Dinh Thự Ma Ám Trong Khu Rừng Tối
Chương 5: Không Việc Gì Phải Sợ
Gió đêm rít qua những tán cây, mang theo mùi ẩm lạnh và vị t của lá mục. Ánh trăng lấp ló qua kẽ lá, yếu ớt đến nỗi kh đủ soi rõ con đường trước mặt. Từng bước chân dẫm lên lớp đất ướt sũng, tiếng động vang lên khẽ khàng nhưng trong tai lại vang rền như tiếng sấm.
“Lạ thật…” – thì thầm. – “Cả bọn cùng chạy về một hướng cơ mà, giờ chỉ còn lại thế này?”
cố gắng nhớ lại – tiếng la hét, tiếng chân đập rầm rập, tiếng gào thét man dại của những con thay ma đuổi phía sau. Trong hỗn loạn, lẽ ai đó đã rẽ hướng, hoặc đã lạc từ lúc nào kh hay.
“Thôi kệ… việc bây giờ là tìm lại họ trước khi bị đám đó bắt được.” – nói nhỏ với chính , siết chặt cành cây đang cầm trong tay.
Cuộc chạm trán bất ngờ
Tiếng lá xào xạc bất ngờ vang lên ở phía xa. quay ngoắt lại, đưa cành cây lên trước, thủ thế. Bóng tối giăng kín, kh th rõ thứ gì đang chuyển động trong bụi rậm.
Sột… soạt…
nín thở, mắt căng ra. Cái bóng đó… đang tiến lại gần.
khẽ lùi một bước, bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Một nhịp… hai nhịp… bất ngờ, một thứ gì đó bật ra khỏi bụi cây!
giật bắn, cành cây trong tay khẽ run nhưng nhận ra đó chỉ là một con thỏ nhỏ.
“Trời đất… làm giật cả .” – thở dài, khẽ cười gượng.
Nhưng chưa kịp bình tâm, quay và đụng một thứ gì đó lạnh toát.
Trước mặt là một con thay ma.
Cơ thể nó gầy gò, da xám nhợt, đôi mắt đỏ rực lóe sáng trong bóng tối. Mùi hôi thối nồng nặc lan ra qu nó khiến suýt nôn.
giơ cành cây lên, đưa vào tư thế thủ.
Con thay ma cũng nghiêng đầu, khẽ hạ thấp , chuẩn bị.
Cả hai chúng – bốn mắt nhau. Kh khí đặc quánh lại, chỉ còn tiếng tim đập trong lồng ngực.
Tuy nó vẻ yếu, nhưng kh dám khinh suất. chưa từng đối đầu trực tiếp với loài sinh vật này, và linh cảm mách bảo rằng nó kh đơn giản như vẻ ngoài.
Một phút trôi qua. Kh ai cử động.
Thêm một phút nữa. Cả hai vẫn đứng nguyên như hai bức tượng đá.
Cuối cùng, con thay ma nhếch mép, cất giọng khàn khàn:
“Này… ngươi định chờ đến bao giờ mới đánh hả?”
Nó chỉ tay về phía . Và chính khoảnh khắc đó, th rõ sơ hở.
lao lên, toàn thân như một mũi tên bật khỏi dây cung.
“Chết tiệt!” – con thay ma chưa kịp phản ứng, lưỡi cành cây gỗ đã quất mạnh vào nó.
Một cú chém, một tiếng rít xé gió.
Con thay ma xoay vòng, ngã nhào xuống đất, nằm bất động.
đứng thở dốc, tay vẫn nắm chặt cành cây.
“Kh biết là ăn may hay do nó yếu nữa…” – thầm nghĩ. – “Chắc đã đề cao m con này quá .”
dùng sợi dây rách buộc chặt hai tay nó lại, chờ nó tỉnh dậy để tra hỏi. Nhưng trong đầu vẫn d lên cảm giác bất an – mọi thứ diễn ra quá dễ dàng.
Gặp lại Hoàn
Ở một hướng khác trong khu rừng, Huy vẫn đang chạy loạn giữa đêm tối. Mồ hôi túa ra ướt đẫm, hơi thở dồn dập.
“Thoát được … may quá.” – khẽ nói, tựa vào thân cây thở hổn hển.
tài năng
“Giờ làm đây…? Nếu cứ lo qu thế này, sớm muộn cũng bị tóm mất…”
vò đầu, hoang mang. Nhưng trước khi kịp nghĩ thêm, tiếng sột soạt lại vang lên.
“Cái… cái gì vậy!?” – Huy giật , lùi lại, cành cây trong tay run lên.
Âm th càng lúc càng gần, từ trong bóng tối, một hình dáng lao ra với tốc độ kinh hoàng.
Huy hét lên, quỳ sụp xuống đất:
“Đừng ăn thịt ! Làm ơn, dai lắm, ăn kh ngon đâu!”
Giọng cười nhẹ vang lên:
“ đang nói gì vậy, Huy?”
“...Hể?”
Huy mở mắt ra và th Hoàn đang đứng trước mặt, lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt vẫn sáng rực.
“Hoàn!? Là thật à!?” – Huy bật khóc, lao tới ôm chầm l bạn. – “Trời ơi, tưởng bị tụi nó bắt chứ!”
Hoàn khẽ cười, vỗ vai bạn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dinh-thu-ma-am-trong-khu-rung-toi/chuong-5-khong-viec-gi-phai-so.html.]
