Dinh Thự Ma Ám Trong Khu Rừng Tối
Chương 7: Không Gì Là Không Thể!
Ánh trăng mờ yếu ớt len lỏi qua từng tán cây rậm rạp, soi xuống lối mòn đầy lá khô và rêu phủ. Trong kh gian âm u của khu rừng, hai bóng đang cẩn trọng di chuyển từng bước.
Đó là Huy và Hoàn.
Cả hai đã lang thang trong rừng suốt m giờ liền, kh biết phương hướng, kh biết ểm đến. Tiếng côn trùng rả rích xen lẫn tiếng gió rít qua những thân cây mục ruỗng, khiến từng hơi thở cũng trở nên nặng nề.
“Ê, Hoàn…” – Huy khẽ kéo tay bạn, mặt nhăn nhó.
“Cái gì?” – Hoàn cau mày, giọng đề phòng.
“Ờm… … buồn tè quá.”
Hoàn ngẩn ra vài giây, trợn mắt. “Giữa cái rừng đầy xác sống này mà còn lo… tè?”
“Thì biết giờ! Nhịn nữa chắc nổ bàng quang mất…” – Huy rên rỉ, tay ôm bụng, mắt liếc ngang liếc dọc như sợ ai nghe th.
Th bộ dạng khổ sở của bạn, Hoàn thở dài, gãi đầu.
“Thôi được , , đứng c. gì la to lên.”
“Thiệt hả?!” – Mắt Huy sáng rực.
“Đi nh, kẻo đổi ý!”
Huy mừng rỡ, chạy lom khom vào một bụi cây gần đó. Vừa giải tỏa được nửa chừng, bỗng tiếng lá khô kêu rào rạo phía xa. Hai cái bóng đen cao lớn đang lảo đảo bước ra từ sau gốc cây, đôi mắt đỏ rực như hai than hồng thẳng về phía Huy.
Một luồng lạnh toát chạy dọc sống lưng.
“Ơ... ơ... c.h.ế.t mẹ !”
tài năng
Hai con thây ma gầm lên một tiếng, lao thẳng tới. Huy hoảng loạn kéo quần chưa kịp, chạy bán sống bán c.h.ế.t về phía Hoàn.
“CHẠYYYY!!!”
Hoàn quay lại, chưa hiểu chuyện gì thì th hai sinh vật ghê rợn đang rượt theo. Móng vuốt chúng cắm sâu xuống đất, mỗi bước chạy là một tiếng rít ghê .
“Trời ơi, chọc cái gì mà nó ên thế này hả Huy?!”
“ làm gì đâu! … chỉ mới tè thôi mà!!”
Hai cắm đầu chạy thục mạng qua từng bụi cây, dẫm nát cả lá khô dưới chân. Tiếng gào của lũ thay ma càng lúc càng gần. Tim cả hai như muốn vỡ tung.
Chạy mãi, chân đã rã rời, Huy đành khụy xuống bên gốc cây, thở hồng hộc.
“Kh... chạy nổi nữa ...”
“Đứng dậy mau!” – Hoàn kéo tay bạn, nhưng đã muộn. Hai con thay ma đã kịp áp sát.
Một tiếng gầm vang lên.
Huy nghiến răng, hai mắt lóe lên tia dữ tợn. “Bọn khốn… muốn ăn tao hả?! Được thôi!”
Trong khoảnh khắc liều lĩnh, nhặt l một cục đá to, ném thẳng vào mặt con thay ma đầu tiên. Tiếng “bốp” vang dội. Nó lùi lại, gào rít, nhưng chưa kịp phản ứng thì Huy đã lao lên, hai ngón tay thọc thẳng vào hốc mắt của nó.
Máu đen phun ra như mực. Con quái vật đổ gục, quằn quại.
Con còn lại gầm lên ên cuồng, lao đến. Huy kh lùi, chỉ cúi xuống, nhặt thêm viên đá khác, đập liên hồi vào đầu nó. Từng tiếng “bịch... bịch...” vang lên, hòa với hơi thở dồn dập.
Khi con thứ hai ngã xuống, Huy mới ngồi phịch xuống đất, mồ hôi đầm đìa.
“Đó... th chưa... nói mà... Kh gì là kh thể!!” – cười ha hả, giơ nắm đ.ấ.m lên trời.
Hoàn đứng cách đó vài mét, bạn với gương mặt trắng bệch. “Ờ... ờ… đúng là… ên thật.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dinh-thu-ma-am-trong-khu-rung-toi/chuong-7-khong-gi-la-khong-the.html.]
