Định Mệnh
Chương 2:
An Hạ tìm được một căn hộ nhỏ. Nó kh nằm trong khu sang trọng, nhưng đủ gần bệnh viện và trường học. Nội thất tối giản, chỉ những món đồ cần thiết nhất. Trên bàn làm việc nhỏ, thay vì những thứ trang trí, là chồng tài liệu về bệnh tình của An An, d sách các bác sĩ giỏi và hộp đựng thuốc đặc trị. Cô muốn mọi đều tập trung vào con bé.
Ngày hôm sau, cô dẫn An An đến bệnh viện. Phòng khám chuyên khoa hiện đại, mùi thuốc sát trùng và tiếng máy móc quen thuộc xộc vào mũi. Bác sĩ là một tiếng trong ngành. An Hạ trình bày hồ sơ bệnh án của An An, giọng nói cố giữ bình tĩnh, nhưng bàn tay vẫn siết chặt.
- Tình trạng bệnh của cháu bé... khá phức tạp. - Bác sĩ lật xem kết quả xét nghiệm. - Chúng cần làm thêm một số kiểm tra chuyên sâu nữa. Chi phí... sẽ cao. Và ngay cả khi ều trị thành c, khả năng tái phát vẫn . Ca này kh hề dễ dàng.
An Hạ cảm th như bị dội một gáo nước lạnh, nhưng cô kh để lộ sự suy sụp.
- hiểu. sẽ chuẩn bị chi phí. Bác sĩ, chỉ cần còn hy vọng, xin hãy cố gắng hết sức.
- Cô là mẹ đơn thân à? - Bác sĩ thoáng vẻ ái ngại cô. - Chi phí... kh chuyện nhỏ.
- biết. - An Hạ đáp, giọng kiên định. - Cảm ơn bác sĩ. Khi nào thì lịch khám tiếp theo?
Tại trường học, An Hạ luôn giữ thái độ khiêm nhường và kín đáo. Cô chỉ đến giờ đưa đón, nh chóng đưa An An vào lớp hoặc đón con về, tránh nán lại hay tham gia vào các cuộc trò chuyện của phụ khác. Họ nói về những chuyến du lịch xa xỉ, những món quà đắt tiền, những dự án đầu tư... Thế giới của họ xa lạ với cô như đến từ một hành tinh khác.
Một buổi sáng, khi chờ An An ra, An Hạ đứng nép ở một góc sân trường. Cô vô tình nghe được cuộc trò chuyện của hai phụ ăn mặc sang trọng.
`- Nghe nói Tổng giám đốc Chu lại cho Tiểu Hạo thêm một quản gia mới.`
`- Ôi dào, bà Chu tiêu chuẩn cao lắm mà. Chọn chăm sóc chủ cưng kỹ chứ. Từ ăn mặc đến đứng đều theo quy tắc.`
`- Đúng vậy. Lâm Vy đó... ghê gớm thật. bề ngoài tưởng hiền lành, ai ngờ sau lưng thủ đoạn kh ai bằng. May mà bà ta quản, kh thì tài sản nhà họ Chu chắc tan hết.`
An Hạ đứng sững , toàn thân lạnh toát. "Lâm Vy." Cái tên đó, chỉ nhắc đến thôi đã khiến cô rùng nhớ lại sự tàn nhẫn và ánh mắt lạnh lẽo của phụ nữ đó sáu năm trước. Ngay cả lời đồn đại về cô ta cũng đầy vẻ khinh sợ. Cô ta vẫn như vậy, thậm chí còn quyền lực hơn.
Chu Chính Hào thỉnh thoảng xuất hiện ở trường để đưa đón Tiểu Hạo. Mỗi lần như vậy, An Hạ lại cảm th như một luồng ện chạy dọc sống lưng. Cô lập tức cúi thấp đầu, nép vào góc khuất, chờ cho bóng dáng khuất hẳn mới dám thở phào nhẹ nhõm. tr vẫn lịch lãm, quyền lực, hoàn toàn kh nhận ra sự tồn tại của cô. Tốt. Cứ như vậy là tốt nhất.
Một hôm, khi An Hạ đang đứng chờ ở cổng, một phụ nữ bước đến. Bà ta đeo trang sức lấp lánh, túi xách hàng hiệu, An Hạ từ đầu đến chân với ánh mắt soi mói.
