Dịu Dàng Nuôi Dưỡng Tôi
Chương 1:
Năm đói nhất, đến nghĩa địa ăn trộm đồ cúng.
Sau khi ăn liên tục bảy ngày, sau bia mộ hiện ra một bóng ma bán trong suốt, mắng là kẻ trộm.
sợ muốn c.h.ế.t, nhưng kh ăn thì thật sự sẽ c.h.ế.t đói.
Thế là giữa cái sợ và cái ăn, chọn vừa sợ vừa ăn.
Con ma: "..."
Kh lâu sau lại đến nghĩa địa, th đang bày bàn trước bia mộ, trên đó đặt hamburger, khoai tây chiên, đùi gà, sữa chua, khoai tây miếng, hoa quả dầm, cánh gà nướng, xúc xích rán, gà viên chiên, bánh cuốn, sủi cảo áp chảo và tiểu long bao.
"Ông nội, những thứ báo mộng bảo cháu mang tới cháu đều mang đủ cả , ăn từ từ thôi nhé, đừng để bị nghẹn."
Bóng ma từ trong mộ thò đầu ra, vẫy tay với .
"Tiểu nha đầu! Mau lại đây ăn ! Còn nóng hổi luôn này! Ngon lắm đó!"
Lại một lần nữa bị đuổi ra khỏi nhà.
ngồi trên ghế dài trong c viên, ôm l cái bụng đang cồn cào vì đói, vừa nhẩm từ vựng tiếng , vừa cố chịu đựng.
Về chuyện nhịn đói này, đã nhiều kinh nghiệm .
Chỉ cần vượt qua cơn thắt này, qua cơn đói là sẽ kh còn th khó chịu nữa.
Chỉ là đã quên mất bên cạnh là một con phố ăn vặt.
Mì lạnh nướng kêu xèo xèo trên bàn sắt, sau khi phết nước sốt, ta cho thêm trứng chiên và xúc xích nướng.
bán bánh trứng đang ra sức rao hàng, bánh trứng thịt gà, bánh trứng thịt bò, bánh trứng th cua, bánh trứng tôm hùm đất, còn cả bánh trứng kim chi mới ra lò, chủ yếu là tiêu chí đầy đặn ăn cho no.
bán xiên thịt dê đang rắc bột ớt và bột thì là lên xiên thịt, những miếng thịt trên xiên cỡ lớn tr óng ánh thơm phức, khi trao tận tay khách hàng thì lớp mỡ vàng ươm cứ rung rinh trước mắt.
Để nói cho mà nghe, chỉ trách những thứ này quá thơm.
Thơm đến mức kh tài nào học thuộc nổi từ vựng, ánh mắt cứ thế dời dần sang dải cây x bên cạnh.
Kèm theo những mùi thơm này, khi đống cỏ này cũng ăn trôi kh chừng?
Bỗng ngang qua trước mặt .
đó xách trên tay nhiều túi, bên trong đựng mì lạnh nướng, bánh trứng, xiên thịt dê, gà rán, chân giò nướng, thịt dải chiên giòn... còn một ly trà sữa.
Mắt lập tức thẳng.
ta đang gọi ện thoại.
"Alo, chị à, chẳng là Tết Trung Nguyên , em đang thăm nội đây, em mua bao nhiêu là món lúc còn sống thích ăn nhưng vì cao huyết áp và tiểu đường mà kh ăn được, lần này chắc c sẽ khiến nội ăn uống vui vẻ!"
"Còn nữa chị ơi, chị đừng quên mang cho một bình rượu ở nhà nhé, lúc còn sống thèm nhất là món đó đ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/diu-dang-nuoi-duong-toi/chuong-1.html.]
Đến khi kịp phản ứng lại, đã vô thức theo ta đến nghĩa trang.
Nghĩa trang...
Dịp Tết Trung Nguyên, đến viếng mộ đ.
những dãy bia mộ xếp hàng dài với đủ loại đồ cúng bày biện phía trước, đôi mắt dần hiện lên ánh x le lói.
kh tự chủ được mà nuốt nước bọt.
Số phận cuối cùng của những món ăn này đều là bị vứt bỏ, nếu đã vậy, bỏ vào bụng thì cũng... được mà kh?
nán lại nghĩa trang hơn hai tiếng đồng hồ.
Trong hai tiếng này, trong đầu liên tục xảy ra cuộc đấu tr tư tưởng dữ dội.
Cuối cùng, d.ụ.c vọng do cơn đói mang lại đã chiến tg đạo đức.
vái lạy trước một bia mộ hết lần này đến lần khác, sau đó rón rén l một quả táo và một quả chuối.
Quả chuối mềm ngọt, quả táo chua chua giòn giòn.
trân trọng ăn hết một cách chậm rãi như đang thưởng thức cao lương mỹ vị.
Sau đó xoa xoa cái bụng cuối cùng cũng dễ chịu đôi chút, cúi đầu chào bia mộ thêm lần nữa.
Một vái, hai vái, ba vái.
Tấm ảnh trên bia mộ là một bà với khuôn mặt hiền từ.
vừa lạy vừa lẩm bẩm:
"Cháu xin lỗi, cháu xin lỗi bà, cháu thật sự đói quá mới ăn trộm đồ của bà."
"Chuối và táo đều ngon, cháu cảm ơn bà. Đợi khi nào cháu tiền, nhất là định sẽ mua thật nhiều đồ cúng đến trả lễ cho bà ạ."
Một cơn gió vừa vặn thổi qua, mang theo mùi nhang khói từ một ngôi mộ khác cách đó kh xa.
sang đống mì lạnh nướng, xiên thịt dê, bánh trứng thịt bò, gà rán, chân giò nướng, thịt dải chiên giòn bên kia... mà nuốt nước miếng ừng ực.
"Cháu... ngày mai cháu thể lại đến ăn kh ạ?"
"Bà kh nói gì... thì cháu coi như các vị tiền bối đã đồng ý nhé."
Một cơn gió lốc cuốn theo lá rụng đột ngột ập tới, vả thẳng vào mặt một cái đau ếng.
lẽ ngay cả gió cũng th quá mức trơ trẽn.
hơi sợ.
Nhưng cái sợ so với cái đói thì đáng là bao?
Thế là sáng sớm ngày thứ hai, lại tới.
Chưa có bình luận nào cho chương này.