“Điên gì mà ên, chỉ tự vệ thôi!” – Huy hất tóc, thở dốc, ngồi tựa gốc cây, nhắm mắt nghỉ.
Cùng lúc đó, ở một hướng khác của khu rừng…
Nam đang cắm đầu chạy như thể cả trăm con quỷ rượt sau lưng. Tiếng bước chân loạt xoạt và tiếng gào khàn khàn vẫn vang vọng phía sau.
“Trời ơi… thề, từ nay sẽ kh bao giờ cắm trại nữa!” – vừa thở, vừa chửi.
Cành cây quất vào mặt, rát buốt. Nhưng Nam kh dám dừng. Dù mệt đến m, vẫn biết chỉ cần dừng lại, sẽ thành bữa tối cho đám xác sống đó.
Đột nhiên, Nam khựng lại. quay đầu . Ba con thay ma đang tiến đến, dáng xiêu vẹo nhưng tốc độ nh đến bất thường.
Nam rút trong balo ra một… đèn pin.
“Ha! Bọn mày sợ ánh sáng đúng kh? Tao xem phim !”
bật đèn, chiếu thẳng vào mắt bọn chúng. Ánh sáng trắng rực phản chiếu trong đêm. M con thay ma gào lên, lùi lại vài bước. Nam nhếch mép:
“Th chưa, hiệu quả liền!”
Nhưng niềm vui chỉ kéo dài được vài giây. Bọn chúng đột nhiên gầm lên, lao tới nh hơn cả lúc trước.
“Ơ cái đèn khốn kiếp này!!”
Nam hoảng hồn, quay đầu chạy tiếp, tim đập thình thịch. Trong tuyệt vọng, lôi ra một cây thánh giá bằng đồng – thứ mà Huy từng mua trên mạng với lời quảng cáo:
“Xua đuổi mọi thế lực tà ác chỉ với một cú vung tay!”
Nam hét lên:
“Lại đây! Xem cây thánh giá trăm ngàn của tao mạnh đến cỡ nào!”
Ba con thay ma chỉ gầm to hơn, như thể đang cười nhạo. Chúng lao đến. Nam ném thánh giá , la lên:
“Khi nào tao về được, bố mày đánh giá một !!”
Đúng lúc , phía trước tiếng gọi:
“Nam! Ở đây!!”
ngẩng đầu, th hai bóng quen thuộc Huy và Hoàn đang đứng ở phía xa, vẫy tay. Mừng rỡ, Nam hét lớn:
“Cầm dép lên mà chạy!!!”
Cả ba đồng loạt lao . Sau lưng, tiếng gào thét của lũ thay ma vang vọng như sóng trào. Phía trước, một cây cầu gỗ cũ kỹ vắt ngang con suối sâu hiện ra. Gió thổi làm thân cầu đung đưa dữ dội.
“Qua cầu nh lên!” – Hoàn hô.
Ba lao lên, ván cầu rung lên từng hồi. Những tấm ván mục phát ra tiếng “rắc rắc” đáng sợ. Khi cả ba vừa qua được nửa cầu, Huy ngoái lại lũ thay ma đã bám đến đầu cầu, móng vuốt cắm sâu vào ván gỗ.
“Chết tiệt!” – Nam gào.
Cả ba tăng tốc, chân vừa chạm đến bờ bên kia thì cầu gãy rầm một tiếng. Những tấm ván gỗ rơi xuống, kéo theo tiếng thét ghê rợn của đám thay ma rơi xuống vực nước đen ngòm bên dưới.
Cả ba nằm vật ra đất, thở hổn hển. Một lúc sau, Huy bật cười, dang tay ôm chặt hai bạn.
“Ha ha! Th chưa! đã nói mà… Kh gì là kh thể!”
Hoàn thở dài, vỗ vai bạn. “Ừ, chỉ là… lần sau làm ơn đừng để khởi đầu bằng vụ tè nữa.”
“Ờ… chuyện đó thì… hơi khó.” – Huy gãi đầu, cười trừ.
Ba cùng cười, giữa màn đêm lạnh giá. Phía xa xa, trong bóng rừng đen thẳm, một cánh chim đen chao qua, và ở tận cùng con suối, nơi ánh trăng phản chiếu mờ ảo, một bóng dáng cao gầy đang quan sát họ, im lặng như tượng đá.
Chưa có bình luận nào cho chương này.