Định Mệnh
Chương 4:
Sân trường mẫu giáo quốc tế buổi sáng rộn rã tiếng cười nói của trẻ nhỏ. An Hạ đứng nép ở góc quen thuộc, ánh mắt kh rời khỏi An An. Con bé đang chơi cùng vài bạn ở khu vực cầu trượt. Gương mặt x xao của An An hôm nay vẻ hồng hào hơn một chút, nụ cười trên môi bé thơ dại và trong sáng.
Đột nhiên, An Hạ th An An dừng lại trước một bé. bé đang ngồi trên xích đu, một . An An rụt rè tiến lại gần, chìa tay ra, trong tay con bé là một viên kẹo dâu. bé ngẩng đầu lên. Đó là Tiểu Hạo.
Trái tim An Hạ đập mạnh một nhịp. Cô nín thở quan sát. Tiểu Hạo viên kẹo, An An. bé kh nói gì, chỉ khẽ mỉm cười. Một nụ cười y hệt nụ cười của An An. Y hệt. bé nhận l viên kẹo. An An cười tươi hơn. Hai đứa trẻ bắt đầu nói chuyện với nhau, giọng nói líu lo của trẻ thơ nghe mà xót xa trong tai An Hạ. Chúng chỉ vào nhau, chỉ vào đồ chơi, cười khúc khích. Chúng vẻ kết nối với nhau một cách tự nhiên, như thể đã quen biết từ lâu .
An Hạ cảm th mắt nóng lên. Cô An An, Tiểu Hạo. Sự giống nhau kh chỉ ở nụ cười, ánh mắt, mà còn ở cả vài cử chỉ nhỏ, cách chúng nghiêng đầu khi tò mò. Chúng là em song sinh. Hai mảnh ghép của một bức tr đáng lẽ ở cạnh nhau, cùng nhau lớn lên. Nỗi xót xa dâng lên ngập lồng ngực, nhưng xen lẫn vào đó là cảm giác lo sợ tột độ. Nếu sự kết nối tự nhiên này, sự giống nhau này, bị ai đó phát hiện thì ?
Xa xa, cô th cô bảo mẫu của Tiểu Hạo đang tới. Cô bảo mẫu th hai đứa trẻ chơi chung, thoáng ngạc nhiên, mỉm cười. Cô ta cúi xuống nói gì đó với Tiểu Hạo. Ánh mắt cô ta lướt qua An An, lại Tiểu Hạo, vẻ mặt hơi đăm chiêu một chút. An Hạ lập tức quay mặt , giả vờ xem ện thoại. Cô biết, sự tò mò đã được gieo mầm. Chỉ cần một lời vô tình, một câu nhận xét bâng quơ nào đó đến tai Lâm Vy hoặc Chu Chính Hào là đủ.
Chiều hôm đó, sau khi đưa An An về nhà, An Hạ đang chuẩn bị bữa tối thì ện thoại reo. Một số lạ. Cô do dự một lát bắt máy. Đầu dây bên kia im lặng. Cô chưa kịp lên tiếng thì tiếng nói cất lên, giọng trầm khàn, được cố tình bóp méo.
`- Cô An Hạ? Tốt nhất cô nên giữ và con gái tránh xa một vài chuyện. Nơi này kh chỗ cho cô. Quay về nơi cô thuộc về .`
An Hạ siết chặt ện thoại, tay nắm lại đến trắng bệch. Cô đứng sững tại chỗ, hơi thở dồn dập. "Lời cảnh cáo ?" Cô cảm nhận được luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Giọng nói đó, tuy bị bóp méo, nhưng sự đe dọa thì thật rõ ràng. Lâm Vy. Chắc c là cô ta. Cô ta đã bắt đầu ều tra và hành động .
`- Ngươi là ai?` - An Hạ hỏi lại, giọng lạnh băng.
Bên kia chỉ cười khẩy.
`- Kẻ cô kh muốn đối đầu đâu.`
tiếng "tút" dài vang lên, cuộc gọi bị ngắt.