“ cũng mừng vì còn sống. Mà thật, nếu kh nhờ may mắn, chắc cũng kh còn được gặp ai nữa đâu.”
“ trốn được bằng cách nào vậy?” – Huy hỏi, mắt vẫn đỏ hoe.
Hoàn thở dài:
“Trong lúc hai con thay ma nói chuyện, lén bò ra cửa sổ chạy thẳng vào rừng. Chạy đến khi kiệt sức thì… gặp đang quỳ van xin giữa đường đ.”
“Ờ… chuyện đó… tại tưởng là thay ma.” – Huy ngượng ngùng gãi đầu.
Cả hai bật cười khẽ. Tiếng cười ngắn ngủi nhưng đủ làm tan phần nào nỗi sợ.
“Chúng ta kh nên ở đây lâu.” – Hoàn nghiêm giọng. – “ tìm Nam và A Hất, nh chóng rời khỏi khu rừng này.”
“Ừm… nói đúng.” – Huy lau nước mắt, gật đầu. – “Đi thôi.”
Trong hang đá lạnh lẽo
Ở một góc khác của khu rừng, Nam ngồi thu trong một hang nhỏ, hơi thở yếu ớt.
Hai tay quấn qu đầu gối, đầu cúi thấp, mệt mỏi và hoang mang.
“Giờ nên làm gì đây…?” – tự hỏi. – “Ra ngoài tìm họ… hay chờ họ tìm ?”
Ý nghĩ thứ hai nghe thật dễ chịu, nhưng lý trí bảo rằng đó là ều kh thể. Trong khu rừng này, nếu dừng lại, nghĩa là chết.
“Kh thể ở mãi đây được…” – Nam nói nhỏ, ánh mắt trĩu nặng.
Nhưng ý nghĩ về việc ra ngoài lại khiến tim co thắt. Hình ảnh con thay ma khổng lồ vừa vẫn còn in hằn trong tâm trí đôi mắt lạnh lẽo, tiếng gầm ghê rợn…
“Kh… kh muốn gặp lại thứ đó lần nữa đâu…”
nhắm mắt, cố gạt nỗi sợ. “Nhưng nếu chúng khứu giác tốt như trong sách nói, sớm muộn gì chúng cũng tìm th thôi.”
Nam ngẩng đầu lên vòm hang ẩm ướt, hơi nước nhỏ giọt tí tách xuống nền đất. Trong bóng tối, ký ức cũ bất chợt ùa về, như một ngọn đèn nhỏ le lói giữa đêm tăm tối.
Hồi ức
Ngày , Nam chỉ là một học sinh gầy gò, yếu ớt. thường bị bắt nạt sau giờ học, và chưa một lần dám phản kháng.
“Ê, tao bảo mày mang tiền ra đây mà!”
Một cú đá giáng mạnh vào .
“… kh …”
“Kh à?!” – bọn chúng lại đá, từng cú, từng cú, đau đến mức nước mắt trào ra.
“Dừng lại ngay!” – một giọng nói vang lên.
Bọn côn đồ quay lại. Trước mặt chúng là Huy, Hoàn và A Hất.
“Liên quan gì đến m đứa bay?” – tên đầu sỏ gằn giọng.
“Liên quan chứ. ta là bạn tụi .” – Huy tiến lên, ánh mắt lạnh như băng.
Trận ẩu đả diễn ra nh chóng. Dù bị thương nhẹ, nhưng cuối cùng bọn bắt nạt bỏ chạy, vừa vừa chửi rủa.
Nam được kéo dậy. Hoàn chìa tay ra, cười:
“Kh chứ? để bị đánh te tua vậy?”
“Tại… tớ yếu nên…” – Nam cúi đầu.
“Yếu thì tham gia nhóm tụi tớ .” – A Hất cười toe. – “Ba đánh một, ai dám bắt nạt?”
“Thật… được ?” – Nam hỏi, ngạc nhiên.
“Đương nhiên !” – Huy đáp. – “Nếu ai dám đụng vào , bọn tớ sẽ đập chúng kh còn răng mà ăn cháo.”
Từ ngày , Nam kh còn bị bắt nạt nữa.
Lần đầu tiên trong đời, cảm th bạn thật sự.
Ký ức đến nay vẫn còn in đậm trong lòng Nam, như ngọn lửa nhỏ thắp sáng những ngày đen tối nhất.
Quyết tâm
Nam mở mắt. Ánh sáng mờ nhạt lọt qua khe đá chiếu lên khuôn mặt .
“Bọn họ đã cứu năm đó…” – khẽ nói, giọng trầm nhưng kiên định. – “Giờ đến lượt trả ơn.”
đứng dậy, phủi đất bám trên , siết chặt nắm tay. Nỗi sợ dần nhường chỗ cho quyết tâm.
“Được … xuất phát thôi.”
Gió thổi mạnh, làm tung mái tóc rối bù của . Ánh trăng lại bị mây che khuất, để lại khung cảnh chìm trong tăm tối. Nhưng lần này, bước chân Nam kh còn run rẩy nữa.
cầm chặt cành cây, thẳng về phía sâu trong rừng nơi tiếng gió gào và tiếng gầm gừ của đám thay ma vẫn đang vọng lại, mơ hồ và rùng rợn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.