`- Chào cô.` - Giọng bà ta đều đều, nhưng ánh mắt đầy vẻ đánh giá. - `Cô là mẹ bé An An lớp Chồi? Lần trước ở văn phòng hình như th.`
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
An Hạ khẽ gật đầu.
`- Vâng. Chào bà.`
`- À... cô hình như mới chuyển đến đây? Th cô đưa đón cháu bé bằng taxi mãi.` - Bà ta cười gượng gạo. - `Ở trường này, hầu hết phụ đều... xe riêng cả.`
Ánh mắt bà ta như muốn nói: Cô kh thuộc về nơi này. An Hạ cảm th một chút châm chọc và xem thường trong câu nói đó. Nhưng cô kh tức giận. Sáu năm lăn lộn đủ dạy cô cách đối phó với những ánh mắt và lời nói như thế này.
`- Vâng, chúng mới chuyển đến.` - An Hạ đáp, giọng ềm tĩnh, thậm chí còn nở một nụ cười khẽ. - `Chi phí chữa bệnh cho cháu bé khá tốn kém, nên tập trung vào những khoản đó trước.`
Câu trả lời của An Hạ, thẳng t và đánh trúng vào ểm yếu của bà ta (lòng tò mò thích soi mói đời tư khác), khiến nụ cười trên môi bà ta cứng lại. Bà ta kh ngờ cô lại đáp trả một cách trực tiếp như vậy.
😁
`- À... vậy à.` - Bà ta lúng túng. - `... chúc cháu bé sớm khỏe lại.`
kh đợi An Hạ đáp lời, bà ta vội vã quay , vẻ hơi khó chịu. An Hạ theo bóng lưng bà ta, khóe môi cong lên một nụ cười mỉm chi đầy ẩn ý. " kh tiền xe sang, nhưng bản lĩnh khiến bà á khẩu đ," cô thầm nghĩ.
Về nhà, An An đưa cho An Hạ xem một bức tr bé vừa vẽ. Trong tr hai bạn nhỏ đang nắm tay nhau chơi dưới ánh nắng mặt trời. Một bạn tóc đen, gầy gò, đang cười tươi, tr giống An An. Bạn còn lại bụ bẫm hơn, tóc đen, cũng đang cười. Trái tim An Hạ lại thắt lại. Bạn nhỏ kia... giống Tiểu Hạo.
`- Mẹ ơi, bạn Hạo ở lớp con đáng yêu lắm.` - An An hồn nhiên nói. - `Bạn cho con mượn đồ chơi.`
An Hạ ôm chặt l con gái, dụi mặt vào mái tóc mềm của bé.
`- An An ngoan lắm.` - Cô kìm nén cảm xúc, giọng hơi nghẹn lại. - `Con thích bạn Hạo à?`
`- Vâng! Bạn cười giống con!`
Nụ cười giống nhau? An Hạ lại bức tr. Đúng vậy, khóe miệng cong lên, ánh mắt... giống thật. Chúng là em song sinh mà. Nỗi xót xa dâng lên. Cô đã tước cơ hội lớn lên cùng nhau của hai đứa trẻ. Nhưng cô kh hối hận. Cô đã làm ều đúng đắn nhất để bảo vệ An An.
Chiều hôm đó, An Hạ nhận được tin n từ bệnh viện. Là th báo về lịch hẹn khám quan trọng tuần tới. Kèm theo là nhắc nhở về khoản tạm ứng viện phí lớn cần được th toán trước. An Hạ mở ứng dụng ngân hàng, số dư tài khoản. Nó kh đủ. Tim cô đập thình thịch. Đợt ều trị sắp tới quan trọng, kh thể trì hoãn.
An Hạ tắt ện thoại, ra ngoài cửa sổ. Thành phố hoa lệ ngoài kia tr thật xa vời. Cô biết tìm cách kiếm đủ tiền, nh chóng và an toàn. Nhưng cô cũng biết, sự xuất hiện của Chu Chính Hào, sự soi mói từ những liên quan đến gia đình , và sự độc ác tiềm ẩn của Lâm Vy... Tất cả đang tạo thành một vòng vây nguy hiểm. Nguy cơ bị phát hiện đang lớn dần, từng ngày.
Chưa có bình luận nào cho chương này.