An Hạ đứng lặng một lúc lâu. Mặt cô tái , nhưng ánh mắt lại bừng lên một tia lửa giận dữ và kiên quyết.
"Tránh xa ? Quay về nơi thuộc về ?"
Cô cười khẩy, nụ cười lạnh lẽo đầy sự khinh bỉ.
"Các nghĩ một lời đe dọa là thể khiến sợ hãi? Nhầm to . đã chịu đựng đủ ."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô kh lùi bước nữa. Lâm Vy muốn đối đầu? Được thôi. Cô sẽ cho cô ta th, An Hạ của sáu năm trước đã c.h.ế.t . An Hạ của bây giờ, vì An An, sẽ kh cúi đầu trước bất cứ ai.
Cô biết Lâm Vy sẽ kh dừng lại ở lời cảnh cáo. Cô ta sẽ cử theo dõi, tìm kiếm th tin, và tìm cách gây khó dễ. An Hạ bắt đầu âm thầm chuẩn bị. Cô thay đổi lộ trình làm, chợ, đưa An An học/khám. Cô kiểm tra lại khóa cửa, cửa sổ, đảm bảo mọi thứ đều an toàn. Cô thu thập th tin về c ty của Lâm Vy, về các mối quan hệ của cô ta.
Một buổi tối, An An ngồi trên giường, tay cầm bức tr hai em song sinh chơi cùng nhau.
`- Mẹ ơi, bạn Hạo ở lớp con... bạn giống con kh?` - An An ngây thơ hỏi.
An Hạ ngồi xuống cạnh con gái, ôm An An vào lòng.
`- Ừm... một chút.` - Giọng cô run run, cố gắng kìm nén cảm xúc.
`- bạn lại giống con hả mẹ?`
😁
Câu hỏi ngây thơ của con gái khiến An Hạ nghẹn lại. Cô vuốt ve mái tóc mềm mại của An An.
`- Vì... vì con và bạn Hạo đều đáng yêu.` - Cô nói, giọng nhẹ nhàng nhất thể.
An An kh hỏi nữa, bé chỉ ôm chặt l An Hạ. Cô ôm con, trái tim đau nhói. An An à, con kh biết con và bạn Hạo còn hơn cả đáng yêu. Các con là em ruột. Là song sinh. Cô muốn nói ra sự thật, muốn cho con bé biết nó một trai, một cha ruột... Nhưng ý nghĩ về Lâm Vy, về sự độc ác của phụ nữ đó lại hiện lên. Kh. An An kh thể sống trong thế giới nguy hiểm đó. Con bé cần bình yên và sự an toàn.
An Hạ ra ngoài cửa sổ, bóng đêm bao trùm thành phố. Nguy hiểm đang rình rập khắp nơi. Lời cảnh cáo từ Lâm Vy kh khiến cô sợ hãi mà khiến cô thêm cảnh giác và quyết tâm. Cô sẽ bảo vệ An An bằng mọi giá. Kể cả đối đầu với cả gia đình họ Chu, với cả cái thế giới mà cô từng cố gắng trốn thoát.
Vài ngày sau, An Hạ nhận được một tin n mới. Lần này kh lời nói, mà là một bức ảnh chụp lén cảnh cô đưa An An đến bệnh viện, gương mặt An An gầy yếu và mệt mỏi rõ. Tin n kh nội dung, chỉ bức ảnh và địa ểm chụp. An Hạ nhận ra địa ểm đó. Nó gần biệt thự của nhà Chu Chính Hào.
An Hạ bức ảnh con gái , địa ểm.
"Lâm Vy..."
Cô ta kh chỉ ều tra, cô ta đã cử theo dõi cô sát như vậy ? Và địa ểm đó... Nó gần đến mức đáng sợ. Giống như cô ta muốn nói, " ở ngay đây. thể chạm vào cô và con gái cô bất cứ lúc nào."
An Hạ siết chặt ện thoại. Mắt cô lạnh . Trò chơi đã bắt đầu thật .
Chưa có bình luận nào cho chương này.