đôi mắt long l tình tứ như thế này, hiếm khi biểu lộ thứ tình cảm dịu dàng quyến luyến của .

“Von để tụi em chờ lâu quá đ!”

Cô gái bĩu môi phụng phịu, giọng dỗi hờn đáng yêu c.h.ế.t được. Von cúi xuống trao cho cô một nụ hôn dài.

biết rõ đây kh Giselle của . Dù cho cô đứng giữa 6 kẻ dùng Thuốc Đa Dịch khác Von cũng thể nhận ra đâu mới là cô gái của . Nhưng nhớ cô đến nỗi một bóng hình giả dạng cô thôi cũng thể an ủi vỗ về trong những đêm trường giá lạnh thế này, để tạm thời giải tỏa bớt nỗi nhớ cô khôn nguôi...

Hứ tại chỉ hôn cô thôi, em nữa chứ!” Thế là Von hôn luôn cô gái thứ hai.

“Selly... nhớ em...”

“Em cũng nhớ lắm Von.”

Hai Giselle một trái một dìu tóc bạch kim đến bên giường, định cởi quần áo cho thì ngăn lại.

“Chờ đã, xoay một vòng cho xem.”

Hai cô đều mặc đồng phục Gryffindor kh khác gì thật, tà váy xoay tròn lả lướt, đôi chân dài duyên dáng nâng đỡ cơ thể trẻ trung tràn đầy nhựa sống.

Von dang hai tay ôm chầm l hai cô vào lòng. Mặt vùi vào bộ n.g.ự.c mềm mại của cô, tựa như nức nở tựa như nỉ non:

“Selly... Selly của ... Đừng rời xa nữa...”

------

Lời tác giả: Ban đầu định viết luôn cảnh H này mà thôi vầy cũng th đủ tởm =((((

Chương trước Chương sau

Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...